Bánh tổ từ bột kê vàng mềm dẻo và dính răng, bên trong cho thêm ít hồng táo và đậu đỏ, thơm ngọt.
Lúc Tết thường nhiều, ăn hết thì bọc , ăn thì mang chiên bằng dầu.
Nghĩ đến đây, Từ Lộ nhịn nuốt nước miếng, Hồ nãi nãi nhạo một trận.
"Bây giờ cuộc sống thật , hồi chúng còn nhỏ lấy những thứ , lúc đó mới bất hòa với Liên Xô, ai nấy đều thắt lưng buộc bụng mà sống."
Lúc khó khăn nhất đến cả vỏ cây rễ cỏ cũng ăn sạch.
Từ Lộ cảm thán: "Cuộc sống chắc chắn sẽ ngày một lên thôi ạ."
Hai hàn huyên nửa ngày trời, lúc về Từ Lộ tặng Hồ nãi nãi một ít rau xanh, Vương Hồng Mai dạo cực kỳ thích ăn, Hồ nãi nãi cũng từ chối.
Ngày hôm Lục Thanh Lăng nghỉ, mấy cùng cửa hàng cung ứng mua bột mì.
Trong cửa hàng cung ứng chỉ bột mì loại ưu và bột mì thông thường, tức là bột 75 và bột 85, nhân viên bán hàng tiếp xúc với Từ Lộ vài , nào mua đồ cũng chọn loại nhất.
Quả nhiên Từ Lộ chọn loại bột mì loại ưu đó, hỏi: "Chỗ chúng bột kê vàng ?"
Nhân viên bán hàng lắc đầu: "Bột kê vàng đổi hết từ lâu , cái giống như bột trắng tinh, nỡ ăn, Tết đến ai cũng ít bánh đậu."
Nghe hết, Từ Lộ khỏi chút thất vọng, nhân viên bán hàng cúi xuống gầm tủ lục lọi: "Vẫn còn đậu đỏ đấy, lấy ?"
"Lấy ạ!" Từ Lộ vội vàng , sợ chậm một chút là đậu đỏ cũng còn.
Một bên cạnh đến cửa hàng mua đồ từng Từ Lộ khám bệnh cho, thấy cô mua bột kê vàng liền chủ động : "Nhà đổi một ít, bác sĩ Từ nếu cần thì về lấy sang cho cô."
Từ Lộ vội xua tay, bột kê vàng là đồ dùng để ăn Tết, nếu cô dùng thì nhà .
"Nhà chỉ hai già, lũ trẻ đều thanh niên trí thức ở ngoài cả , bánh đậu cũng chẳng ."
Bà lão nhiệt tình, đợi Từ Lộ từ chối thêm thẳng về nhà.
Nhân viên bán hàng cũng bên cạnh: "Bác sĩ Từ cứ nhận lấy , nhà họ nếu đủ, cô cứ thôn hỏi thêm vài nhà nữa, ít nhiều gì họ cũng nhường cho một ít."
Điều khiến Từ Lộ càng thấy ngại hơn.
Lúc bà lão , tay bưng một cái chậu, bên trong đựng đầy một chậu bột kê vàng, Từ Lộ liền lấy bột trắng tinh trong tay đổi cho bà.
"Bà cho cháu ít bột hỗn hợp là , bột kê vàng đáng nhiều phiếu thế ."
"Không tính thế , chúng dùng bột kê vàng thì nhà cô bánh đậu nữa ."
Hai đùn đẩy một hồi, cuối cùng bà lão lấy một ít bột trắng tinh: "Thế , về cán mì sợi cho ông già nhà ăn, chúng cũng lâu ăn bột trắng, thì vẫn là hời từ cô."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-259.html.]
Từ Bách Xuyên bưng chậu bột kê vàng chạy vèo về nhà, chạy hét: "Hấp bánh tổ thôi, bánh đậu thôi!"
Từ Lộ trong gian vẫn còn một ít hồng táo, thể mang dùng, Lục Thanh Lăng phụ giúp bên cạnh, nhanh xào xong nhân đậu đỏ.
Lúc loa phóng thanh bên ngoài vang lên, thông báo lĩnh đồ, Từ Lộ đầy tay bột vàng cũng ngoài quần áo nữa, liền bảo mấy đứa nhỏ nhận đồ về.
Mấy đứa trẻ thấy gánh vác trách nhiệm trọng đại như , vội vàng đặt đồ chơi xuống, rủ chạy hết quảng trường để chiếm chỗ.
Từ Lộ và Lục Thanh Lăng hấp bánh tổ trò chuyện, những cái Tết đây Lục Thanh Lăng luôn đón Tết cùng trong bộ đội, bao giờ tận hưởng khí đón Tết tại nhà thế .
Trong mắt Lục lão thái thái chỉ con cả và Lục Hiểu Ninh, đối với Lục Thanh Lăng ở giữa mà , về nhà liên tục mấy ngày cũng chẳng ai tìm.
Đang hấp bánh tổ, Lục Thanh Lăng đột nhiên ôm lấy Từ Lộ, nhỏ giọng bên tai cô: "Vợ ơi, em thật ."
Từ Lộ định trêu chọc vài câu, đầu thấy viền mắt Lục Thanh Lăng từ lúc nào đỏ lên, trông vẻ khá đáng thương.
Từ Lộ liền thu liễm cảm xúc, thơm một cái lên má Lục Thanh Lăng: "Đừng hòng trốn tránh lao động, lát nữa việc nhào bột bánh bao là của đấy."
Lục Thanh Lăng khẽ "ừ" một tiếng: "Được."
Hai đang tình tứ thì chị dâu Trương qua thấy cảnh , ngượng ngùng che mặt : " cứ tưởng hai nhà chứ, thấy thông báo lĩnh đồ ?"
Chị sợ Từ Lộ thấy mà quên lĩnh.
Từ Lộ vội vàng lau bột tay, đưa cho Ái Ái một nắm hạt dưa: "Lúc nãy mấy đứa nhỏ ạ."
Chị dâu Trương gật đầu: "Vậy cũng ngay thôi, hôm nay ở quảng trường còn nổ bỏng ngô nữa đấy, lũ trẻ mang bát theo ?"
Từ Lộ chuyện nổ bỏng ngô nên đương nhiên bảo lũ trẻ mang bát, quả nhiên chị dâu Trương lâu, Từ Bách Xuyên chạy về như một cơn gió.
"Chị ơi, chị cho em ít ngô với gạo, đằng đang nổ bỏng ngô kìa."
Từ Lộ đưa cho bé một bát lớn gạo và ngô, Từ Bách Xuyên hớn hở bỏ , món ăn vặt thời hiếm, nổ bỏng ngô là món ngon hiếm thấy đối với lũ trẻ.
Cũng chỉ dịp Tết, lớn mới nỡ để lũ trẻ nổ ít bỏng ngô.
Lục Thanh Lăng thấy Từ Lộ ngoài xem náo nhiệt liền : "Đợi nồi bánh bao hấp xong, chúng cùng xem."
Từ Lộ vội gật đầu, nhà họ cách quảng trường một đoạn, gần đến nơi mới thấy thỉnh thoảng tiếng "đùng" vang lên.
Chỗ nổ bỏng ngô kiểu cũ luôn hàng dài xếp hàng, lũ trẻ đều xách túi đợi, đợi ông cụ nổ bỏng ngô cứ lắc lắc cái lò, lò phát một tiếng "đùng" cực lớn, từng hạt bỏng ngô trắng trẻo mập mạp ào ào chảy , thơm nức mũi.
Ngoài những lớn lĩnh đồ, thì đám trẻ con là vui nhất, thỉnh thoảng đất rơi một hai hạt, lũ trẻ như thấy bảo bối, tranh nhặt.