Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-01-24 04:59:19
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đẹp còn dám .” Lục Thanh Lăng tát cho một cái.

 

Tiểu Vương dám nữa, nhưng trong lòng cảm thấy Từ Lộ còn hơn cả vợ của Lý doanh trưởng. Vợ của Lý doanh trưởng vốn là nổi tiếng khắp hòn đảo.

 

“Đồ ?” Lục Thanh Lăng đưa tay đòi, Tiểu Vương phản ứng một lát mới vội vàng đưa đồ qua.

 

“Tiện thể lên trấn mua ít thịt .” Lục Thanh Lăng đưa phiếu thịt qua, “Mua nhiều thịt mỡ một chút, mua thêm ít bánh kẹo nữa.”

 

Tiểu Vương vội vàng chạy biến. Lục Thanh Lăng liền mang đồ cho bọn trẻ xem: “Đây là quà cha mang về cho các con, xem thích .”

 

Đồ mang về tạp, thứ gì cũng , kẹp tóc, dây buộc tóc mà con gái thích, cũng đồ chơi cho con trai. Ánh mắt bọn trẻ đều sáng lên. Lục Thanh Lăng giả vờ như thấy, lượt giới thiệu cho các bé món nào lấy từ . Có món là thấy con nhà nên nghĩ bụng chuẩn cho con , món là ngang qua hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ thì mua.

 

“Thích cái gì cứ lấy cái đó, các con đồng ý theo quân , đợi đến bên đó cha dẫn các con mua tiếp.”

 

Lục Hạ Tinh nghi hoặc hỏi: “Mẹ cháu thực sự đồng ý ạ?”

 

Lục Hạ Nguyệt cụp mắt xuống, đang nghĩ gì. Còn Từ Đồng và Từ Bách Xuyên thì chút bất an. Lục Thanh Lăng thu hết biểu cảm của họ mắt, gật đầu: “Chắc một lát nữa về sẽ với các cháu.”

 

Đến khi Từ Lộ châm cứu xong trở về thì thấy Lục Thanh Lăng đang xào thịt trong bếp, bên cạnh là cặp sinh đôi, hai đứa đang tự hào kể cho Lục Thanh Lăng chuyện Từ Lộ chữa bệnh. Lục Thanh Lăng xào rau đáp lời bọn trẻ, thấy Từ Lộ về liền đón lấy đồ tay cô, : “Không ngờ em chữa bệnh đấy.”

 

Từ Lộ đầy ẩn ý: “Anh cũng giỏi thật đấy.” Chỉ mới bao lâu mà đầu hai đứa nhỏ dùng dây buộc tóc mới, tóc cũng chải xiêu xiêu vẹo vẹo, qua là tác phẩm của ai. Ngay cả Từ Bách Xuyên - thành kiến lớn nhất với Lục Thanh Lăng - lúc cũng đang cầm s.ú.n.g cao su mới mân mê. Cái công phu lấy lòng đặc công thì đúng là phí hoài tài năng.

 

Lục Thanh Lăng hiếm khi lộ vẻ đắc ý, đôi mắt giống hệt như cặp sinh đôi nhếch lên, khiến Từ Lộ chút ảo giác. “Đói ?”

 

Lục Thanh Lăng món sườn xào chua ngọt. Lúc Tiểu Vương mua thịt, thấy bán sườn nên tự ý mua về, sợ ở nhà đường và giấm nên mua cả gia vị về luôn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-29.html.]

Từ Lộ bao giờ từ chối đồ ăn ngon, cô gắp một miếng nếm thử, đừng nha, hương vị đúng là tuyệt. Thấy Từ Lộ hài lòng, vẻ mặt Lục Thanh Lăng đắc ý: “Tay nghề của là học từ đại sư đấy.” Nói xong còn bồi thêm: “Vẫn là nước ở chỗ dễ uống, uống vài ngụm mà thấy ngọt lịm như bỏ thêm đường .”

 

Từ Lộ thầm nghĩ chứ còn gì nữa, đó là nước suối gian của cô mà, chẳng lẽ ngon. Tiểu Vương cũng là lanh lợi, thấy nhà sắp ăn cơm đoàn viên nên căn bản ló mặt , chẳng thấy bóng dáng , lủi mất . Từ Bách Xuyên còn đặc biệt tìm một vòng, chủ yếu xem xem thực sự mang s.ú.n.g , tìm thấy còn chút thất vọng.

 

Cặp sinh đôi chút ngại ngùng tiến gần, Lục Hạ Tinh nhỏ giọng hỏi Từ Lộ: “Mẹ, chúng con thực sự theo quân ạ?”

 

Từ Lộ trịnh trọng gật đầu: “Mẹ suy nghĩ kỹ , thể cung cấp cho các con môi trường sống và học tập hơn, các con cũng đến tuổi học .” Cặp sinh đôi một cái, cô hề bỏ qua nụ thầm kín trong mắt các bé. Trẻ con vẫn mong cha ở bên mà.

 

tìm Từ Đồng và Từ Bách Xuyên rõ chuyện : “Các em yên tâm, chị và rể rõ với , sẽ dắt các em theo cùng.” Lúc đến hai chữ “ rể”, Từ Lộ khựng . Nghĩ bụng đằng nào cũng đồng ý , e là còn những cách xưng hô mật hơn nên cô tặc lưỡi bỏ qua.

 

Từ Đồng và Từ Bách Xuyên bất an hỏi: “Anh rể thật sự đồng ý ạ?”

 

“Tất nhiên .” Từ Lộ vỗ vai bọn trẻ: “Yên tâm , chị ở thì các em ở đó.” Từ Đồng và Từ Bách Xuyên thì thở phào nhẹ nhõm. Họ quá mong chờ một cuộc sống sung sướng, họ chỉ sợ bỏ rơi mà thôi.

 

Bữa cơm bọn trẻ ăn vui vẻ, đĩa sườn xào chua ngọt quét sạch sành sanh, đến cả nước sốt cũng còn. Từ Lộ phát hiện thêm một ưu điểm của Lục Thanh Lăng, ăn cơm xong rửa bát. là một tên bướng bỉnh biên chế chính thức và việc nhà.

 

Dân làng đến giờ tan bắt đầu bàn tán xôn xao về chuyện Lục Thanh Lăng trở về. Có còn bước chân cửa nhà tìm Từ Lộ, chắc chắn là định đưa theo quân . Nghe theo quân, mấy bà thím trong thôn bắt đầu cảm thấy ghen tị. Trước thấy Từ Lộ đáng thương, giờ theo quân thì đáng thương chỗ nào nữa? Chẳng những ăn no mặc ấm, e là mỗi tháng còn ăn thịt nữa chứ.

 

Thế là : “ thấy khó đấy, bà cụ Lục để Từ Lộ ? Tiếng tăm của Từ Lộ lành gì.”

 

“Chứ còn gì nữa, cũng may là với Vương Đại Đông thành công, nhưng đồn thổi khắp cả làng đều , chuyện chẳng lẽ thẩm tra chính trị ?”

 

“Lục Thanh Lăng chẳng thiếu gì hơn, đến lúc đó đá văng Từ Lộ , tìm một cô trẻ trung hơn, sinh đứa con trai thì cuộc sống vẫn cứ êm đềm thôi.” Thời đó, dù là thanh niên tri thức xuống nông thôn là quân nhân trong quân đội, nhiều là do cha bao biện việc hôn nhân. Sau khi tư tưởng giải phóng, chuyện ly hôn tìm khác là hiếm.

 

Mẹ Cẩu Đản ngang qua thấy, nhịn mà nhổ một bãi nước bọt: “Tích đức cho cái miệng , Từ Lộ đắc tội gì với mấy mà ở đây lời tiếng .” Mấy đó sắc mặt tự nhiên, thấy xung quanh đều tỏ vẻ tán thành, nhất thời cảm thấy mặt nóng bừng bừng, bèn vặc : “Chuyện đó chẳng liên quan gì đến chúng , cũng chẳng liên quan gì đến bà, như bà thiết với Từ Lộ lắm bằng.”

 

 

Loading...