Đổng Tư Kỳ kìm nữa, nước mắt lã chã rơi xuống.
Lũ trẻ ai tiến gần, cặp sinh đôi nấp một góc cũng thút thít theo, suýt chút nữa chúng cũng mất cha .
Cảm giác đó chúng từng nếm trải qua!
Cơn sốt của Tráng Tráng nhanh ch.óng thuyên giảm, bé tỉnh dậy thấy trong phòng chỉ Từ Lộ, ngạc nhiên hỏi, “Các chị hết ạ?”
“Mọi tham quan bảo tàng liệt sĩ , hai chúng ở trông nhà.”
Tráng Tráng xong trong mắt thoáng vẻ thất vọng, Từ Lộ bèn xoa cái đầu nhỏ của bé, “Không , thím đưa cháu đến, chúng tham quan!”
Tại đội vận tải của thành phố Phỉ Thúy, mấy ngày nay họ giao hàng nên đều tụ tập chuyện với .
“Thời tiết càng lúc càng ấm lên mà cái chân phong thấp của chẳng thấy đỡ chút nào.” Không là ai khơi mào câu chuyện.
“ chân phong thấp mùa hè càng đau dữ dội hơn, ông khám xem ?”
“Các ông đau chân, còn thì đau lưng, suốt ngày xe, chỗ nào cũng thấy thoải mái.”
“Ai mà chẳng đau lưng?” Người câu hì hì hai tiếng, “Lần Tân Cương giao hàng, lái xe suốt dọc đường, suýt chút nữa là phế luôn cái lưng.”
Đau lưng đau cổ thể là bệnh nghề nghiệp chung của công nhân đội vận tải , dù , công việc vẫn là miếng mồi ngon trong mắt , ai cũng tranh !
Mỗi chuyến , ngoài lương và trợ cấp , họ còn thể mang theo ít hàng lậu, một chuyến xe về ít nhất cũng kiếm thêm vài chục tệ.
“À đúng , nhắc mới nhớ, lấy mấy miếng cao dán ở làng , dùng thử thấy nhạy phết!” Có cho họ xem miếng cao dán lưng, “Mấy ngày nay thấy đau nữa!”
“Thật giả ? Ở loại cao dán nhạy thế?” Lại còn lấy từ trong làng, mấy đều tin lắm.
“Thật mà, lừa các ông gì!” Người tin lời thì chút bực , buổi chiều bèn mang miếng cao dán còn sót ở nhà đến đưa cho em sáng nay kêu đau lưng.
“ còn một miếng ở đây, ông dùng thử !”
Người đau lưng cũng thật sự khó chịu, dù dùng thử cũng chẳng mất tiền, bèn để dán trực tiếp lên lưng cho .
Nói đến cao dán thì ông cũng dùng qua ít, nhưng miếng cao dán dán lên cảm thấy như một luồng khí ấm áp chạy qua, lâu cái cảm giác đau mỏi đó biến mất.
Thật sự nhạy!
Đợi đến ngày hôm , chặn đường em đưa cao dán cho , “Cái cao dán mua ở ? Ông mua hộ thêm mấy miếng nữa , nhạy quá!”
Những bên cạnh thấy đều kinh ngạc, “Nhạy thật ? Có trị đau chân ? Tối qua mất ngủ cả đêm vì đau chân đây!”
“Để về hỏi bác sĩ làng xem , chỉ là giá của loại cao dán rẻ , bốn hào một miếng đấy!”
Bốn hào một miếng thì đúng là rẻ, nhưng họ thiếu tiền!
“Nhớ hỏi giúp xem trị đau chân nhé!”
Từ Lộ loại cao dán của cô đang mưa gió ở đội vận tải, khi chụp ảnh ở tỉnh lỵ xong, cô liền dẫn lũ trẻ về hải đảo, ảnh chụp thì đợi cô lên hải đảo công tác sẽ mang về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-389.html.]
Việc đầu tiên khi trở về hải đảo là cô tìm chủ nhiệm Triệu để chuyển hộ khẩu cho Đổng Tư Kỳ và Tráng Tráng sang.
“Cô nghĩ kỹ ?” Chủ nhiệm Triệu nhướng mày, “Thật thấy họ dám gì thêm nữa .”
Nói đoạn, chủ nhiệm Triệu còn quanh quất bốn phía, xác định ai mới dám tiếp.
Bà Từ Lộ là thông minh, những cái bẫy mà đám đó giăng hề ảnh hưởng đến cô một chút nào.
“Lũ trẻ đều ngoan, lên tỉnh lỵ còn đụng cả nhà chú của chúng nữa.”
Từ Lộ liền kể chuyện gặp Đổng Đại Minh cho chủ nhiệm Triệu , quả nhiên kể xong chủ nhiệm Triệu vô cùng phẫn nộ.
“Cái gia đình đúng là lương tâm!”
Kẻ giăng bẫy cũng quá thất đức !
Đâu chỉ là lương tâm, Từ Lộ nhiều, thấy chủ nhiệm Triệu đồng ý bèn nhanh ch.óng chuyển hộ khẩu sang.
Chủ nhiệm Triệu nắm lấy tay cô, “Cô cứ yên tâm, chuyện và chủ nhiệm Chu đều cả.”
Từ Lộ cảm thấy nước cờ rốt cuộc sai.
Dù lũ trẻ cũng ở nhà cô bấy lâu nay, cô cũng tìm cách tối ưu hóa lợi ích.
Nhìn thì vẻ là lũ trẻ chuyển hộ khẩu sang phía cô, nhưng thực tế đối với cô cũng ảnh hưởng gì quá lớn, ngược cô còn ghi công với tổ chức một .
Phần còn , chính là lúc cô lấy hai đứa trẻ để chuyện.
Đổng Đại Minh việc họ chuyển hộ khẩu khỏi chỗ bố của Tráng Tráng, tổ chức trực tiếp chuyển hộ khẩu của lũ trẻ từ chỗ bố của Tráng Tráng sang nhà Từ Lộ.
Cô cầm cuốn sổ hộ khẩu ký xong về nhà, đặc biệt cho Đổng Tư Kỳ và Tráng Tráng xem.
“Từ nay chúng chung một sổ hộ khẩu, là một nhà .”
Tráng Tráng và Đổng Tư Kỳ cẩn thận lật lật xem cuốn sổ hộ khẩu đó mấy , Đổng Tư Kỳ khi thấy tên , vành mắt kìm mà đỏ lên.
“Sau các cháu vẫn gọi chú thím là chú thím, cứ coi đây là nhà của .”
Từ Lộ lũ trẻ đổi họ, đổi miệng gọi họ là bố , như chỉ lũ trẻ thấy gượng gạo mà bản cô cũng thấy thoải mái.
Cô hy vọng lũ trẻ thể luôn nhớ về cha , nhớ về vị hùng đó.
Thêm đó, cô lẽ lợi dụng lũ trẻ nên trong lòng vẫn vài phần áy náy.
Đơn đặt hàng cao dán của xưởng t.h.u.ố.c bỗng chốc bùng nổ, mấy chuyên chạy đến lấy hàng, Từ Lộ nhịn mà chặn họ hỏi tình hình.
Sao đột nhiên doanh như ?
Đội vận tải đó khi về làng mua thêm mấy miếng cao dán, khá nhiều dùng thử và thấy những vết thương tích tụ nhiều năm thật sự đỡ hơn nhiều.
Thế là họ ồ ạt mua nhiều, bác sĩ làng thấy cao dán bán chạy như cũng chạy đến mua thêm.