Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 316

Cập nhật lúc: 2026-01-24 05:34:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cũng coi như là trực tiếp vỗ mặt .

 

Hơn nữa bản Hoàng Oánh Anh đoan chính, cục công an cũng vô duyên vô cớ gây sự.

 

Một cái thóp lớn như , nếu để phần t.ử địch đặc vụ nắm , mất mặt sẽ chỉ là quân khu của họ !

 

Lúc Hoàng Oánh Anh tỉnh thành vẫn thấy bà nội Dương hồi phục như xưa, bà nội Dương nắm thóp lớn như thế , hai e là nợ mới nợ cũ chồng chất, đấu với một trận cho trò.

 

Từ Phương Thúy khi chuyện của Hoàng Oánh Anh, sợ đến mức mất hết hồn vía, cũng chẳng màng đến việc hôm qua vì giận dỗi mà chạy khỏi nhà họ Dương, vội vã về.

 

Dương Ngọc Lan mỉa mai : "Ồ, ai đây nhỉ? Sao con mèo con ch.ó nào cũng chạy đến nhà chúng thế ?"

 

Mặt Từ Phương Thúy hết đỏ trắng, nhưng bà cũng lúc lúc để nổi nóng, chỉ bà nội Dương : "Hoàng Oánh Anh nhà chúng xảy chuyện , con trai bà cũng đừng hòng thoát khỏi liên lụy!"

 

Bà nội Dương kẻ ngốc, một chuyện đóng cửa bảo , nhưng bà để Từ Phương Thúy cứ thế mà khống chế , liền tỏ vẻ sâu xa : "Con trai cũng quân hàm, đó là từng chiến trường g.i.ế.c giặc đấy! Người khác thế nào cũng lung lay địa vị của nó !"

 

Ý là dù thế nào chăng nữa, đơn vị cũng sẽ bỏ mặc quan tâm.

 

Từ Phương Thúy cuống quýt: "Đừng tưởng vị trí Trung đoàn trưởng của con trai bà khối đang chờ chực , kéo nó xuống là khác thể leo lên ngay, bà thì cái lợi lộc gì!"

 

Bà nội Dương thản nhiên : "Thì ? Dù chúng cũng tù!"

 

Từ Phương Thúy hết cách, lo lắng tới lui trong phòng: "Làm thế nào bà mới chịu giúp đỡ?"

 

"Rất đơn giản, bà cút khỏi nhà chúng !"

 

Không Từ Phương Thúy, Hoàng Oánh Anh giống như con hổ mất nanh, chẳng nhảy nhót mấy hồi.

 

Sắc mặt Từ Phương Thúy lập tức trở nên trắng bệch, những ngày sống hải đảo là những ngày sung sướng nhất mà bà từng tận hưởng trong mấy chục năm qua, ở đây chỉ nấu cơm cho ăn, ngoài cũng tâng bốc, phiếu lương thực phiếu thịt trong tay nhiều dùng hết.

 

Quay về làng chỉ một , chắc chắn sẽ đám mụ già nhạo.

 

Bà nội Dương thấy vẻ mặt của bà , càng thêm đắc ý: "Bà nếu đồng ý , sẽ bảo con trai giúp xin tình!"

 

Từ Phương Thúy kẻ ngốc, bà suy nghĩ kỹ , hiện tại quan trọng nhất là bảo lãnh Hoàng Oánh Anh , chỉ cần con gái bình an vô sự, vẫn cơ hội đến hải đảo.

 

Từ Phương Thúy cuối cùng nghiến răng đồng ý, bà nội Dương sợ đêm dài lắm mộng, đợi Hoàng Oánh Anh sợ mụ già giở quẻ , liền trực tiếp bảo Dương Ngọc Lan dọn dẹp đồ đạc cho bà .

 

Từ Phương Thúy ngớ : " dù gì cũng đợi con gái mới chứ!"

 

"Thế , ai đổi ý !"

 

Bà nội Dương hai lời, cũng nhờ hôm qua Từ Phương Thúy thu dọn đồ đạc bảy tám phần, hôm nay chỉ cần dọn dẹp đơn giản là thể nhanh ch.óng rời khỏi cửa.

 

Từ Phương Thúy đẩy đuổi như lên xe con, bà cứ mãi ngoài cửa sổ, cũng do vận khí , thực sự thấy bà già họ Khương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-316.html.]

 

Từ Phương Thúy vội vàng vẫy tay với bà : "Nói với con gái một tiếng, đuổi , nhớ bảo nó đến đón !"

 

Bà già họ Khương hù cho giật , hôm qua vẫn còn khỏe mạnh, bàn bạc với bà cách đối phó với Từ Lộ, hôm nay đuổi ?

 

Bà già họ Khương cũng khác, chân rẽ một cái thẳng đến nhà chị dâu Trương.

 

Muốn tin tức trong khu nhà công vụ của đơn vị ai linh thông nhất, thì kể đến chị dâu Trương.

 

Đáng tiếc là chồng của chị dâu Trương đang ở đây, bà thấy bà già họ Khương qua là mặt mày chút sắc diện gì.

 

Bà già họ Khương chuốc lấy sự bực , lúc còn nhổ một bãi nước bọt xuống đất: "Kênh kiệu cái gì chứ!"

 

dừng bước mà tìm bà nội Hồ, sợ chậm trễ một chút, Từ Phương Thúy thực sự đưa mất.

 

Bà nội Hồ thắc mắc: "Bà từ bao giờ mà quan hệ với bà thiết thế?"

 

Bà già họ Khương ấp úng vài câu: "Đều là hàng xóm, giúp gì chắc chắn giúp thôi."

 

Bà nội Hồ bĩu môi, lời bà cụ chẳng tin một chút nào.

 

Bà già họ Khương giục bà nội Hồ: " đưa Kim Trụ đến trường về, đây là xảy chuyện lớn gì thế?"

 

Bà nội Hồ cũng giấu bà : " là cô Hoàng Oánh Anh phạm chuyện gì đó, của cục công an áp giải về đấy."

 

"Hả?" Bà già họ Khương đại kinh thất sắc, bà nội Hồ thấy bà phản ứng mạnh như cũng thấy lạ.

 

Bà già họ Khương cũng lâu, vội vã trở về nhà, đóng cửa liền hỏi Kim Trụ: "Những chuyện bà dặn cháu đây đến ?"

 

Kim Trụ phản ứng chậm chạp, bà già họ Khương sốt ruột nhắc chuyện một : "Lúc cháu tìm Từ Bách Xuyên, thấy cuốn sổ đó , lấy về ?"

 

Bà già họ Khương hiện tại vô cùng hối hận, vội vàng thế, hôm nay với Kim Trụ ! Muộn một chút thì chẳng chuyện gì cũng !

 

Kim Trụ vội vàng gật đầu, bé chỉ bà già họ Khương lấy cuốn sổ đó thể đổi lấy thịt ăn, thế nên liền hăng hái tìm Từ Bách Xuyên.

 

Từ Bách Xuyên cũng ngạc nhiên, hôm nay qua đây chơi với họ, nhưng cũng để ý, Kim Trụ nhân lúc vệ sinh, mắt đảo quanh khắp nơi, ở phòng khách liền thấy cuốn sổ nhỏ đó.

 

Cậu bé cũng chẳng mấy chữ, lấy đúng , thấy bà già họ Khương hỏi đến, liền vội vàng lấy cuốn sổ đó .

 

Bà già họ Khương "ôi chao" một tiếng, lo lắng vỗ đùi bôm bốp, nếu Từ Phương Thúy còn ở đây, bà còn thể đẩy hết trách nhiệm lên Từ Phương Thúy.

 

Từ Phương Thúy trục xuất về quê, Hoàng Oánh Anh còn phạm chuyện lớn, khiến bà già họ Khương trong lòng cũng bắt đầu thấy sợ hãi.

 

Kim Trụ nhận lời khen ngợi như mong đợi, chút kỳ lạ lật lật cuốn sổ đó xem xét.

 

 

Loading...