Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 354

Cập nhật lúc: 2026-01-24 05:36:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Viễn Chinh thêm một cái, ngày thường chuyện, ai ngờ tâm địa thâm độc nhất.

 

"Cô thì cô cứ , đừng kéo chúng !"

 

Tống Viễn Chinh dần dần thấu tình hình ở đây, con chim đầu đàn nữa.

 

Mấy khác đều về phía Trần Quyên Lệ, Trần Quyên Lệ đỏ mặt một cái, dám nhắc nữa.

 

Gia đình của mấy tên thương lượng với đại đội trưởng thế nào, buổi tối đại đội trưởng dẫn theo Tiểu Anh đến tận cửa cầu tình.

 

Tiểu Anh chút ngượng ngùng, vốn đến, nhưng cô ông nội một đối mặt với tình huống , nên đành nhắm mắt đưa chân theo.

 

Trong mấy tên du côn một là họ hàng bên nội của họ, buổi chiều ở nhà họ lóc t.h.ả.m thiết cầu xin, đại đội trưởng càng già càng mủi lòng, cuối cùng gật đầu đồng ý.

 

Tiểu Anh đỏ mặt, đại đội trưởng đem những khó khăn với Từ Lộ: "Dù đồ đạc của chúng cũng tổn thất gì, những cũng đều ."

 

Từ Lộ sofa im lặng một hồi, mảnh đất trạm chăn nuôi là do đại đội trưởng đồng ý cho họ dùng, nếu nể mặt đại đội trưởng, cũng khó mà chung sống.

 

Từ Lộ bèn : "Nếu , hãy để họ công khai kiểm điểm một ."

 

mất mặt, nhưng cũng còn hơn là tù.

 

Đại đội trưởng đây là kết quả nhất, lúc ngớt lời cảm ơn.

 

Trên đường Tiểu Anh còn với đại đội trưởng: "Ông nội, ông đừng quản họ nữa, thiết của xưởng d.ư.ợ.c quan trọng như , nếu thực sự để họ trộm mất thì ?"

 

Đại đội trưởng đạo lý , thở dài một tiếng : "Dù cũng là họ hàng, con nếu định tìm đàn ông khác nữa, thì những họ hàng đều thường xuyên ."

 

Tiểu Anh cúi đầu, hốc mắt kìm mà đỏ lên.

 

Đại đội trưởng hành động nhanh ch.óng, về liền với mấy tên du côn một tiếng, bắt họ ngày mai đều đến bộ đội kiểm điểm.

 

Mấy tên du côn đây trời sợ đất sợ, tù, đứa nào đứa nấy ở nhà đều sợ mất mật, ngoan ngoãn rùa rụt cổ mất mấy ngày.

 

Đại đội trưởng tập hợp dân làng , mấy đài, giống như lúc đấu tố đây, n.g.ự.c còn treo tấm biển, Từ Bách Xuyên thì khách khí ném họ mấy lá rau nát.

 

Mấy cũng dám lên tiếng, đám trẻ con ném càng hăng hơn, lũ trẻ trong thôn học theo, cũng ném ít cục đất.

 

Đại đội trưởng phê bình họ vài câu , đó là chủ nhiệm Triệu và Từ Lộ lên đài, tiến hành khiển trách gay gắt hành vi .

 

Từ Lộ trực tiếp một cách khách khí: "Nếu còn ai trộm đồ của xưởng d.ư.ợ.c, tuyệt đối sẽ bỏ qua dễ dàng như !"

 

nghiêm túc, khí tràng mở rộng, ngay cả đại đội trưởng phía cũng trở nên nghiêm chỉnh hẳn lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-354.html.]

Bà cụ Lục từ xa vài cái, đầu liền với Đại Bảo, Nhị Bảo: "Sau các cháu đừng mà chọc Từ Bách Xuyên."

 

Bà định là Từ Lộ, nhưng dù cũng cùng thế hệ nên nuốt lời định trong.

 

Đây còn là Từ Lộ mặc cho bà quát tháo lúc nữa!

 

Trong lòng thầm lẩm bẩm Từ Lộ giả heo ăn thịt hổ, bà cụ Lục dắt Đại Bảo, Nhị Bảo về phía nhà họ Dương cũ.

 

Bà Khương nối liên lạc với Từ Phương Thúy, bà oán trách Từ Phương Thúy một trận, chê cô hại .

 

Từ Phương Thúy vỗ đùi một cái: "Chị em , mục đích của chúng đều là để trộm cái phương t.h.u.ố.c đó , ai mà ngờ Từ Lộ gian xảo như !"

 

nhỏ, chỉ sợ bà nội Dương thấy.

 

Bà Khương gật đầu: " thấy nhất là nên tránh xa bọn họ một chút, cô cũng ít tìm rắc rối cho họ thôi."

 

Bà Khương quanh quất, thấy bóng dáng bà cụ Lục : " ngay cả chồng cô cũng sợ Từ Lộ đấy!"

 

Từ Phương Thúy gật đầu: "Chứ còn gì nữa! Nói đến là tức đầy một bụng, mỗi ngày trời sáng, bà cụ Lục dẫn hai đứa cháu qua đây, ăn của chúng , uống của chúng , còn suốt ngày sai bảo chúng , còn tưởng bà cụ Lục là chồng chúng bằng!"

 

Bà Khương nhịn mà toét miệng : "Thế ai bảo con rể cô bằng lòng ôm cái việc chứ."

 

Dương Ngọc Lan đang phơi nắng trong sân, bây giờ thời tiết ấm áp hơn nhiều, gió biển thổi cũng còn lạnh lẽo như nữa.

 

Cô thấy bà cụ Lục về, tùy ý liếc mắt một cái, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, gọi bà cụ Lục : "Hai trong nhà đang âm mưu đoạt lấy phương t.h.u.ố.c từ tay con dâu bà đấy."

 

Bà cụ Lục giật nảy , bà tất nhiên phương t.h.u.ố.c đó đáng tiền, cũng Từ Phương Thúy bao giờ ý gì với Từ Lộ.

 

Bà trực tiếp xắn tay áo lên, hùng hổ chạy trong nhà, thấy bà Khương và Từ Phương Thúy quả nhiên đang thì thầm gì đó, trong lòng liền tin đến mấy phần.

 

Dương Ngọc Lan theo phía còn thêm dầu lửa: "Bà Khương đây còn để cháu trai bà đến nhà con trai bà trộm đồ đấy."

 

Bà Khương Dương Ngọc Lan định mắng , nhưng kịp mở miệng, bà cụ Lục bắt đầu c.h.ử.i bới ầm ĩ.

 

Bà lúc mắng Xú Đản trong thôn từng phát huy công lực một , những từng thấy đều bà lão dễ chọc, bà Khương xem cái náo nhiệt đó, nhưng bây giờ bà đích trải nghiệm.

 

Cái miệng bà cụ Lục nhanh sắc, căn bản cho bà chen lời, Từ Phương Thúy bên cạnh định gì đó, bà cụ Lục trực tiếp tay.

 

"Uổng công cô còn là cô ruột của con dâu , suốt ngày chỉ nghĩ cách hãm hại nó! cũng thật sự phục cô !"

 

Từ Phương Thúy và bà Khương , đồng thời tay với bà cụ Lục, Đại Bảo và Nhị Bảo một bên vốn dĩ quan tâm, nhưng thấy bà nội chịu thiệt, hai đứa trẻ vứt đồ chơi trong tay, trực tiếp lao về phía Từ Phương Thúy và bà Khương.

 

Hai đứa trẻ đang tuổi lớn là sức nhất, Từ Phương Thúy và bà Khương tông mạnh một cái, ngã bệt xuống đất rên rỉ kêu đau.

 

 

Loading...