Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-01-24 05:05:36
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Tú Lệ ghét bỏ vứt bộ quần áo Lý doanh trưởng một bên, hỏi: "Sau đó thì ?"

 

Lý doanh trưởng tiên lầm bầm một câu là "tiểu thư", ngày khi còn độc , nhiều quy tắc thế , nào là áo khoác mặc trong nhà, quần áo thì lên giường. Lúc đ.á.n.h trận đến cái giường còn chẳng , lấy nhiều quy tắc . cãi vợ , bèn kể chuyện của Triệu đoàn trưởng và vợ ông , đắc ý : "Hóa bọn họ suốt ngày bảo sợ vợ, thực lưng ai chẳng sợ vợ hơn ."

 

Lưu Tú Lệ trợn mắt, chẳng thèm để ý đến , hỏi: "Mọi ăn cái gì? Chỉ thấy tiếng các chuyện thôi, ngon bằng bữa chúng mời khách ?"

 

"Sao mà so với nhà , tay nghề của chị Vương ai cũng bì kịp ." Lý doanh trưởng nịnh nọt Lưu Tú Lệ vài câu, ngáp một cái: " loại rượu đó đúng là tệ, đợi lão Lục gửi sang cô nếm thử xem."

 

Hứa sư trưởng về nhà cũng Chu Huệ Quân yêu cầu bưng nước rửa chân một , rửa chân hai bàn tán về chuyện mời khách. "Trước đây vợ Tiểu Lục thế thế nọ, thấy thật đúng là tưởng tượng nổi, là một đảm đang."

 

Chu Huệ Quân ông vài cái: "Để ông thốt câu đảm đang đúng là dễ."

 

"Bà cũng đừng ghen tị, ủ rượu điểm tâm, chẳng lẽ giỏi hơn khối ."

 

" thấy cô chút sợ Lục Thanh Lăng, chẳng thấy hai vợ chồng chuyện mấy, cứ sợ là sống lâu bền thôi."

 

Hứa sư trưởng thực chẳng để ý mấy chuyện đó, ông cũng chẳng quan tâm vợ chồng thế nào, chỉ một chỗ đau thắt lưng cho Chu Huệ Quân xem: "Mấy ngày nay cứ đau chỗ suốt, bệnh tật gì ."

 

Chu Huệ Quân qua, chẳng thấy gì cả, yên tâm : "Ngày mai lên bệnh viện khám xem , lấy ít t.h.u.ố.c về uống ."

 

Mấy ngày , Từ Lộ đang định dẫn lũ trẻ mua ít vải về may cặp sách, thì Chủ nhiệm Triệu vội vã chạy tới. "Đang tìm cô đây." "Có chuyện gì ạ?" Từ Lộ đặt đồ xuống, rót cho Chủ nhiệm Triệu ly nước .

 

"Chẳng là trong thôn con lợn nái khó đẻ, mà đỡ đẻ ở trạm thú y đang nghỉ t.h.a.i sản , Tiểu Từ cô đỡ đẻ ?"

 

Chủ nhiệm Triệu sốt ruột như cũng lý do, thời buổi một con lợn nái coi là một tài sản nhỏ, nếu thực sự khó đẻ thì e là cái Tết Trung thu chẳng yên .

 

"Để xem ." Cô lấy bộ châm cứu dày nhất , dặn Từ Đồng: "Buổi trưa đừng nấu cơm nữa, lên căng tin mua ít cơm về."

 

Mấy ngày nay nếu nhiều việc, Từ Lộ sẽ nấu cơm mà lấy phiếu cơm lên căng tin mua đồ ăn sẵn. Từ Đồng một tiếng, chạy đưa cho Từ Lộ cái mũ. Ngoài trời nắng gắt, Từ Lộ mấy ngày nay cứ than vãn là đến đây đen nhiều, Từ Đồng bèn tìm bà cụ Hồ đan cho cái mũ rơm. Tuy đan thưa thớt, nhưng dùng . Chủ yếu là cô đang mong d.ư.ợ.c liệu gửi tới, định ít kem chống nắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-76.html.]

 

Hai nhanh ch.óng ngoài, Lưu Tú Lệ vặn xách túi trở về, Chủ nhiệm Triệu chào một tiếng: "Đi về ?" Lưu Tú Lệ gật đầu: "Hai thế?" "Hầy, thôn giúp lợn nái đẻ." Chủ nhiệm Triệu xong là cất bước luôn, Từ Lộ chỉ gật đầu chào Lưu Tú Lệ cũng theo sát phía .

 

Lưu Tú Lệ chằm chằm bóng lưng họ một lúc, trong đầu thầm nghĩ lợn nái đẻ mà cũng cần đỡ ? Cô cũng xem thử. Về đến nhà thấy chị Vương đang bận rộn, bèn hỏi: "Lợn nái đẻ cũng cần đỡ ạ?"

 

Chị Vương đây từng nuôi lợn: "Thường thì cần, nhưng nếu lợn khó đẻ thì đúng là cần ." Nghe , Lưu Tú Lệ càng xem hơn.

 

Đến trong thôn, ít vây quanh ở đây, ngay cả Đại đội trưởng cũng đang đợi, sầu đến mức lông mày rủ xuống. Thấy Chủ nhiệm Triệu, ông vội dậy chào hỏi: "Có tìm hiểu về mảng ?"

 

Chủ nhiệm Triệu kéo Từ Lộ : "Cô khám bệnh."

 

Đại đội trưởng thấy Từ Lộ trẻ như , da dẻ trắng trẻo mịn màng, qua chẳng giống việc, huống chi là khám bệnh, mà chữa bệnh cho với chữa cho lợn liệu giống ? Lông mày ông càng rủ xuống sâu hơn, rít một t.h.u.ố.c thật mạnh: "Liệu ?"

 

Từ Lộ đương nhiên nhận ánh mắt nghi ngờ đó, : "Để xem ."

 

Cô gái thanh niên tri thức nuôi lợn chắc là mới xong, nước mắt cứ lã chã rơi. Con lợn mà cứ thế c.h.ế.t , e là điểm công lao năm nay của cô mất trắng, lấy gì mà ăn đây. Thấy Từ Lộ xem, cô chẳng cần Từ Lộ hiểu , chỉ cần đến là cứu tinh của cô , vội vàng dẫn trong. Đi một đoạn xa vẫn còn thấy tiếng dân làng thở dài: "Con lợn đúng là điều thật."

 

Con lợn nái đó chắc là đẻ quá lâu , lúc chẳng thấy cử động gì mấy. Từ Lộ bèn hỏi cô thanh niên tri thức: "Nó đẻ mấy tiếng ?" "Gần sáu tiếng ạ."

 

Thời gian là khá dài, Từ Lộ hỏi con lợn là đẻ lứa đầu từng đẻ . "Đã từng đẻ ạ, thế."

 

Từ Lộ đưa tay sờ bụng con lợn nái, thấy lợn tuy còn sức lực nhưng vẫn đang cố gắng rặn, đoán chừng là lợn con vẫn còn trong ống đẻ, chỉ là kích thước lợn con quá lớn nên đẻ .

 

Chủ nhiệm Triệu chuyện xong với Đại đội trưởng, mấy bọn họ đều tới, Chủ nhiệm Triệu hỏi Từ Lộ: "Có đẻ ?"

 

Từ Lộ gật đầu, cô dùng tay ấn phần bụng của lợn nái, bảo lợn nái nghiêng sang phía bên . Đại đội trưởng mà thót cả tim, luôn miệng dặn cẩn thận một chút, ngã nó.

 

Từ Lộ đợi một lát, phát hiện lợn con vẫn đẻ , suy nghĩ một chút : "Có găng tay ? lôi lợn con ." Đại đội trưởng sợ đến mức lông mày run bần bật, liên tục : "Không tin cô đồng chí, nhưng lôi lợn nguy hiểm lắm, cô bừa đấy."

 

 

Loading...