Mọi đều kính trọng quân nhân, ai tranh giành những thứ với quân nhân.
"Không ngờ ngày vợ quân nhân hưởng sái thế ." Từ Lộ cảm thán một câu.
Trên xe ít , Kiều Hải Bình và họ cùng một toa, vẫy vẫy tay coi như lời chào tạm biệt.
Bèo nước gặp , vốn dĩ chỉ là một đoạn duyên phận.
Từ Lộ và Lục Thanh Lăng cảm thán: "May mà ở bên cạnh."
Lục Thanh Lăng hừ hừ hai tiếng: "Lúc chê là kẻ mù chữ nữa ?"
"Chưa bao giờ chê cả." Từ Lộ vội vàng đảm bảo, "Sao khó dỗ thế nhỉ."
Giọng điệu thuộc của hai rơi mắt bên cạnh, đây chính là một đôi vợ chồng ân ái.
Ngồi cùng với họ là một cụ già, tay cầm một chiếc cốc tráng men, đùi trải một tờ báo.
Giọng của Từ Lộ và Lục Thanh Lăng tự nhiên nhỏ xuống, cũng yên lặng sách.
Tàu hỏa chậm rãi chuyển động, cùng với tiếng xình xịch xình xịch, cụ già đối diện mới ngước mắt lên.
"Đồng chí nhỏ, hai định ?"
Từ Lộ báo tên một địa danh, cụ già gật đầu: "Vậy là chúng cùng đường ."
Chỉ khí chất của cụ là nhân vật đơn giản, Từ Lộ luôn giữ nụ lịch sự.
Cụ già cũng , cử chỉ một vẻ nho nhã: " ở bên đó một xưởng chế d.ư.ợ.c An Khang, hai ?"
Từ Lộ và Lục Thanh Lăng một cái, gật đầu: "Nằm ở phía hòn đảo đó ạ."
"Xưởng d.ư.ợ.c dạng , đều sản xuất d.ư.ợ.c liệu Trung y." Cụ già ý hỏi thăm họ, " chủng loại t.h.u.ố.c sản xuất vẫn nhiều lắm."
"Xem cụ cũng là trong nghề ."
Cụ già híp mắt: "Cũng hẳn là hiểu gì, chỉ là khác nhắc tới thôi."
Nhân lúc cụ vệ sinh, Từ Lộ bèn hỏi Lục Thanh Lăng: "Sao trùng hợp thế nhỉ!"
Lục Thanh Lăng cũng chút nghi ngờ: "Chúng cứ tạm thời quan sát tình hình ."
Lúc cụ già thì mua một suất cơm, chỉ hai cái màn thầu, mà cụ cũng vui vẻ.
"Đã lâu ăn lương thực tinh."
"Nhìn lời và hành động của cụ, chắc hẳn cuộc sống đây cũng khá ạ."
Cụ già ha hả mấy tiếng: "Đó đều là chuyện cũ năm xưa , khi nước Trung Quốc mới của chúng thành lập, cuộc sống của dân mới thực sự ."
" ạ, chiến tranh, cuối cùng cũng thể sống những ngày tháng yên , thái bình ."
Cụ già ăn xong cũng vội nghỉ ngơi mà xem báo tiếp.
"Không ảnh hưởng đến hai chứ?" Cụ kiên nhẫn hỏi.
Từ Lộ lắc đầu: "Không ạ, cụ cứ xem của cụ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-509.html.]
Không ngờ nửa đêm, Từ Lộ vệ sinh, liếc mắt một cái nhân viên toa tàu nhận ngay.
"Cô chính là bác sĩ Từ cứu đó !" Cô kích động, "Không ngờ thể gặp cô nữa."
Từ Lộ gật đầu: "Chào cô."
Thấy xung quanh đều nghỉ ngơi, nhân viên toa tàu bèn nắm lấy tay Từ Lộ: "Không cô thể xem giúp một chút ?"
Lần chuyến tàu Thượng Hải, cô nhờ Từ Lộ xem giúp, tiếc là tàu nhanh đến trạm, cô còn tiếc nuối mất mấy ngày.
Từ Lộ cũng buồn ngủ, gật đầu: "Cô chỗ nào thoải mái ?"
Nhân viên toa tàu đỏ mặt nhỏ giọng gật đầu: " luôn một đứa con."
Cô kết hôn bảy tám năm , nhưng mãi vẫn mang thai, chồng sốt ruột, nhưng chồng cô nhận thoáng.
Năm còn cách nào khác, chồng cô bế một đứa trẻ từ quê lên cho họ, nuôi như con đẻ của .
Cô cũng sợ Từ Lộ chê, khi kể hết những chuyện bèn đưa tay .
Từ Lộ thong thả đặt tay lên, hỏi nhân viên toa tàu: "Vậy nếu m.a.n.g t.h.a.i , đứa trẻ hiện tại tính ?"
"Đã nuôi mấy năm , đều tình cảm cả , nhà chúng cũng thiếu miếng ăn của nó." Nhân viên toa tàu khựng một chút, "Đứa trẻ cũng duyên với nhà chúng , trông giống chồng , chồng cũng đối xử với nó ."
"Là con trai ?"
Nhân viên toa tàu gật đầu: "Mẹ chồng thế, bế từ quê lên."
Sao thể trùng hợp như ?
Sau khi Từ Lộ bắt mạch cho cô xong, chân mày liền nhíu c.h.ặ.t : " nghĩ cô đừng vội con, hãy điều trị cơ thể ."
"Cơ thể luôn như , nào cũng đến sớm, còn khí hư màu trắng vàng, cứ râm ran mãi dứt."
Không cần nhân viên toa tàu , Từ Lộ thông qua bắt mạch cũng , đới hạ (khí hư) thuộc về đới mạch bệnh, đới mạch thất ước ( giữ ) dẫn đến nhậm mạch cố định, sẽ gây đới hạ.
"Cũng đừng bất kỳ hành vi t.ì.n.h d.ụ.c nào với chồng cô nữa."
Lời xong, nhân viên toa tàu sững sờ, hiểu mô tê gì.
"Cô lây đấy." Từ Lộ nỡ như , nhưng nhân viên toa tàu hiện tại chút nghiêm trọng , nếu cứ kéo dài nữa, chừng còn nguy hiểm đến tính mạng.
Phản ứng một hồi, nhân viên toa tàu mới hiểu ý Từ Lộ là gì, mặt hết xanh đỏ.
"Không thể nào chứ?" Nửa ngày, cô mới rặn một câu như .
Gặp chuyện như thế , tin cũng là chuyện bình thường.
"Đứa trẻ cô về cũng hãy để ý thêm một chút."
Từ Lộ xong định bỏ , nhân viên toa tàu nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo: "Ý của cô là..."
Ánh đèn tàu hỏa chút mờ tối, sắc mặt của nhân viên toa tàu trắng bệch như tờ giấy, Từ Lộ thở dài một tiếng: "Không gì quan trọng bằng cơ thể của chính ."
Cô về lấy giấy b.út, đơn t.h.u.ố.c cho nhân viên toa tàu: "Uống một tháng , nếu chuyển biến , hãy đến địa phương tìm một vị thầy t.h.u.ố.c già, nếu tìm , cứ theo đơn t.h.u.ố.c thứ hai của mà uống."
Nhân viên toa tàu khôi phục chút lý trí, miệng lời cảm ơn, cất kỹ đơn t.h.u.ố.c .