Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 450

Cập nhật lúc: 2026-01-24 05:52:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ tăng giá sáu hào, thế nào cũng tính là nhiều.

 

Đứng lợi ích, Ngô Bảo Quốc cũng nhường một bước nào.

 

Từ Lộ lắc đầu: "Nhà máy t.h.u.ố.c của chúng cũng nhân viên bán hàng, họ chạy bên ngoài suốt ngày, đương nhiên rõ độ chênh lệch giá cả trong lớn đến mức nào."

 

Ngô Bảo Quốc nhíu mày: "Từ xưởng trưởng, chị thế nào?"

 

Từ Lộ trực tiếp : "Giá cả điều chỉnh xuống một chút."

 

Ngô Bảo Quốc đồng ý: "Nếu điều chỉnh giá xuống thì em chúng kiếm ít ."

 

" cũng vẫn nhiều hơn các chở những thứ khác." Từ Lộ rõ lợi nhuận trong chuyện lớn đến mức nào, cô tính toán một khoản cho Ngô Bảo Quốc: "Hạ giá khó em đội vận tải, mà là giá quá cao sẽ lợi cho sự phát triển thương hiệu của chúng ."

 

Ngô Bảo Quốc đương nhiên hiểu phát triển thương hiệu là gì: "Chê đắt thì đừng mua."

 

"Ở Đông Bắc nhà máy d.ư.ợ.c phẩm Đông Bắc đấy." Từ Lộ cố tình nghiêm trọng vấn đề: "Thời gian họ mới đến tham quan nhà máy t.h.u.ố.c của chúng , nhỡ họ sản xuất cao dán ngay tại địa phương thì các lấy gì mà cạnh tranh với ?"

 

Sắc mặt Ngô Bảo Quốc đổi: "Họ cũng sản xuất cao dán ?"

 

"Thứ gì khó ?" Từ Lộ kiên định gật đầu: "Chi bằng hạ giá xuống, giữ lấy khách quen, cho dù nhà máy d.ư.ợ.c phẩm Đông Bắc sản xuất cao dán thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến các ."

 

Người của đội vận tải bán cao dán với giá một đồng, đó mới chỉ là giá bán buôn, những phòng khám và bệnh viện đó còn kiếm lời từ đó nữa, nơi bán một miếng cao dán tận một đồng rưỡi.

 

Chẳng trách Triệu Vệ Quốc xong cũng bảo đó là cao dán giá trời.

 

Một khi nhà máy d.ư.ợ.c phẩm An Khang của họ gán cho cái danh đó thì khó mà phát triển lâu dài .

 

"Hơn nữa chuyện nếu ai đó tố cáo, tất cả chúng đều gặp rắc rối to." Từ Lộ bồi thêm một câu.

 

Ngô Bảo Quốc thuyết phục: "Vậy để bàn bạc với các em khác."

 

Từ Lộ gật đầu: "Vậy , đợi lấy hàng chúng sẽ bàn bạc chi tiết."

 

Từ Lộ khi về cảm thấy nên đưa một quy định, cô hy vọng thương hiệu thể phát triển lâu dài, những ở giữa ăn hết sạch lợi nhuận.

 

Vương Ma T.ử nãy giờ vẫn như tàng hình, bên cạnh Từ Lộ gần như lời nào, nhưng vì từng là cựu chiến binh nên ánh mắt vô cùng sắc bén.

 

Sau khi ngoài, với Từ Lộ: "Cô đừng xem nhẹ đám ở đội vận tải, bọn họ cũng ngang tàng lắm đấy."

 

Trên đường chuyện gì cũng thể xảy , mỗi chiếc xe đều trang v.ũ k.h.í.

 

"Hy vọng họ thể nghĩ thông suốt."

 

Người của đội vận tải cũng kiêng dè phận của Từ Lộ, dù cũng từ khu quân sự , nhà quân nhân, còn nhập hàng từ chỗ họ, nên dám đối đầu trực diện.

 

"Một chuyến thế là mất mấy trăm đồng tiền lãi." Một đàn trong đó chút cam lòng: "Dù chúng bán nhiều hơn một chút thì Từ xưởng trưởng ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-450.html.]

"Người chắc chắn đó, nếu chuyện truyền đến tai cô nhanh thế , ước chừng đợi sẵn chúng về ." Ngô Bảo Quốc cũng đang rít t.h.u.ố.c: "Người còn bảo nhà máy d.ư.ợ.c phẩm Đông Bắc cũng thể sản xuất cao dán kìa."

 

Mọi đều thắt lòng .

 

"Vậy cô bảo chúng điều chỉnh giá xuống bao nhiêu?"

 

"Hạ xuống sáu hào." Ngô Bảo Quốc rít một t.h.u.ố.c, chuyến mỗi miếng cao dán kiếm hai hào, thực giá đủ cao .

 

so sánh , mỗi miếng bớt bốn hào.

 

"Con mụ cũng thật đen tối!" Không là ai lẩm bẩm một câu: "Tám hào ?"

 

"Cô bảo lấy hàng sẽ bàn bạc tiếp, nhưng thấy cái điệu bộ đó là khó lay chuyển ."

 

"Hay là chúng cứ nghỉ vài ngày, xem cao dán của họ bán thì tính ."

 

Ngô Bảo Quốc khổ: "Vừa cũng nhắc tới , Từ xưởng trưởng trong tay mấy nhân viên bán hàng giỏi lắm, còn chạy tận đến thủ đô kìa."

 

Bước tiếp theo lẽ là Đông Bắc, nếu để nhân viên bán hàng của xưởng họ chạy thì giá lẽ vẫn ở mức bốn hào.

 

"Thế thì , Đông Bắc là chúng gửi mà." Mọi đều đồng thanh phản đối.

 

"Cho nên chúng vẫn đồng ý với Từ xưởng trưởng ? Sao cứ thấy chuyện uất ức thế nhỉ!"

 

Mấy họ rốt cuộc bàn bạc kết quả thế nào Từ Lộ hề , cô tranh thủ ghé qua tỉnh thành lấy ảnh chụp về, bác thợ ảnh hớn hở đưa cho cô: "Rất nhiều đến chụp ảnh đều khen cả nhà cô trông mắt quá."

 

Bác thợ ảnh còn treo ảnh của họ lên tường, ai cũng thể ngắm nghía vài , Từ Lộ chỉ khan vài tiếng, thời cái gọi là quyền hình ảnh, xong liền vội vàng rời .

 

Cô ghé cửa hàng cung ứng mua ít bánh kẹo đưa cho Vương Ma Tử: "Làm phiền chạy chuyến , mang về cho bọn trẻ ăn vặt."

 

"Có gì !" Vương Ma T.ử nhận: "Ở nhà đồ ăn vặt cho chúng nó ."

 

Anh thế tính là công tác, chỉ phát lương bình thường mà còn phụ cấp tem phiếu lương thực, là một công việc béo bở.

 

Từ Lộ trực tiếp nhét tay Vương Ma Tử: "Cả hai vợ chồng đều việc ở xưởng, đúng là khổ cho hai đứa con gái nhỏ nhà , trong ngoài đều giúp đỡ lụng."

 

Hai đứa bé đó đều hiểu chuyện, Vương Ma T.ử cũng thật lòng yêu quý chúng nên từ chối nữa.

 

Tôn Ngọc Thanh vì chỉ bàn bạc với mấy thanh niên tri thức nên rốt cuộc với Từ Lộ, chỉ định ở nhà một ngày, thăm bố xong là thôi.

 

Còn ghé qua nhà Lý Phi Yến và Giả Vũ Hưng một chuyến nữa!

 

Lưu Phương Phương bảo là cần nhưng đều là đồng hương, kiểu gì cũng qua thăm.

 

Tin tức về nhà gây xôn xao khá lớn, bố họ hiện đang việc ở nhà máy t.h.u.ố.c, lương mỗi tháng gần bốn mươi đồng, trong lòng cảm thấy vô cùng tự hào.

 

"Các con đúng là chuột sa chĩnh gạo !" Nhà Tôn Ngọc Thanh còn mấy đứa em nữa, chỉ đứa em trai là kế nghiệp chức vị của , mỗi tháng hai mươi đồng mà cả nhà sáu miệng ăn chen chúc trong căn phòng sáu mươi mét vuông.

 

 

Loading...