Trong lòng Tiểu Tang vô cùng khó chịu, cố tình lướt qua mặt Từ Đồng.
Từ Đồng thấy cô bé, vội vàng vẫy tay, gọi tên Tiểu Tang, "Bạn cũng ngoài chơi ?"
"Mình gì thời gian ngoài chơi chứ, ở nhà một đống việc, còn học bài nữa, thong thả như bạn !"
Tiểu Tang tuôn một tràng khiến Từ Đồng ngớ , cô bé cũng đắc tội Tiểu Tang ở , suốt thời gian qua Tiểu Tang cứ nóng lạnh thất thường như , khiến cô bé cũng chẳng dám tìm đến chơi.
Tiểu Đậu T.ử rõ hơn Từ Đồng, hừ một tiếng, "Người mệnh hơn bạn thì bạn gì ?"
Tiểu Tang Tiểu Đậu T.ử là ai, mặt đỏ bừng lên vì tức, "Liên quan gì đến bạn!"
Cô bé tin mệnh, dựa mà mệnh của Từ Đồng hơn cô bé, rõ ràng Từ Đồng cha đều mất, chỉ thể nương tựa chị gái mà sống!
Từ Đồng sợ hai cãi , vội kéo tay Tiểu Đậu Tử, "Đều là hiểu lầm cả, chúng đằng chơi ."
Tiểu Đậu T.ử ngoan ngoãn dậy, nhưng Tiểu Tang vẫn bỏ qua, "Bây giờ bạn đỗ trung học , là nổi tiếng, chúng chẳng dám trèo cao !"
Nói xong, Tiểu Tang hậm hực chạy về nhà.
Thẩm Mai Hoa lộ bụng, bà Khương sợ con dâu mệt ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng, nhất quyết cho cô đến căng tin , thời gian cô vẫn luôn ở nhà chăm sóc Tiểu Hòe.
Thấy Tiểu Tang đỏ hoe mắt chạy về, Thẩm Mai Hoa chút lo lắng hỏi, "Làm thế ? Bị ai bắt nạt ?"
"Không cần giả vờ quan tâm!" Tiểu Tang đóng sầm cửa phòng , "Mẹ cứ lo cho đứa bé trong bụng là ."
Cô bé gục xuống chăn nức nở, Thẩm Mai Hoa Tiểu Hòe, còn chăm sóc đứa bé sắp chào đời, lúc nào cũng coi cô bé như lớn, nào gặp cũng bảo cô bé học cho giỏi.
Trong gia đình cô bé giống như một vô hình , chẳng ai thật sự quan tâm đến cô bé cả.
Thẩm Mai Hoa thở dài, cô một đống việc lo, Tiểu Tang cứ kiếm chuyện, chẳng là , càng lớn càng lời.
"Hay là thôi đừng học nữa." Thẩm Mai Hoa nảy ý nghĩ , nhưng nghĩ đến lúc vất vả lắm mới giành cơ hội cho con bé học, giờ từ bỏ như cô cam tâm.
Cô cũng giáo d.ụ.c con cái thế nào, lo lắng đến mức miệng mọc mấy cái nốt nhiệt.
Trước đây Từ Đồng sẽ vì Tiểu Tang thèm để ý đến mà lo lắng bất an, nhưng vì dồn hết tâm trí việc học và cũng kết bạn với những khác mà Từ Đồng nhận đối với cơn giận vô cớ của Tiểu Tang, cô bé chẳng còn để tâm mấy nữa.
Tiểu Đậu T.ử vẫn yên tâm, "Mình thấy bạn đừng chơi với bạn nữa."
Từ Đồng thêm về chuyện , thời gian cô bé vẫn luôn xem sách giáo khoa trung học, ít khi ngoài chơi.
Lục Bách Xuyên thấy em gái chăm chỉ như , tần suất ngoài chơi cũng giảm nhiều, luôn cùng Trương Quốc Dân ở nhà sách.
Góa phụ Tiền cảm thấy Trương Quốc Dân lớn khôn, trong lòng đặc biệt vui mừng, gặp ai cũng khoe.
Nhà chị dâu Trương vẫn là một đống hỗn độn, cơn bão thổi bay đồ đạc trong sân rơi vãi khắp nơi, chị mặc kệ một thời gian , chỉ cần chị động tay thì đồ đạc trong sân vẫn nguyên đó.
Ai thì .
"Bà xem con thế? Sao ngần thời gian vẫn còn giận." Lão Trương vô cùng nhớ những ngày , về đến nhà là cơm nóng để ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-412.html.]
Trương Vệ Đông đỏ mặt, còn ngang bướng như nữa, và vì việc nhà nhiều hơn nên cũng dần hiểu chị dâu Trương mỗi ngày vất vả thế nào.
Ái Hồng mút kẹo ngoài vài , với chị dâu Trương, "Mẹ ơi, bố và đều đang việc đấy ạ."
Chị dâu Trương chẳng thèm nhướng mắt, "Cứ để họ , trưa nay con ăn gì? Hai con căng tin ăn cơm."
Hai con dọn dẹp sạch sẽ bước khỏi phòng, lão Trương vội vàng chào hỏi, "Bà xã, bà định thế?"
Chị dâu Trương lên tiếng, Ái Hồng ở bên cạnh , "Mẹ căng tin lấy cơm ạ."
Mắt lão Trương sáng lên, tưởng rằng lát nữa sẽ cơm ăn, nhưng đợi mãi chỉ thấy chị dâu Trương và Ái Hồng tay trở về.
Trương Vệ Đông cũng đói đến mức bụng kêu ọc ọc, lão Trương nhịn chặn chị dâu Trương , "Cơm ?"
"Muốn ăn thì tự mà lấy, còn cần bón cho nữa chắc!"
Chị dâu Trương hừ một tiếng, thẳng phòng.
Mấy mấy nghĩ đến việc chị ăn cơm mà mang cơm về cho chị ?
Tính tính cũng chỉ đúng một .
Chị dâu Trương nguội lạnh lòng từ lâu .
Lão Trương còn cách nào khác, mang rượu tìm Tiểu đoàn trưởng Lý, "Ông xem mấy bà vợ trong nhà ngày nào cũng kiếm chuyện thế nhỉ?"
Tiểu đoàn trưởng Lý cũng một bụng nỗi khổ, "Ai bảo chứ!"
Tiểu đoàn trưởng Lý sợ Lưu Tú Lệ thấy nên dám to, chỉ phụ họa vài câu khi Tiểu đoàn trưởng Trương .
Cứ như , Lưu Tú Lệ đợi Tiểu đoàn trưởng Trương vẫn ngủ.
Tiểu đoàn trưởng Lý chút chột , "Sao em vẫn ngủ?"
" nào dám ngủ chứ, các nhắc nhắc thế thì ngủ ?" Lưu Tú Lệ mỉa mai đáp .
Tiểu đoàn trưởng Lý vội vàng tạ , "Chúng em, là lão Trương vợ ông đấy chứ."
" thấy chị dâu Trương nên như , đây lúc nào cũng lão đàn ông đó kìm kẹp như gì ."
Tiểu đoàn trưởng Lý thầm kêu oan cho lão Trương, đó lập tức bán bạn, "Em đúng, chính là ông đủ!"
Lưu Tú Lệ vài câu cũng nhắc nữa, hiện tại đầu óc cô đều nghĩ về chuyện của Thái Văn Thư.
Hôm nay khi đến bệnh viện , cô tình cờ thấy các y tá bàn tán xôn xao rằng Thái Văn Thư sắp nghỉ việc ở bệnh viện.
Thái Văn Thư dù cũng là bác sĩ cử đào tạo ở tỉnh về, tuy rằng riêng tư đều thấy kỹ thuật y học của cô bằng Từ Lộ, nhưng cũng là sinh viên đại học danh tiếng du học chính quy về đấy!
Lưu Tú Lệ khỏi suy nghĩ, chẳng lẽ đến nhà máy d.ư.ợ.c tiền đồ hơn?