Từ Lộ cũng chẳng buồn quan tâm đến họ, tiếp tục sân lật phơi đống d.ư.ợ.c liệu cô mang tới. Không còn bao giờ mới gửi đến nơi.
Bên , Lưu Tú Lệ vẫn cảm thấy u uất. Hôm nay cô nghỉ ở nhà, đang trong đình giữa viện uống , thấy tiếng cãi vã bên nhà hàng xóm, cứ ngỡ sẽ xem một trận náo nhiệt. Ai ngờ chẳng bao lâu, bà cụ hớn hở về. Cô ghi thêm cho Từ Lộ một tội danh là tâm cơ thâm hiểm, cho những uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì.
cô cũng tò mò Từ Lộ rốt cuộc chữa khỏi cho Ái Hồng bằng cách nào, loại t.h.u.ố.c mỡ đó nguyên lý gì mà lợi hại hơn cả cấy ghép da. Cô nhâm nhi chén một , thấy lão Lý đạp xe trở về, quần áo gió biển thổi cho nhăn nhúm, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t .
Lý doanh trưởng quen với sự ghét bỏ của vợ, dựng xe xong liền : "Tối nay bảo chị Vương đừng nấu cơm nữa, hàng xóm mời khách qua ăn cơm."
Lưu Tú Lệ phàn nàn: "Sao cứ thích góp vui thế, cái gì cũng đòi , hoan nghênh ?"
Lý doanh trưởng rửa tay sán gần: "Người tại hoan nghênh ? chọc giận gì họ , ngược là cô, e là mà yên lòng nhỉ."
"Phải, mà yên lòng." Lưu Tú Lệ đặt chén xuống, "Cho nên căn bản định ."
"Hừ." Lý doanh trưởng bóng lưng Lưu Tú Lệ, ngẩn một lát mới về phòng.
Lục Thanh Lăng buổi trưa mang cá về, : "May quá trong thôn thịt bò, còn thịt dê thì đừng mong tới, đống thịt viên thế nào?"
Từ Lộ hướng dẫn một chút, giao cho , sẵn tiện kể chuyện của Từ Bách Xuyên và Kim Trụ. "Không , trẻ con nghịch ngợm là chuyện thường."
Từ Lộ "ừ" một tiếng: "Hôm qua em mới khen chúng nó ngoan."
Lục Thanh Lăng cũng nhớ lời Từ Lộ tối qua, đó hai còn cùng đ.á.n.h cờ một lúc mới ngủ. Cả hai đều khá thích đ.á.n.h cờ, Lục Thanh Lăng đây Từ Lộ đ.á.n.h cờ giỏi đến , cho đến lúc tắt đèn vẫn còn thấy .
Lúc ôm cô ngủ, còn tò mò hỏi một câu: "Em học của ai thế?"
"Cha em, cha em đ.á.n.h cờ giỏi lắm."
Lục Thanh Lăng nghĩ đến dáng vẻ của cha vợ, vòng tay ôm Từ Lộ c.h.ặ.t hơn một chút: "Đợi đến tiết Thanh minh, chúng cùng về thăm ông."
Từ Lộ gật đầu, nhanh ch.óng chìm giấc ngủ. Trong đầu Lục Thanh Lăng nghĩ về cha Từ. Anh vẫn còn nhớ khi định đưa Từ Lộ đăng ký kết hôn, cha Từ đặc biệt giữ , hỏi : "Cậu nghĩ kỹ ?"
Trong cuộc đời Lục Thanh Lăng chữ "sợ", đừng là Vương Đại Đông, ngay cả chú họ của Vương Đại Đông cũng chẳng sợ. Cha Từ với ánh mắt đầy ẩn ý, thở dài nặng nề: "Cái tính của thì , nhưng thì cũng sẽ chịu thiệt thòi lớn đấy."
Lúc đó tin, cho đến trải qua bao thăng trầm, chịu thiệt thòi lớn, mới nhớ lời cha Từ . Anh mất cha từ sớm, là thiên vị, cứ ngỡ cha vợ , sẽ phụng dưỡng ông như cha ruột. Tiếc là duyên phận cũng thật mỏng manh. Anh và Từ Lộ ở đời , ngoài mấy đứa nhỏ , chỉ còn thể dựa dẫm . Ngay cả khi chỉ là sự lựa chọn của Từ Lộ lúc đang hoảng loạn lối thoát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-72.html.]
Từ Lộ thấy Lục Thanh Lăng thẫn thờ, hỏi : "Anh mệt ? Có cần để em giã một lúc ?"
Từ Lộ sức lực lớn, chuyện và từng chứng kiến, nhưng vẫn từ chối: "Không mệt, chỉ đang nghĩ đến chuyện mời khách tối nay, em còn ăn thêm gì ?"
Từ Lộ thấy thần sắc gì bất thường, tiếp tục việc của : "Chiều nay em thêm ít bánh ngọt, bảo Tiểu Vương lúc nào rảnh qua giúp một tay, xây cho em cái lò nướng bánh mì ở trong sân."
Lục Thanh Lăng gật đầu: "Được, cứ giao cho ." Vẻ mặt vô cùng tin tưởng.
Từ Lộ mấy đứa trẻ cho gà ăn ở sân vui vẻ, thỉnh thoảng trêu đùa vài câu, cô cũng mỉm theo. Lục Thanh Lăng tình cờ thấy nụ đó mặt cô, động tác tay khựng một chút, cúi đầu tiếp tục giã thịt.
Ráng chiều buông xuống, đảo Hải Đảo trở nên náo nhiệt, qua kẻ chào hỏi , ai quen còn dừng vài câu. Xa xa khói bếp lơ lửng bốc lên, bên tai là tiếng sóng biển rì rào, Từ Lộ thích nhất bầu khí bình dị .
Lũ trẻ vô cùng phấn khích sự xuất hiện của khách khứa, mấy đứa nhỏ cùng quét dọn sân tước, tưới nước cho vườn rau, còn xem cái lò nướng bánh mì mới xây xong, cuối cùng mới chạy đến bên Từ Lộ.
"Chị, cái đó dùng để gì ạ?" "Để đồ ngon."
"Mẹ, mau cho tụi con , món gì ngon ạ?" Tiểu Tinh và Tiểu Nguyệt nắm tay hỏi, giờ đây chúng bỏ qua bất kỳ món ngon nào, mắt cứ dáo dác quanh.
Từ Lộ đút cho mỗi đứa một miếng bánh lạc giòn mới : "Làm xong tụi con sẽ ngay."
Lạc dùng loại Từ Bách Xuyên nhặt , đống đó còn phơi khô, cô dùng loại Tiểu Vương mang qua hôm .
Từ Bách Xuyên đầu ăn bánh lạc giòn, ăn hết cái đến cái khác, với mấy đứa nhỏ: "Ngày mai tụi nhặt thêm ít nữa về, để chị cho tụi ăn."
Từ Đồng giờ nhặt ngay: "Chỗ lạc đó bao nhiêu cái nhỉ."
"Lấy nhiều lạc thế cho tụi con nhặt, sắp khai giảng lo lắng ?"
Lạc dễ nhặt như , thời buổi ai cũng coi lương thực là bảo vật, lạc còn quý hơn ngô với khoai lang nhiều, rơi bao nhiêu là nhặt bấy nhiêu. Chẳng qua thấy chúng là trẻ con nên ai chấp nhất thôi.
Vừa nhắc đến chuyện học, Từ Đồng và cặp sinh đôi liền căng thẳng: "Mẹ, tụi con đều học lớp một ạ?"
"Ừ, đều bắt đầu học từ lớp một." Ánh mắt Từ Lộ dừng Từ Đồng và Từ Bách Xuyên: "Hai đứa cũng bắt đầu từ lớp một, nếu theo kịp, sẽ nhảy lớp."