Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-01-24 04:59:21
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh cả Lục định cử động thì chị dâu Lục giữ c.h.ặ.t áo cho . Hai con về náo loạn thành thế , giờ bắt bọn họ kẹp ở giữa, nhỡ mang tiếng .

 

Bà cụ Lục thấy định nổi giận, nhưng bà thằng Hai phật lòng , nếu thằng Cả cũng lời nữa thì cái nhà còn đến lượt bà chủ ? Bà cụ liếc Lục Hiểu Ninh, Lục Hiểu Ninh suốt quãng đường bà mắng thương tiếc, lúc vẫn đang cúi đầu hậm hực. Ánh mắt bà dừng thằng Ba.

 

Lục Phương Hải chạm ánh mắt của bà cụ, thấy bà đến mức mắt mũi sưng húp, tuy là do bà tự chuốc lấy nhưng vẫn dậy: “Để con xem Hai thế nào.” Bà cụ Lục thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Lúc Lục Phương Hải tới, liền thấy Từ Lộ đang phơi thảo d.ư.ợ.c ở đó, Lục Thanh Lăng cùng lũ trẻ đang chơi đùa trong sân, một đám vây quanh kể chuyện đ.á.n.h trận. Chẳng , mũi Lục Phương Hải bỗng thấy cay cay. Nếu ngày đó Lục Thanh Lăng lính, chắc gia đình họ cũng sẽ sống bình yên hạnh phúc như thế .

 

Từ Lộ thấy Lục Phương Hải ở cửa, bèn cất tiếng chào một câu.

 

“Chị dâu hai.”

 

“Đã ăn cơm em?”

 

“Chưa chị ạ, em qua đây gọi Hai, chị cũng cùng qua ăn luôn , đặc biệt hầm một con gà đấy, rủ cả mấy đứa nhỏ nữa.”

 

Từ Lộ chỉ mỉm . Lục Thanh Lăng tới, vỗ vỗ vai Lục Phương Hải: “Đã lớn thành thanh niên cơ đấy.” Lúc lên đơn vị, Lục Phương Hải mới mười sáu tuổi, dáng cao như bây giờ. Lục Phương Hải hì hì vài tiếng, gọi một tiếng Hai, vành mắt đỏ hoe. Từ nhỏ chạy theo đuôi Lục Thanh Lăng, tình cảm giữa hai em là sâu đậm nhất, cứ ngỡ thật sự còn gặp Lục Thanh Lăng nữa .

 

Hốc mắt Lục Thanh Lăng cũng đỏ lên, vỗ vai em trai: “Nghe chú cũng đối tượng , khi nào cho xem mặt cái nhé.”

 

“Được ạ, tới em sẽ đưa cô đến gặp cả Hai và chị dâu hai.”

 

Lục Thanh Lăng suy nghĩ một chút với Từ Lộ: “Anh qua đó xem , cho rõ chuyện sẽ ngay.”

 

“Được.”

 

“Đợi về hãy nấu cơm.”

 

Lục Phương Hải giật thót , Hai định ở bên ăn cơm . Cặp sinh đôi thấy , hai đứa cùng chống cằm bậc cửa hỏi Từ Đồng: “Dì ơi, dì bảo cha nữa ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-31.html.]

 

Từ Đồng lắc đầu: “Dì , hai đứa các cháu mới đó mà gọi cha ngọt xớt .” Miệng nhưng cô bé đang mỉm . Lục Hạ Tinh và Lục Hạ Nguyệt vội chạy tới ôm lấy Từ Đồng: “Dì thật là tính quá .” “Tối nay thèm ngủ với dì nữa.” “Thế thì nhé, đừng nửa đêm bò sang giường tìm dì đấy.”

 

Khi Lục Thanh Lăng ở đây, trong lòng các bé cũng vui mừng thêm vài phần. Ngay cả Từ Bách Xuyên cũng nảy sinh vài phần hướng khởi với những câu chuyện đ.á.n.h trận mà Lục Thanh Lăng kể, còn ghét như nữa, thậm chí còn vô cùng khâm phục. Đó mới thực sự là một quân nhân chân chính.

 

Bà cụ Lục chờ mãi chờ mãi cuối cùng cũng mong về. Thấy Lục Thanh Lăng Lục Phương Hải, bà thầm thở phào một cái thật dài. “Thằng Hai , cuối cùng con cũng về .”

 

Lục Thanh Lăng bận tâm đến tiếng của bà cụ Lục. Lục Hiểu Ninh gọi một tiếng xong, sợ bà cụ gì đó Lục Thanh Lăng phật ý, bèn vội vàng : “Chị dâu, chúng bưng thức ăn lên thôi.” Chị dâu Lục chỉ chờ thế, cô tơ tưởng đến miếng thịt đó lâu lắm . Hai bếp, trong phòng chỉ còn mấy con.

 

Bà cụ Lục cũng chẳng thấy ngại ngùng, liền : “Con đừng oán hận , trong nhà bao nhiêu miệng ăn nuôi, thu nhập gì, thực sự là nuôi nổi bấy nhiêu .” Nghĩ một lát : “Vợ con cũng đồng việc, còn đèo bồng thêm hai đứa con riêng nữa.”

 

Lời dứt Lục Thanh Lăng ngắt lời. Anh khi trông nghiêm nghị, đặc biệt là đôi mắt đen láy khiến mà thấy phát khiếp. “Mẹ, tiền hàng tháng con gửi về đưa cho vợ con ? Vợ con tiền đó, nuôi em trai em gái nó thì ?”

 

“Số tiền đó thành của vợ con ?” Bà cụ Lục thấy liền nổi đóa, bao nhiêu tính toán đó đều vứt hết đầu: “Mẹ vất vả nuôi con khôn lớn, cưới vợ xong là quên luôn .” Lại là cái bài .

 

Khóe miệng Lục Thanh Lăng nhếch lên một nụ rõ ràng, hai tay chống hông, chân mày sắc lẹm, đột nhiên : “Mẹ nuôi con vất vả khôn lớn như thế nào? Hồi nhỏ con ở nhà , lớn lên nhà cơm ăn, đều là tự con bươn chải tìm kiếm.” Sau bươn chải thế nào cũng đủ no, mới lính đấy chứ.

 

Bà cụ Lục há hốc mồm, câu nào. Sự thật là nhưng thể như thế ? Dù bà cũng sinh , chẳng qua là vì điều kiện quá khó khăn, gia đình nuôi nổi. Thằng Ba bên từ nhỏ sức khỏe , là con út. Đứa thứ tư là con gái cũng nuông chiều một chút, chẳng chỉ còn cách là mặc kệ thằng Hai thôi .

 

“Anh đang oán trách ?” Bà cụ Lục xì mũi một cái, đến đỏ cả hai mắt.

 

Lục Thanh Lăng bà một lúc : “Mẹ, hồi con mới cưới con chuyện ở riêng , chúng cứ theo như lúc đó mà .”

 

Theo như lúc đó mà ? Bà cụ Lục lập tức ngừng , thẳng thừng: “Mơ hão .” Lúc đó Lục Thanh Lăng chỉ là một lính bình thường, tiền phụ cấp hàng tháng kém xa bây giờ, thể tính như lúc đó .

 

Lục Thanh Lăng xua tay, bà cụ cãi cọ: “Mỗi tháng năm tệ, coi như là tiền phụng dưỡng con đưa cho . Đợi vài ngày nữa con sẽ đưa Từ Lộ và các con lên đơn vị.” Nói xong cũng chẳng buồn bà cụ lóc, rời ngay, chỉ để một bóng lưng.

 

Bà cụ Lục chỉ tay bóng lưng với thằng Cả và thằng Ba: “Các xem đấy, nó đủ lông đủ cánh rũ bỏ ngay.” Trong lòng bà thực sự sợ hãi, nếu Lục Thanh Lăng thực sự đưa Từ Lộ lên đơn vị, bà còn kiếm chác đồng tiền nào nữa đây?

 

 

Loading...