Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 372

Cập nhật lúc: 2026-01-24 05:38:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đổng Tư Kỳ gật đầu: "Anh học."

 

Chị Tôn ở phòng khách thấy tiếng động, trong lòng chút kinh ngạc, chị ngờ giọng của Đổng Tư Kỳ đến thế.

 

Còn hơn cả tiếng hát tuồng chị thấy ở đầu làng, hèn chi Đổng Tư Kỳ bình thường thích chuyện.

 

Cái giọng thế thấy, chừng bán chỗ dơ bẩn nào đó .

 

Lưu Phương Phương và Tiểu Anh tỉnh một chuyến, khi về đàm phán xong việc hợp tác với nhà máy d.ư.ợ.c liệu bên đó.

 

Hai đều chút hưng phấn: "Lúc đầu họ còn cho chúng em , em trực tiếp báo tên nhà máy d.ư.ợ.c của , ông lão bảo vệ thấy liền cho chúng em tìm xưởng trưởng ngay!"

 

Đãi ngộ so với tới đúng là một trời một vực.

 

Tiểu Anh ở bên cạnh gật đầu lia lịa: "Họ đều đến nhà máy d.ư.ợ.c của !"

 

Mặc dù xưởng mới mở đầy nửa năm, nhưng sự bán chạy của đường Glucose và t.h.u.ố.c say xe khiến những chút liên quan đến ngành đều tới.

 

"Các em đến nhà máy d.ư.ợ.c liệu nào thế?"

 

Lưu Phương Phương vẫn còn nhớ đến nhà máy thứ hai, kế toán đưa cho họ d.ư.ợ.c liệu kém chất lượng, nên trực tiếp đến nhà máy thứ nhất.

 

"Em xem kỹ , d.ư.ợ.c liệu nhà họ , chỉ điều xưởng trưởng kiêu ngạo, là phó xưởng trưởng tiếp đón chúng em."

 

Từ Lộ hỏi kỹ về giá cả, Tiểu Anh : "Vì chúng đặt mua d.ư.ợ.c liệu bên họ nhiều, nên giá sẽ đắt hơn bên Bành Câu vài phần."

 

Vốn dĩ đây cũng chỉ là nhà máy d.ư.ợ.c liệu dự phòng, nguồn hàng chính của họ vẫn là từ chỗ Đỗ Ngọc Trân.

 

Từ Lộ bảo họ ghi chép tình hình sổ sách, hỏi Lý Phi Yến: "Giả Vũ Hưng giao cao dán vẫn về ? Đã bao nhiêu ngày ?"

 

Lý Phi Yến nhà Từ Lộ mấy ngày nay chút chuyện, cô gặp nhiều việc dễ dàng gì.

 

May mà đó Từ Lộ dời điện thoại sang bên nhà máy d.ư.ợ.c , thường là Lý Phi Yến tiếp nhận những việc .

 

Tôn Ngọc Thanh và những khác thực tiền ngày hôm trở về, cao dán bao bì mới tuy đắt hơn vài phần, nhưng các bác sĩ làng khi thấy đều cảm thấy đẳng cấp hẳn lên, lượng đơn đặt hàng hề ít.

 

Tôn Ngọc Thanh còn thử đến một bệnh viện lớn, kinh nghiệm, thực sự bước chân cổng bệnh viện, tuy bệnh viện lấy nhiều, nhưng cũng bán hơn hai trăm cái.

 

Mấy ngày nay Tôn Ngọc Thanh cứ như lướt mây, cuối cùng cũng cảm thấy chút hữu dụng.

 

Lý Phi Yến cũng chút lo lắng cho Giả Vũ Hưng, sợ ở bên ngoài gây chuyện gì nữa.

 

như họ dự đoán, Giả Vũ Hưng bên giữ , thời gian bác sĩ làng vì đ.á.n.h bắt đồn cảnh sát, nhưng sự việc lớn, mấy đó nhanh ch.óng thả .

 

Sau đó bác sĩ làng liên lạc với họ một ít cao dán, thái độ đặc biệt .

 

Giả Vũ Hưng hăm hở giao cao dán, nhưng cũng để một đường lùi, bảo cùng bên ngoài làng, vạn nhất kịp thì gọi điện báo cảnh sát.

 

Bác sĩ làng vốn dĩ thuyết phục bản chấp nhận mức giá cao của cao dán, nhưng cao dán Giả Vũ Hưng mang tới bao bì, giá đắt hơn, bác sĩ làng một nữa "phá phòng" (mất kiểm soát tâm lý).

 

"Chúng cần cái túi bao bì , xé túi bao bì mang , vẫn tính theo giá cũ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-372.html.]

 

Giả Vũ Hưng chịu: "Cái túi bao bì cũng dùng nữa, cao dán đặt chúng đều giao theo giá cũ, ông cái đó đặt , đương nhiên là tính theo giá mới."

 

" thấy các là cố ý!" Bác sĩ làng bắt đầu c.h.ử.i bới ầm ĩ.

 

Giả Vũ Hưng thấy ông như , hai lời liền bỏ , nhưng bác sĩ làng chặn cho .

 

"Chúng thương lượng , cho cái giá ưu đãi chút."

 

Giả Vũ Hưng lúc trong lòng hối hận muôn vàn, lẽ nên vì ham chút lượng đơn hàng đó mà tới tìm bác sĩ làng .

 

Cảm xúc của quá thất thường.

 

"Giá do định, đều là giá niêm yết thống nhất của xưởng, chúng cũng báo cáo sổ sách."

 

Giả Vũ Hưng sợ bác sĩ làng hành động khác, còn bồi thêm một câu: "Ông cũng chúng ở cục công an mà."

 

Bác sĩ làng chỉ đành Giả Vũ Hưng nghênh ngang rời .

 

Người bạn chờ ở ngã tư cũng thở phào nhẹ nhõm: "Tớ còn đang nghĩ xem nên xông cứu đấy."

 

Giả Vũ Hưng như từ cõi c.h.ế.t trở về vẫy vẫy tay: "Sau tuyệt đối bao giờ đến cái làng nữa."

 

Hai bộ tới, mang theo ít cao dán, thấy trời chút muộn, bước chân đều phần vội vã.

 

"Lần chúng cũng tìm đội vận tải thôi." Giả Vũ Hưng đang suy nghĩ thì thấy phía ánh đèn sáng lên.

 

"Có xe!" Người bạn kích động kêu lên, Giả Vũ Hưng che mắt một chút mới từ từ mở , thấy xe nhảy xuống mấy .

 

Trong lòng Giả Vũ Hưng hẫng một nhịp, thầm kêu , dắt bạn chạy trốn.

 

đối phương chỉ đông tay ai nấy đều cầm hung khí, hai chạy thoát .

 

Những đó cũng đ.á.n.h họ, chỉ trực tiếp lấy hết cao dán họ.

 

Giả Vũ Hưng tin chuyện trùng hợp đến thế, đối phương nắm rõ hành tung của họ như lòng bàn tay, e là chuẩn mà tới.

 

Giả Vũ Hưng nhớ lời Từ Lộ , cũng tranh giành với họ, ngoan ngoãn giao nộp hết cao dán .

 

Đối phương thấy họ phối hợp như , hi hi leo lên xe, nhanh ch.óng biến mất hút.

 

"Anh, chúng mất hết hàng bây giờ?" Người bạn là công nhân thời vụ mới xưởng, bao giờ gặp chuyện lớn thế , chút sợ hãi.

 

Giả Vũ Hưng trong lòng c.h.ử.i thầm vô câu c.h.ử.i thề, cũng cái vận may của nhọ thế .

 

Anh đoán chừng là bác sĩ làng và mấy bắt đó tiết lộ hành tung của họ.

 

Đặc biệt là cao dán của họ bán đắt, cực kỳ hiệu quả, thể giá mà hàng để mua.

 

Giả Vũ Hưng nghiến răng: "Đi, chúng đến đồn cảnh sát báo án!"

 

 

Loading...