Tôi Trở Thành Nữ Trung Y Thập Niên 70 - Chương 203

Cập nhật lúc: 2026-01-24 05:19:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hiệu trưởng cũng đang lúc nóng giận thôi, nhưng mấy đứa trẻ lớp cô đúng là nghịch ngợm quá, bình thường cô cũng hiền quá mà."

 

Vị giáo viên nghiệp đại học sư phạm chính quy, học vấn cao hơn phần lớn ở đây, nhưng mấy đứa trẻ trong lớp thực sự quá nghịch ngợm, khiến bản lĩnh của cô đất dụng võ.

 

Các giáo viên khác cũng lượt tới an ủi, kể về những học sinh nghịch ngợm trong lớp : "Hai cái thằng quỷ phá phách Từ Bách Xuyên và Trương Quốc Dân , ngày nào gây chuyện cho thấy mặt trời mọc đằng tây ngay, cái vụ hình nộm cứ sợ là do hai đứa nó , trong văn phòng lo lắng cả ngày, gặp hiệu trưởng là như chuột thấy mèo, hú vía."

 

Nghe lời , cô giáo trẻ mới bật thành tiếng.

 

"May mà chuyện giải quyết xong, nếu chẳng đối mặt với cô bé thế nào nữa."

 

" thấy con bé giờ còn ủ rũ như mấy ngày nữa , còn dám lên đối đầu với mấy học sinh khối , chắc là chuyện qua ."

 

lúc cô giáo Bạch Dương từ ngoài , Vương Hồng Mai liền hỏi cô: "Em Lục Hạ Nguyệt ?"

 

Bình thường ít khi chuyện với Bạch Dương, Bạch Dương thường một trong góc, cũng cơ bản qua với ai.

 

Nghe Vương Hồng Mai hỏi, cô ngẩn một lát mới lắc đầu: "Không , về nhà ."

 

Dù Lục Hạ Nguyệt xa lánh Bạch Dương, tan học xong vẫn thường xuyên tìm Bạch Dương, Bạch Dương bình thường bạn bè gì, thấy cô bé đến cũng vui.

 

Hai khôi phục mối quan hệ như .

 

"Vậy nhỡ tố cáo tiết lộ đề cho em thì ?" Bạch Dương tò mò hỏi.

 

Lục Hạ Nguyệt thản nhiên xua tay: "Tùy họ gì thì , em bảo em sống vì những lời bình phẩm của khác."

 

Cô giáo Bạch Dương nhướn mày, phần tò mò về của Lục Hạ Nguyệt.

 

"Mẹ em còn gì nữa ?"

 

"Mẹ em còn đừng vì phận địa vị của một mà phủ nhận đó, họ đều thành phần của cô Bạch vấn đề, bảo em ít qua với cô, nhưng bố em thì quan tâm những điều đó."

 

Bạch Dương ngẩn ngơ về phía , hồi lâu mới để lộ một nụ .

 

Kể từ khi cuộc vận động bắt đầu, lâu lắm vui vẻ như .

 

"Mẹ em cũng hiểu đấy."

 

Lục Hạ Nguyệt gật đầu, lấy thêm hai cuốn sách từ chỗ cô Bạch Dương: "Vậy cô Bạch, em xin phép về ạ."

 

"Để cô tiễn em."

 

Mùa đông đến, trời tối sớm hơn thường lệ nhiều, Bạch Dương bình thường đều ở trong ký túc xá của trường, cô ở đây nhiều năm nên cũng chẳng sợ gì, cầm đèn pin khóa cửa trường cùng Lục Hạ Nguyệt về khu tập thể.

 

Dọc đường, các bà các chị gặp Lục Hạ Nguyệt đều thiết chào hỏi, Bạch Dương mỉm cảm thán: "Không ngờ em lòng như , bình thường ở trường thấy em chẳng mấy khi chuyện."

 

Lục Hạ Nguyệt ngại ngùng mỉm , cô bé ở khu tập thể cũng thích chuyện với khác, giống như Lục Hạ Tinh và những đứa trẻ khác ngoài chơi, phần lớn thời gian cô bé đều ở nhà sách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-203.html.]

 

"Có lẽ là vì em quan hệ với họ ạ."

 

Chị dâu Trương dắt thằng hai nhà là Trương Vệ Đông từ bãi đất trống về, miệng vẫn đang mắng mỏ, nhưng thấy Lục Hạ Nguyệt là mặt biến đổi nhanh như lật sách, lập tức nở nụ tươi rói.

 

"Tiểu Nguyệt về đấy , nhà bác thịt kho tàu, tí nữa qua ăn nhé."

 

Thấy bên cạnh cô bé một phụ nữ lạ mặt, bà liếc mấy cái, liền thằng hai nhà gọi một tiếng cô Bạch.

 

Chị dâu Trương đoán đây chắc là cô giáo tiếng Nga vướng tin đồn với Lục Hạ Nguyệt.

 

Bà cũng mỉm với Bạch Dương: "Thằng hai nhà tính tình nghịch ngợm quá, chắc phiền cô giáo nhiều ."

 

Trương Vệ Đông cúi đầu mặt quỷ với Lục Hạ Nguyệt.

 

Bạch Dương quen chào hỏi nhiệt tình như , vội vàng vài câu cùng Lục Hạ Nguyệt tiếp trong, đến đầu hẻm thì nữa: "Em mau về nhà , cô cũng về đây."

 

Người hai bước Từ Lộ từ trong nhà tìm Lục Hạ Nguyệt gọi : "Là cô giáo của Tiểu Nguyệt ạ? Mời cô nhà chơi, đây định mời cô đến dùng bữa ."

 

Bạch Dương khựng bước, đầu , thấy ở đầu hẻm một phụ nữ thanh tú đó, nếu cô tự nhận là của cặp song sinh thì cô còn tưởng cô từng sinh con nữa.

 

Trông còn trẻ hơn cả cô.

 

Bạch Dương vốn thích giao du với khác, khai giảng cũng chỉ gặp Từ Lộ vội vàng một , nhưng hiểu , như ma xui quỷ khiến, cô liền gật đầu, bước về phía nhà Từ Lộ.

 

Từ Lộ nhiệt tình rót cho cô: "Nghe Tiểu Nguyệt , cô từng du học Nga mấy năm ạ?"

 

Bạch Dương giữ kẽ gật đầu: "Lúc đó là nhà nước cử ."

 

Những như họ thể coi là nhân tài thực sự khi lập quốc, cũng là những nước ngoài mở mang tầm mắt, đáng tiếc quan hệ hai nước rạn nứt, tình cảnh của nhóm mới trở nên khó xử.

 

lấy lòng khác, gia đình đành gửi cô đến hòn đảo hẻo lánh , cô ở đây dạy học yên để tránh sóng gió vài năm.

 

Bên ngoài gió rít gào, nhưng nhiệt độ trong phòng hề thấp, Bạch Dương cởi chiếc áo khoác , đưa mắt quanh thì thấy hai chú mèo nhỏ đang cuộn tròn trong giỏ.

 

Ánh mắt cô bỗng chốc trở nên dịu dàng, Từ Lộ thấy liền bảo Lục Hạ Nguyệt bế Tiểu Cầu và Thiếu Tướng đưa cho Bạch Dương.

 

"Mèo con bọn trẻ mới nuôi cách đây lâu đấy ạ."

 

Bạch Dương vuốt ve từng chút một hai chú mèo nhỏ, chúng lộ vẻ hưởng thụ, trong lòng chút xao động.

 

Nếu cô ở một nơi khác, cô cũng thể nuôi hai chú mèo nhỏ.

 

Đáng tiếc cô ở trong trường học, nuôi những thứ tiện.

 

Tối hôm đó Bạch Dương ăn cơm tối xong mới về, đường thấy bầu trời đầy , cảm thấy cô đơn lạnh lẽo như khi.

 

 

Loading...