Bà thấy Tiểu Tang tìm đến cũng vô cùng ngạc nhiên, dù Tiểu Tang cũng là một cô bé mười mấy tuổi, ngày thường bọn họ cũng chẳng mấy qua , tự nhiên sang tìm Trương Nhân Dân, ai mà chẳng thấy lạ.
Tiểu Tang chạy đến mặt Trương Nhân Dân mới thấy chút bốc đồng, nhưng cô bé chỉ chuyện với Trương Nhân Dân thôi. Tiếc là hai cũng chẳng mấy khi giao lưu, Tiểu Tang ngập ngừng mãi mới mở lời: "Em Từ Đồng , các cùng hố vạn ."
Trương Nhân Dân gật đầu: "Hôm nay các em thi xong ?"
Lúc về thấy Trương Quốc Dân đang giặt găng tay, miệng còn lầm bầm cái gì đó.
Tiểu Tang gật đầu, vành mắt đỏ lên: "Em cảm thấy là ham học, nào thi cũng tệ."
Cô bé cứ tưởng Trương Nhân Dân sẽ an ủi , ai ngờ Trương Nhân Dân gật đầu: "Thế thì em học hành cho hẳn hoi , thấy ngay cả Quốc Dân nhà dạo cũng ngoan hơn nhiều , học tập khiến con tiến bộ."
Trương Quốc Dân lấy đồ, thấy Trương Nhân Dân liền lườm một cái: "Anh nên bảo là ngay cả Trương Quân Dân còn giỏi hơn chị mới đúng."
Tiểu Tang đó ngượng đến mức giấu mặt , hận thể tìm cái lỗ nào chui xuống.
Trương Quốc Dân nhận lỡ lời.
Đến khi Thẩm Mai Hoa tìm đến, bà chút ái ngại bà góa Tiền: "Con bé hôm nay nữa, cứ nhất quyết cãi với bà nội nó."
Mối quan hệ giữa bà và bà góa Tiền vốn dĩ khó xử, Tiểu Tang còn chạy sang đây, chẳng rõ ràng là đưa thóp cho khác nắm .
Nghĩ đến đây, Thẩm Mai Hoa tức giận vỗ một cái lưng Tiểu Tang: "Cái con bé , chạy lung tung thế nữa, và dì Lộ của con tìm cả buổi tối!"
Lúc đó Lục Thanh Lăng và Khương Khởi Minh cũng vội vàng chạy tới. Họ dọc bờ biển một vòng lớn, chỉ sợ đứa trẻ nghĩ quẩn mà nhảy xuống biển.
Khương Khởi Minh thấy Thẩm Mai Hoa thực sự sốt ruột liền vội vàng kéo bà một cái: "Về nhà hãy mắng con, vẫn đang lo lắng ở nhà đấy."
Bà góa Tiền thấy Khương Khởi Minh tới liền vội vàng chui trong nhà, đẩy Trương Nhân Dân ngoài.
Trương Nhân Dân hàn huyên với Khương Khởi Minh vài câu tiễn khách.
Đợi khỏi, bà góa Tiền kỳ lạ hỏi Trương Nhân Dân: "Con bé Tiểu Tang cũng lạ thật, chạy sang nhà nhỉ."
Trương Nhân Dân quan tâm chuyện đó, chuyện với Tiểu Tang tốn ít thời gian, lúc mau ch.óng phòng học bài.
Thẩm Mai Hoa dùng sức lôi kéo Tiểu Tang về nhà, suốt dọc đường đều nghĩ xem để Tiểu Tang lời hơn một chút.
Khương Khởi Minh đến ngã tư đường thì chào tạm biệt vợ chồng Lục Thanh Lăng, miệng ngớt lời cảm ơn.
Lục Thanh Lăng dắt tay Từ Lộ về, hai cũng vội, thong thả chuyện.
"Lũ trẻ đều lớn cả , đều tâm tư riêng của ." Lục Thanh Lăng dĩ nhiên thấy ánh mắt Tiểu Tang Trương Nhân Dân, nhưng lũ trẻ vẫn còn nhỏ, ban đầu cũng nghĩ theo hướng đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-246.html.]
Từ Lộ khẽ giật tay áo Lục Thanh Lăng, đợi cúi xuống mới ghé tai : "Lúc nãy em thấy một chuyện."
Hơi thở của Từ Lộ phả cổ Lục Thanh Lăng khiến cổ ngứa ngáy, khóe môi cong lên thật cao: "Chuyện gì thế?"
"Con gái nhường găng tay cho Trương Quốc Dân dùng, bà Khương thấy cho cháu bà dùng nên còn ghen tị đấy."
Lục Thanh Lăng buồn Từ Lộ: "Người đó là ghen tị , đó là thấy cháu chịu ủy khuất thôi."
Về đến nhà kể với lũ trẻ, Lục Hạ Tinh mới vì hành động của mà gây bao nhiêu chuyện hôm nay, khỏi đỏ mặt.
Những đứa trẻ khác trong nhà cũng Lục Hạ Tinh đưa găng tay cho Trương Quốc Dân dùng, Từ Bách Xuyên hài lòng vỗ đầu Lục Hạ Tinh: "Cậu uổng công thương cháu."
Lục Hạ Tinh gạt phắt tay xuống, vẻ mặt tự nhiên: "Lúc đó cháu chỉ thấy Trương Quốc Dân thôi, hai đôi găng tay nên cho dùng, Kim Trụ lưng cháu, cháu chẳng thấy nó."
Biết vì một đôi găng tay mà gây nhiều chuyện thế , cô bé tự dùng cả hai đôi cho .
Sau khi về nhà Thẩm Mai Hoa chuyện với Tiểu Tang thế nào, ngày hôm khi Từ Đồng tìm Tiểu Tang, cô bé khôi phục dáng vẻ bình thường.
Từ Đồng thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận hỏi cô bé: "Hôm qua tìm Trương Nhân Dân ?"
Tiểu Tang gật đầu, vành tai đỏ lên, tự nhiên ngoài cửa sổ, thấy ai thấy mới nhỏ: "Anh Trương Nhân Dân lắm, điều chỉ thích học giỏi thôi."
Cũng chính vì lý do mà khi Thẩm Mai Hoa bảo cô bé chăm chỉ học hành, cô bé mới phản kháng ngay lập tức như .
Dù cũng thể để Trương Quốc Dân cũng coi thường .
Nói xong Tiểu Tang lấy sách vở : "Tớ cũng học giỏi, nhưng những thứ tớ đều hiểu."
Cô bé thể học cùng lớp với Từ Đồng cũng là nhờ Từ Đồng đây luôn giúp cô bé bổ túc, Từ Đồng bận rộn với bài vở của , thể giúp cô bé mãi , nên những bài cô bé hiểu gì.
Vừa sắp nghỉ đông , Tiểu Tang định vẫn sang nhà Từ Đồng để nhờ cô bé giúp bổ túc một thời gian hàng ngày.
Từ Đồng cũng mất bạn nên nhanh ch.óng đồng ý ngay: "Chúng thể rủ cả Ái Hoa nữa."
Ái Hoa thời gian vẫn luôn ở nhà chăm sóc bà Dương, ít khi ngoài chơi, trong khu tập thể dường như thấy bóng dáng cô bé , chỉ là thỉnh thoảng khi trò chuyện mới nhắc đến trò hề của nhà họ.
Chị dâu Trương còn lén hỏi Từ Lộ xem thể chữa khỏi di chứng tai biến của bà Dương .
Từ Lộ thực sự thể chữa khỏi, nhưng một là Dương Nhất Thiên tìm đến cô, hai là bà Dương thành nông nỗi , cô tiện khoe khoang nhiều nên gì.
Chị dâu Trương tiếp xúc với cô lâu nên bộ dạng là hiểu ngay, về nhà liền than thở với lão Trương: "Ông lão Dương cũng thật là, rõ ràng thể chữa khỏi cho , tìm cô Từ nhỉ?"