Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 445

Cập nhật lúc: 2026-01-24 05:52:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Văn Văn lùi phía , kiên quyết : "Chúng cũng lấy nhiều đồ, trả hết cho họ là chứ gì."

 

Từ Đồng và Lục Hạ Nguyệt bên cạnh đếm , phát hiện thiếu mất khá nhiều bánh quy.

 

Từ Bách Xuyên nheo mắt : "Đống bánh quy đó ?"

 

Lâm Văn Văn vạn ngờ tới, Từ Đồng nhớ rõ ràng như , ngay cả mấy cái bánh quy cũng .

 

Số bánh quy đó tất nhiên là họ ăn , lúc lấy mấy nhịn .

 

"Thế đống bánh quy các định đền thế nào?" Từ Bách Xuyên khẩy một tiếng.

 

Lúc thầy Hàn tới ký túc xá, thầy nghiêm nghị đẩy gọng kính: "Đang xảy chuyện gì ?"

 

Đang giả vờ hồ đồ đây mà.

 

Từ Bách Xuyên nhận , ông thầy Hàn cực kỳ trơn lướt, chẳng dám đắc tội với bên nào.

 

Từ Bách Xuyên liền giải thích sự việc một lượt: "Hiện tại là tang chứng vật chứng rành rành, thầy xem chuyện xử lý thế nào ạ?"

 

Ba Lâm Văn Văn vội vàng cầu xin thầy giáo, lúc họ cũng thấy sợ hãi , thế chẳng vì ham ăn nhất thời mà lấy những thứ đó.

 

Thầy Hàn đẩy gọng kính: "Chuyện mà, dù các em cũng là đầu vi phạm, đều là bạn cùng phòng."

 

Rõ ràng là hòa giải cho qua chuyện.

 

Từ Bách Xuyên đang tuổi trẻ khí thịnh, trực tiếp ngắt lời thầy Hàn: " nếu trừng phạt họ, họ trộm đồ thì ạ?"

 

"Con ai chẳng lúc phạm sai lầm." Thầy Hàn lời Từ Bách Xuyên, tiếp tục hòa giải: "Dù đồ đạc cũng mất mát bao nhiêu, theo thầy thì cứ thế , ba em xin hai em một câu, bước khỏi cánh cửa thì cũng đừng nhắc chuyện nữa."

 

Lại thể xử lý nhẹ nhàng như .

 

Ba lời thầy giáo, lập tức tiến xin Từ Đồng và Lục Hạ Nguyệt. Hai sắc mặt của Từ Bách Xuyên, đành gật đầu.

 

"Được , đều là bạn cùng phòng cả, thương yêu lẫn , đừng nhắc nữa nhé."

 

Những thứ đó họ đựng trong cặp sách, Lục Hạ Nguyệt và Từ Đồng cũng chẳng lấy nữa, nghĩ ngợi đem chia cho .

 

Từ Bách Xuyên cầm đồ , mỗi trong lớp đều nếm một miếng. Bất kể ba nghĩ gì, những khác đều vui vẻ.

 

Thầy Hàn gọi Từ Bách Xuyên văn phòng, thầy đóng cửa : "Bách Xuyên , em chắc chắn đang cảm thấy thầy đang hòa giải cho qua chuyện."

 

Từ Bách Xuyên vênh cổ lên tiếng.

 

Thầy Hàn chút tán thưởng Từ Bách Xuyên, trẻ tuổi thì nên khí phách, thầy cuộc đời mài mòn hết những góc cạnh .

 

"Dù các em còn bạn cùng lớp trong ba năm nữa, họ còn ở cùng một ký túc xá, chuyện nếu quá căng, ngộ nhỡ họ nghĩ quẩn thì ?"

 

Từ Bách Xuyên ngẩn , bao giờ nghĩ nhiều đến thế.

 

Thầy Hàn tiếp tục chân thành : "Hơn nữa em cũng tuổi của Từ Đồng và Hạ Nguyệt còn nhỏ, quá căng thẳng sẽ cho hai em trong việc chung sống ở ký túc xá."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-445.html.]

 

" chỉ bằng một câu xin nhẹ tựa lông hồng, chẳng lẽ hình phạt gì ạ?"

 

"Làm hình phạt ? Lời xin đó ai cũng thể cúi đầu mà ."

 

Thầy thấy Từ Bách Xuyên vẫn hiểu, bèn vỗ vai : "Lớn lên em sẽ hiểu."

 

Không khí trong ký túc xá lúc vô cùng quái dị, những còn tuy trộm đồ nhưng cũng dám chuyện với Từ Đồng và Lục Hạ Nguyệt, sợ phật ý họ.

 

Lục Hạ Nguyệt trong lòng chút thoải mái, rõ ràng sai là họ.

 

Đặng T.ử Ngang từ bên ngoài về, nghĩ ngợi vẫn gọi hai ngoài: "Chuyện hôm nay khiến các em chịu ấm ức , nhưng chuyện gì tương tự các em cứ với chị một tiếng."

 

Từ Đồng gật đầu: "Lúc đó vội quá nên em nghĩ nhiều, chắc chắn sẽ nhớ báo với chị."

 

"Chị hiểu tâm trạng khi mất đồ của các em, dù cũng chẳng còn ký túc xá nào khác để ở, theo chị thấy cứ khóa tủ ." Đặng T.ử Ngang cũng thể cấm mang đồ ăn theo, chỉ thể nghĩ cách .

 

Rất nhanh đó, ba Lâm Văn Văn thầy Hàn gọi , gì thì rõ, chỉ thấy lúc họ về đều chút vui, gặp Từ Đồng và Lục Hạ Nguyệt còn lườm một cái sắc lẹm.

 

Vành mắt Đoạn Bảo Trân còn đỏ hoe.

 

Đặng T.ử Ngang cạnh : "Thôi , đều là bạn cùng phòng, chuyện ầm ĩ lên thì lợi gì cho chúng , chỉ tổ để khác chê thôi!"

 

Lâm Văn Văn nịnh nọt với Đặng T.ử Ngang: "Lớp phó yên tâm, chuyện chắc chắn sẽ xảy nữa."

 

Lục Hạ Nguyệt và Từ Đồng vẫn vệ sinh cá nhân như thường lệ, cả hai đều tâm trạng ăn cơm, bèn lấy ít đồ ăn vặt ăn.

 

" là tác phong tư bản chủ nghĩa!" Không là ai nhỏ giọng lầm bầm một câu.

 

Từ Đồng trực tiếp phóng ánh mắt sắc như d.a.o qua: "Gia đình ba đời đều là bần nông."

 

"Nhà bần nông nào mà ăn uống thế !"

 

"Thế thì trách các kiếm ít điểm công thôi." Lục Hạ Nguyệt vặc một câu, bình thường tính cô hiền lành nhưng cũng cho khó chịu.

 

Mấy giải tán trong vui, Đặng T.ử Ngang kẹp ở giữa thở dài một tiếng, mâu thuẫn giữa hai bên ngày càng lớn, cô cũng chẳng nữa.

 

--

 

Từ Lộ tiên gọi điện cho Triệu Vệ Quốc, hỏi về giá của cao dán ở bên đó.

 

Triệu Vệ Quốc nhiệt tình, đem tất cả những chuyện ngóng kể hết cho Từ Lộ .

 

"Bán một đồng, nơi thậm chí bán đến một đồng rưỡi! Mùa đông ở chỗ chúng trời lạnh, nhiều bệnh đau nhức kinh niên, dán miếng cao là thấy hiệu quả ngay, thế nên đắt mấy họ cũng nghiến răng mà mua."

 

Từ Lộ mà lòng thấy mừng thầm, nhưng càng ghét đám trong đội vận tải thừa cơ tăng giá hơn. Sau khi cúp điện thoại, cô gọi điện cho Trương Thúy Nga.

 

Trương Thúy Nga đang chạy xe buýt, khi đến cửa bưu điện thì gọi .

 

"Có điện thoại của nhà máy d.ư.ợ.c phẩm An Khang tìm."

 

 

Loading...