" giáo viên một tháng lương bao nhiêu? Lại còn vất vả như thế, quản bao nhiêu là đứa trẻ."
Căn bản là một công việc mà sự bỏ và thu nhập tương xứng, điểm duy nhất là sự định.
Hoàng Lệ Bình việc về thành phố là vô vọng, nên tìm một công việc lương cao.
Lý Quốc Phú khuyên nên khuyên nữa, chỉ hỏi cô : "Vậy em gì?"
"Nhà máy thực phẩm phụ đang tuyển công nhân ? Em định thi thử xem."
Có chí hướng cũng , Lý Quốc Phú nghĩ một chút : "Anh giúp em hỏi thăm xem thi những gì."
Từ Lộ sang phía đó mấy cái, cô Lý Phi Yến kể về Hoàng Lệ Bình, hai ưa , cũng cô sắp kết hôn và chuyển đến nhà Lý Quốc Phú ở.
Như thì ký túc xá thanh niên tri thức sẽ trống một chỗ.
Mấy thanh niên tri thức xuống nông thôn ở cùng nhiều năm, thực ít nhiều gì cũng tình cảm, cho dù bình thường ưa nữa thì lúc chuyện lớn vẫn mập mờ.
Lý Phi Yến khi chuyện phiếm với Từ Lộ hỏi vấn đề , mỗi nơi một phong tục khác , Từ Lộ thực sự nên tặng quà cưới gì cho Hoàng Lệ Bình.
Lý Phi Yến lo lắng một lúc vui vẻ trở : "Cô chuyển ngoài , em thể ở ký túc xá châm cứu cho Phương Phương ."
Có vui tất nhiên buồn, Tiểu Anh nhất quyết ly hôn với Thiết Trụ, chuyện xôn xao khắp làng, gia đình Thiết Trụ thể đồng ý.
Kế toán bắt Thiết Trụ quỳ cửa nhà Tiểu Anh suốt một đêm, Tiểu Anh vẫn mủi lòng.
Mẹ Tiểu Anh cũng mủi lòng, hỏi cô: "Mẹ thấy dạy bảo nó thế cũng đủ , là cứ sống tạm bợ qua ngày , dù cũng con ."
Bố Tiểu Anh cũng nghĩ như , ông còn việc với kế toán, thể cứ qua mãi .
Thế là đủ .
Họ cũng yêu thương Tiểu Anh, nghĩ cho cô, chỉ là suy nghĩ của họ hạn chế tầm của họ.
Tiểu Anh kiên định lắc đầu: "Bố , hai cần khuyên con nữa."
"Đứa nhỏ tính tình vẫn bướng bỉnh như ." Mẹ Tiểu Anh gì hơn, "Vậy con dắt con cái sinh sống thế nào? Mẹ với bố con thể nuôi con cả đời ?"
Đại đội trưởng lúc lên tiếng: "Hai nuôi nó cả đời thì nuôi! Đừng ở đây ép buộc Tiểu Anh nữa, sai chuyện nó !"
Vành mắt Tiểu Anh đỏ lên: "Bố , con cũng cần hai nuôi, đợi con lớn thêm chút nữa, con cũng định học lấy một cái nghề, tìm việc mà ."
Mẹ Tiểu Anh vẫn lạc quan, chủ yếu là bây giờ công việc khó tìm thế nào, nếu trở thành công nhân là ăn lương thực nhà nước, đó là điều mà bao nhiêu vỡ đầu cũng .
Mẹ Tiểu Anh rầu rĩ thở dài một lát, thấy Tiểu Anh quyết định bèn ngoài với Thiết Trụ: "Anh về , đừng quỳ cửa nhà chúng nữa, kẻo đến lúc quỳ hỏng đầu gối oán trách chúng ."
Thiết Trụ im lặng, cũng tại chuyện thành thế , ở trong làng chuyện như chẳng thường thấy ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-222.html.]
"Mẹ, chuyện con thực sự sai , hãy khuyên nhủ Tiểu Anh giúp con với, con dám nữa ."
Bố Tiểu Anh cũng , thở dài một tiếng : "Sau cũng đừng gọi là bố, hai chúng còn quan hệ gì nữa, sáng mai trời sáng thì thủ tục ly hôn với Tiểu Anh."
Nói xong liền xoay rời , khóa c.h.ặ.t cửa lớn, để một chút dư địa nào cho Thiết Trụ.
Thiết Trụ quỳ lâu như , đầu gối sớm khó chịu, thấy bèn từ đất dậy, lủi thủi về nhà.
Kế toán thấy về còn tưởng chuyện thành: "Nói xem bao giờ thì đón Tiểu Anh về?"
Thiết Trụ lắc đầu: "Bố, Tiểu Anh về, bố cô bảo sáng mai con thủ tục ly hôn với cô ."
Kế toán xong định đá Thiết Trụ một cái, nhưng Thiết Trụ cản .
"Đều là do ông chiều nó quá mà! Ông cũng đối xử với Tiểu Anh, thế nên mới lạnh lòng!"
Mẹ Thiết Trụ vui: "Thế lúc bà gì ? Ở đây mà lời châm chọc!"
Hậu quả trực tiếp của chuyện là Tưởng Hòa Bình cũng ly hôn với vợ .
Hơn nữa vì chuyện ai tố cáo gia đình họ, suất dự thi của chị hai Tưởng Thúy Thúy hủy bỏ.
Chị hai Tưởng Thúy Thúy chuẩn lâu như , đột nhiên tham gia kỳ thi nhà máy thực phẩm phụ, cả đều suy sụp hẳn .
Cô ở trong nhà công kích bừa bãi, trách Tưởng Thúy Thúy ngày thường cứ tố cáo khác, mất lòng tất cả , trách chị dâu gây chuyện như khiến khác nắm thóp.
, suất dự thi mất thì cũng mất .
Chị hai của Tưởng Thúy Thúy là hiền lành, cô chỉ thẳng mặt vợ Tưởng Hòa Bình mà mắng một trận, vợ Tưởng Hòa Bình vốn dĩ vài phần sợ mấy cô em chồng , chuyện cô cũng đuối lý, nên rụt rè một bên thốt nên lời.
Nhà ngoại cô ai, nhưng xảy chuyện như , nhà ngoại lấy một mặt giúp cô , mặc kệ cô tự sinh tự diệt.
Thiết Trụ cũng là một kẻ đáng tin, khi chuyện xảy thì như biến mất tăm.
Vợ Tưởng Hòa Bình đất một hồi, đột nhiên ôm bụng kêu rên "ái da".
Mọi trong nhà đều lặng lẽ cô diễn trò, một ai tin là cô đau bụng thật.
Vợ Tưởng Hòa Bình diễn, cô thực sự cảm thấy bụng quặn đau, giống như thứ gì đó đang chảy xuống, cô kinh hãi xuống , liền thấy quần từ từ thấm m.á.u.
Cô dường như thể tin nổi dùng tay chạm , đó thấy đôi bàn tay đầy m.á.u, khuôn mặt kinh hãi Tưởng Hòa Bình.
Tưởng Hòa Bình cũng sợ đến ngây , luống cuống hỏi: "Đây là thế?"
Vẫn là Tưởng Hòa Bình kinh nghiệm, bình tĩnh : "Chắc là sảy t.h.a.i , đưa nó đến bệnh viện ."