Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 422

Cập nhật lúc: 2026-01-24 05:50:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Hồng Hà lập tức ngẩn , cô suýt nữa thì bật vì lo lắng: "Tại Vương Ma T.ử với chủ nhiệm Triệu là em ngủ ở nhà cơ chứ, rõ ràng em ngủ ở văn phòng mà!"

 

Nói xong câu đó, cô vội vã chạy về nhà. Vương Ma T.ử đang dỗ hai đứa trẻ ăn cơm, thấy cô về liền thở dài.

 

"Ăn cơm , ăn xong ."

 

"Em còn tâm trạng nào mà ăn nữa hả?" Lý Hồng Hà đỏ hoe mắt, "Tại dối chủ nhiệm Triệu là em ngủ ở nhà?"

 

Vương Ma T.ử chỗ vẫn thường : "Anh đương nhiên đêm đó em và xưởng trưởng Từ cùng ngủ ở văn phòng, nhưng chuyện dính dáng đến nhiều thứ lắm, hất cẳng xưởng trưởng Từ xuống."

 

"Anh hất cẳng xưởng trưởng Từ xuống mà còn dối!" Lý Hồng Hà càng sốt ruột hơn.

 

"Chúng chỉ là những bình thường thôi, chuyện phức tạp lắm, cẩn thận là cuối cùng chịu thiệt chính là chúng ."

 

Vương Ma T.ử kể cho Lý Hồng Hà chuyện xảy sáng nay: "Người tìm đến , nếu đồng ý thì e là công việc cũng chẳng giữ ."

 

Lý Hồng Hà xong, nhất thời thẫn thờ tại chỗ.

 

Vậy mà lấy công việc của Vương Ma T.ử để đe dọa. Cô Vương Ma T.ử là một lương thiện, chỉ nuôi mấy con cô mà còn vài đứa trẻ mồ côi cần hỗ trợ.

 

Nếu mất khoản tiền lương , chịu khổ chỉ mấy bọn họ.

 

Hồi lâu , Lý Hồng Hà mới hỏi: "Vậy chúng chẳng ?"

 

Vương Ma T.ử thở dài: "Hiện tại chúng cứ án binh bất động chính là đang giúp đỡ xưởng trưởng Từ ."

 

Lý Hồng Hà lau nước mắt: "Không , em báo cho xưởng trưởng một tiếng."

 

Nếu cứ thế mà chẳng gì, lòng cô sẽ yên.

 

Vương Ma T.ử cũng ngăn cản cô. Từ Lộ thấy Lý Hồng Hà đỏ hoe mắt xông tới thì giật nảy : "Có chuyện gì thế ?"

 

Lời đến môi Lý Hồng Hà chẳng thể thốt , dường như thứ gì đó chặn ngang cổ họng cô .

 

Thấy cô như thế, Từ Lộ cũng đoán vài phần, tiên rót cho cô một ly lạnh để hạ hỏa: "Chuyện cũng đoán , yên tâm , cây ngay sợ c.h.ế.t ."

 

Lý Hồng Hà ngoài. Từ Lộ nghĩ đến biểu cảm đau khổ cuối cùng của Lý Hồng Hà, vội vàng bảo thím Tôn qua bên chuồng bò xem .

 

Vạn nhất cụ Lý và giáo sư Vương chịu nổi lời đồn đại hoặc liên lụy đến cô mà chuyện gì dại dột thì đúng là lợi bất cập hại.

 

Thím Tôn Từ Lộ phân tích như cũng vội vàng dậy: "Không đến mức đó chứ, họ đều bằng tuổi đầu , thể hiểu chuyện !"

 

khi đến chuồng bò, thấy giáo sư Vương sắp treo cổ tự t.ử, bà sợ đến mức rủn cả .

 

Sao đúng như lời Từ Lộ thật thế !

 

Thím Tôn quanh năm việc nên sức lực lớn, chẳng chẳng rằng lao lên bế giáo sư Vương xuống. Cũng may giáo sư Vương cũng mới đá ghế, ngoài việc ho sặc sụa vài tiếng thì phản ứng gì khác.

 

Thím Tôn kiểm tra một lượt xong liền chút giận dữ giáo sư Vương: "Nếu Tiểu Lộ nhà bảo qua xem, thì ông định treo cổ thật đấy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-422.html.]

 

Giáo sư Vương cũng là khi những lời đồn đại đó, nhất thời khí huyết công tâm mới nghĩ quẩn. Nghe những lời trách móc của thím Tôn, mặt ông khỏi đỏ bừng lên.

 

" đây cũng là sợ kéo lụy đến Từ Lộ, thể vì vấn đề thành phần của mà gây rắc rối cho cô ."

 

"Nếu gây rắc rối thì Tiểu Lộ chắc chắn trực tiếp với ông . Ông nghĩ xem nếu ông mà treo cổ thì chẳng là đúng ý của những kẻ đó !"

 

Giáo sư Vương hiểu điều đó. Đợi đến khi cụ Lý và Mạnh Viễn Sơn xông tới, ông thím Tôn mắng cho còn mặt mũi nào nữa.

 

" học vấn mà, còn chẳng bằng một mụ già nông thôn như ."

 

Cụ Lý cũng ở bên cạnh khuyên nhủ giáo sư Vương: "Chúng đừng gây thêm rắc rối cho Tiểu Lộ nữa, cô chắc chắn tính toán của riêng ."

 

"Mấy cái hạng ." Giáo sư Vương thở dài, "Sau bảo mặt mũi nào mà xưởng trưởng Từ nữa?"

 

"Cứ bình thường thôi, chúng ngay thẳng, sợ gì lời tiếng !"

 

Mạnh Viễn Sơn cũng khuyên nhủ ở bên đó: "Căn bản chẳng mấy tin , họ thuần túy là đục nước thôi."

 

Giáo sư Vương chợt tỉnh ngộ. Ông nghĩ đến chiều nay khi những đó đến hỏi cung , lời tiếng đều là sự sỉ nhục đối với nhân cách của ông.

 

Giáo sư Vương vốn là thanh cao, chịu đựng những thứ đó, nên mới nhất thời nghĩ quẩn.

 

Cụ Lý nheo mắt : " thấy họ cũng là cuống quá nên mới tự loạn đội hình. Khoan hãy đến loại tin đồn đầy sơ hở lan như thế nào, chỉ riêng việc nhân lúc đoàn trưởng Lục nhà mà hành động thôi, tâm địa quá rõ ràng !"

 

Thím Tôn thấy họ nữa, tiện ở đây lâu, lúc còn dặn dò họ nhất định tự chăm sóc bản .

 

"Thím Tôn đúng là nhiệt tình, nhân phẩm của xưởng trưởng Từ càng bàn."

 

Họ cố tình chọn giáo sư Vương, tính cách thanh cao hơn để tay, vốn dĩ tưởng rằng chuyện sẽ tiến triển thuận lợi, đợi giáo sư Vương c.h.ế.t , tội danh chẳng là do họ gán ghép thế nào cũng .

 

Tiếc là...

 

"Nếu , chúng hãy lợi dụng tin đồn để cách chức xưởng trưởng của cô luôn."

 

Lý Hồng Hà cả đêm ngủ , trằn trọc suy nghĩ về chuyện , đến tảng sáng mới hạ quyết tâm.

 

"Mình với chủ nhiệm Triệu một tiếng, cái chuyện nhục thanh danh thế thấy ở trong làng , đúng là mấy cái miệng cũng chẳng thanh minh nổi."

 

Vương Ma T.ử thở dài: "Em nghĩ kỹ chứ?"

 

Lý Hồng Hà gật đầu: "Em nghĩ kỹ . Nếu mất việc thì vẫn còn lương của em mà, em cũng ủng hộ quyên góp cho mấy đứa trẻ mồ côi đó!"

 

"Vậy thì em cứ ."

 

Chủ nhiệm Triệu ở bên còn đang nghĩ cách thuyết phục Lý Hồng Hà, thì cô tự tìm đến: "Hôm trời mưa đó, vì lo lắng cho thiết nên em là cùng..."

 

Cô kể sự việc từ đầu đến cuối một cách trung thực, lúc cảm thấy cả nhẹ nhõm hẳn.

 

 

Loading...