Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 262

Cập nhật lúc: 2026-01-24 05:25:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Nhân Dân yên tâm theo hai đứa, lúc tập trung ở bãi đất trống mới phát hiện mấy dựng sọt ở đây .

 

Bắt chim sẻ là một việc đơn giản, dùng một cành cây ngắn chống cái sọt lên, buộc một sợi dây cành cây, bên trong đặt ít thức ăn, chim sẻ thấy sẽ chui trong sọt.

 

Lúc chuẩn thời cơ, những bắt chim sẻ lão luyện luôn kiên nhẫn, đợi chim sẻ chui trong sọt mới giật dây, lúc đó tỷ lệ thành công là cao nhất.

 

Lúc đầu Lục Hạ Tinh bắt chim sẻ luôn nôn nóng, bên chỗ Từ Bách Xuyên bắt vài con , mà bên cô bé cứ hễ chim sẻ chui hẳn sọt giật dây, khiến chim sẻ bay mất sạch.

 

Từ Đồng mà cũng sốt ruột: "Tiểu Tinh, để chị bắt cho, thì đến tối chúng cũng chẳng gì bỏ miệng ."

 

Lục Hạ Tinh dứt khoát đưa sợi dây cho Từ Đồng, cô bé đằng đắp tuyết.

 

Lăn quả cầu tuyết là một việc buốt tay, mấy đứa nhỏ lăn tay, chắc vì đông nên sức mạnh lớn, chẳng mấy chốc một tuyết béo tròn thành.

 

Tiểu Tang còn đắp thêm một tuyết nhỏ bên cạnh tuyết lớn , trông giống như một lớn một nhỏ đang hóng hớt ở đây .

 

"Đội mũ cho tuyết ." Lục Hạ Tinh tháo chiếc mũ đầu xuống, định đội lên đầu tuyết.

 

Trương Nhân Dân ngăn : "Cẩn thận về cảm lạnh đấy, dì Lộ sẽ giận cho xem."

 

Lục Hạ Tinh thè lưỡi, thành tích thi của cô bé là kém nhất trong mấy đứa trẻ, lát nữa Từ Lộ chuyện sẽ nổi giận, nên cô bé dám đắc ý nữa.

 

Tiểu Tang mặt đỏ Trương Nhân Dân, lẳng lặng tháo chiếc khăn quàng cổ của xuống, chiếc khăn do Thẩm Mai Hoa đan cho cô bé, màu đỏ tươi rực rỡ.

 

"Dùng khăn của tớ ."

 

Cô bé lén Trương Nhân Dân, Trương Nhân Dân quả nhiên sang phía cô bé hai cái, nhưng chẳng gì.

 

Người tuyết quàng khăn đỏ trông giống thật hơn hẳn.

 

Từ Bách Xuyên bắt bảy tám con chim sẻ, đợi nữa mà nhóm lửa nướng chim sẻ, gọi Trương Quốc Dân còn đang kéo tấm ván: "Mau qua đây ăn ."

 

Trương Quốc Dân đang chơi vui vẻ, Từ Bách Xuyên gọi, chỉ đẩy Trương Quân Dân một cái: "Em mau qua giúp một tay , chơi thêm lát nữa."

 

Trương Quân Dân lẳng lặng dậy, cùng Hồ Kiến Quốc đến chỗ Từ Bách Xuyên giúp đỡ.

 

Chim sẻ thời là một trong tứ hại (bốn loài gây hại), hễ thấy là sẽ đ.á.n.h hạ, hơn nữa thịt chim sẻ nướng lên khá thơm, chẳng qua là thịt ít, ăn bõ dính răng.

 

Từ Đồng cũng bắt ba bốn con chim sẻ, đều mang sang cho Từ Bách Xuyên, cô chơi tấm ván của Trương Quốc Dân, lúc nãy trượt từ núi xuống với tốc độ nhanh, chắc chắn là vui lắm.

 

Trương Quốc Dân liếc mắt thấy vẻ mặt ngưỡng mộ của Từ Đồng, vội vẫy tay gọi cô: "Mau đây, tớ đẩy cho."

 

Cậu và Từ Bách Xuyên quan hệ , coi Từ Lộ và cặp sinh đôi như em gái , Từ Đồng cũng khách sáo với , thấy liền chạy về phía đó.

 

Trương Quốc Dân thấy Lục Hạ Nguyệt cũng tới, liền gọi Trương Nhân Dân: "Anh, đẩy tấm ván , hai chúng thi xem."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-262.html.]

Trương Nhân Dân phủi tuyết tay, gật đầu đồng ý.

 

Mọi cùng Từ Đồng và Lục Hạ Nguyệt tấm ván trượt từ sườn núi xuống.

 

Tiểu Tang và Lục Hạ Tinh, Lý Uyển Thanh cũng đắp tuyết nữa, đều chạy chỗ tấm ván xếp hàng, Từ Đồng dám chơi chỗ Trương Quốc Dân nữa, đẩy nhanh quá, lúc nãy suýt chút nữa tim cô nhảy ngoài.

 

So thì Trương Nhân Dân đáng tin hơn nhiều.

 

Đợi Trương Quốc Dân kéo tấm ván lên đỉnh sườn núi , đều đang xếp hàng bên chỗ Trương Nhân Dân, bên chẳng lấy một bóng .

 

Trương Quốc Dân chịu, gọi Lục Hạ Tinh và Lục Hạ Nguyệt qua: "Hai đứa xếp hàng bên đó đến bao giờ mới tới lượt."

 

Lục Hạ Tinh do dự một lát: "Vậy đẩy chậm thôi nhé, nhanh quá em sợ lắm."

 

Trương Quốc Dân hì hì hai tiếng: "Biết , em mau đây , mà lôi thôi thế."

 

Lục Hạ Tinh lườm một cái nhưng vẫn chậm chạp qua, yên tâm nhấn mạnh nữa bảo đẩy chậm .

 

Trương Quốc Dân miệng thì hứa , nhưng lúc tay đẩy thì chẳng chậm chút nào, cả bãi đất trống đều thấy tiếng la hét của Lục Hạ Tinh.

 

Trương Quốc Dân khi đẩy cô bé xuống liền bên cạnh nắc nẻ, Lục Hạ Tinh tức giận ném một quả cầu tuyết qua, ném thẳng trong áo của Trương Quốc Dân.

 

"Đã bảo đẩy chậm , chẳng lọt tai thế!"

 

Trương Quốc Dân cảm thấy cổ lạnh toát, xoay cũng ném một vốc tuyết qua: "Con gái nhà sợ thì đành, em cứ như một thằng con trai , sợ cái gì."

 

Lục Hạ Tinh tức đến mức ném thêm một cục tuyết nữa, viền mắt đỏ lên: "Em chơi với nữa, uổng công lúc nãy em còn tin ."

 

Thấy Lục Hạ Tinh thật sự đầu bỏ , Trương Quốc Dân hì hì nữa, vội vàng đuổi theo hai bước: "Cô nãi nãi của ơi, lẽ em thật sự giận đấy chứ, chắc chắn sẽ đẩy chậm."

 

"Anh tránh , em chẳng bao giờ tin nữa."

 

Trương Quốc Dân lúc mới thấy mắt Lục Hạ Tinh đỏ , ngạc nhiên một chút, lời xin càng thêm thành khẩn.

 

"Mẹ lấy trứng giang mễ (một loại kẹo) từ xưởng về, lát nữa lúc về lấy cho em hai cái, em đừng giận nữa nhé."

 

Mọi đều như xem kịch Trương Quốc Dân dỗ dành Lục Hạ Tinh ở đó, Lục Hạ Tinh sư t.ử ngoạm: "Em ăn năm cái."

 

"Được , năm cái thì năm cái."

 

Trương Quốc Dân vui vẻ đồng ý, kéo Lục Hạ Tinh trượt thêm một nữa, quả nhiên đúng như , đẩy chậm.

 

Trương Nhân Dân cảm thấy bên phía đông quá, nên qua vài cái với Tiểu Tang: "Cậu cũng sang bên Quốc Dân chơi ."

 

Tiểu Tang cứng mặt, cô bé chính vì ở gần Trương Nhân Dân nên mới chơi trò trượt ván , nếu thì bên đống lửa chẳng ấm áp hơn ?

 

 

Loading...