Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 342

Cập nhật lúc: 2026-01-24 05:36:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Đại Bảo và Nhị Bảo bắt đầu lảng tránh, hai đứa nhỏ từ nhỏ chuyên môn trộm gà bắt ch.ó, đúng là chẳng sợ trời chẳng sợ đất, dù chuyện gì cũng bà cụ Lục gánh vác cho.

 

Lục Thanh Lăng tiếp tục dọa bà cụ Lục: "Mẹ, vé tàu con mua xong cho , ăn sáng xong là xuất phát nhé."

 

Bà cụ Lục thấy Lục Thanh Lăng thật thì chút cuống quýt: "Chúng mới tới một ngày thôi mà! Anh dù cũng để chúng thêm vài ngày nữa chứ!"

 

Lục Thanh Lăng tiếp tục tỏ vẻ vui: "Vậy định ở bao nhiêu ngày? Ban ngày chúng con đều việc bận, mấy đứa nhỏ đều học, rảnh để lo cho ."

 

"Vậy ban ngày chúng sẽ tìm Từ Phương Thúy." Bà cụ Lục ướm lời.

 

Lục Thanh Lăng gật đầu: "Vậy cũng , dù cũng cùng một làng, cũng là do cô dẫn tới, sẵn tiện tìm cô chuyện phiếm cho đỡ buồn, buổi trưa cứ ăn cơm ở nhà họ luôn , lát nữa con mang phiếu ăn qua cho họ."

 

Bà cụ Lục ngay liền thở phào nhẹ nhõm, dù đảo bà đều quen , cũng mấy thiện với bà , chi bằng tìm Từ Phương Thúy, còn thể cùng chuyện, bàn bạc đối sách.

 

Từ Phương Thúy và Hoàng Oánh Anh hiện giờ cuộc sống cũng mấy dễ chịu, hai ngủ chung một phòng, do ăn trúng thứ gì mà từ tối qua đến giờ, cả hai bắt đầu nổi nhiều nốt sần nhỏ, càng gãi càng ngứa.

 

Từ Phương Thúy chút chịu nổi, hửng sáng khoác áo đến bệnh viện quân khu.

 

Bác sĩ Trương bộ dạng của bà đoán là dị ứng, đến việc trị dị ứng giỏi nhất thì vẫn là Từ Lộ, nhưng bác sĩ Trương mở miệng, chỉ đưa cho bà một ít t.h.u.ố.c bôi.

 

Từ Phương Thúy về đến nhà cùng Hoàng Oánh Anh bôi t.h.u.ố.c khắp , nhưng tác dụng, chỗ nào ngứa vẫn cứ ngứa đến khó chịu, lòng bồn chồn yên.

 

Dương Ngọc Lan thấy liền lườm họ một cái, nhỏ giọng lầm bầm: "Chắc chắn là lén ăn vụng thứ gì , tiêu là tiền của trai chứ ."

 

Từ Phương Thúy dám cãi Dương Ngọc Lan nữa, chẳng còn chút khí thế kiêu ngạo như , vội vàng ăn xong bữa sáng, ngoài cửa vang lên tiếng bà cụ Lục gọi bà .

 

Từ Phương Thúy mở cửa lầm bầm, bà cụ Lục tìm tới tận đây, bà vẫn còn nhớ cảnh bà cụ Lục xuống tàu bỏ mặc bà như thế nào.

 

Lục Thanh Lăng vì huấn luyện sớm nên đưa trực tiếp phiếu ăn cho bà cụ Lục, bà cụ Lục cầm phiếu ăn thì vô cùng phấn khởi, dự định buổi trưa sẽ ăn chực ở nhà Từ Phương Thúy, còn phiếu ăn sẽ để dành.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-342.html.]

Bà cụ Lục quanh nhà họ một lượt , phát hiện nhà Hoàng Oánh Anh ở đông , thu dọn cũng bằng nhà Từ Lộ, mặt Từ Phương Thúy liền tỏ đắc ý.

 

" tới tìm cô chuyện đây."

 

Từ Phương Thúy tiện đuổi ngoài, liền mời bà trong phòng, cứ ngỡ bà chuyện một lát sẽ , nhưng mãi cho đến tận gần trưa, bà cụ Lục vẫn chịu rời bước.

 

Hoàng Oánh Anh cũng chút sốt ruột, suốt cả buổi sáng chỉ thấy tiếng bà cụ Lục lải nhải, cô còn sợ bà cụ Lục sẽ những chuyện cô đây, nên trong lòng cứ bồn chồn lo lắng mãi.

 

Bà nội Dương và Dương Ngọc Lan tiếp khách suốt cả buổi sáng cũng thấy mệt, Hoàng Oánh Anh liền : "Sắp đến giờ trưa , chắc chị em món gì ngon cho nhỉ?"

 

Bà cụ Lục xua tay: "Nó giống cô , nó giờ đang mở nhà máy d.ư.ợ.c đấy, bận rộn lắm!"

 

Hoàng Oánh Anh chỉ cảm thấy một cục nghẹn ở cổ, cái gì mà nó giống cô, đây là đang bảo cô bằng Từ Lộ ?

 

Bà cụ Lục chẳng buồn quan tâm Hoàng Oánh Anh phản ứng thế nào, trực tiếp hỏi Từ Phương Thúy: "Chẳng cô bảo cô ở khu gia đình ngày nào cũng ăn ngon mặc , bữa nào cũng thịt kho tàu, trong nhà còn cung phụng cô , bà già mở mang tầm mắt, cô mau cho xem thử !"

 

Lời thốt , mặt Dương Ngọc Lan và bà nội Dương càng đen hơn, Từ Phương Thúy cũng thấy mặt nóng ran, phủ nhận thì thấy tự vả mặt , lỡ bà cụ Lục về làng rêu rao thì giấu mặt .

 

Không phủ nhận thì chuẩn những món ăn đó cho bà cụ Lục, Đại Bảo và Nhị Bảo suốt cả buổi sáng miệng ngừng nghỉ, ăn đồ của nhà họ thôi.

 

Bà nội Dương dù cũng để coi thường con trai , liền bảo Hoàng Oánh Anh căng tin lấy cơm.

 

Bà cụ Lục hì hì: "Chị em đúng là duyên, cả buổi sáng nay chuyện vui quá chừng! Cứ như đang ở nhà , mời cơm thì cũng khách sáo nữa!"

 

Từ Phương Thúy và bà nội Dương chẳng thấy duyên chút nào, thấy bà cụ Lục thực sự coi đây như nhà , còn giục cháu trai ăn nhiều một chút, thì cứ như đ.ấ.m nắm đ.ấ.m bông gòn .

 

Bà nội Dương tranh lúc những khác chú ý liền huých Dương Ngọc Lan, kéo cô trong phòng chuyện: "Con cái gì mà còn thêm dầu lửa mấy chuyện đó? Từ bác sĩ cũng giúp con xóa vết sẹo mặt mà."

 

Dương Ngọc Lan ơn: "Mẹ, trai ? Người chữa miễn phí cho con, là bắt trai giấy bảo đảm đấy."

 

 

Loading...