Trương Quốc Dân vết thương cũ lành thêm vết thương mới, đau đến mức hít hà lạnh, đợi Góa phụ Tiền mới vớt vát : "Mẹ tớ dạo tâm trạng lắm, dì nhỏ tớ cứ gây chuyện cho bà mãi, tớ còn nhận thư ở quê gửi lên nữa, ngày tháng khổ sở lắm."
Từ Bách Xuyên quan tâm lắm đến chuyện nhà , chỉ hỏi: "Chuyện của chúng cứ thế mà bỏ qua ? Hay là hôm nào chúng dạy cho Kim Trụ một trận ."
"Thôi cứ để , đợi vết thương của tớ lành hẳn , tớ đ.á.n.h thêm trận nữa ."
Người cũng nhận thư còn Hoàng Oánh Anh, nhà đều ngập tràn khí đón Tết, nhưng nhà Hoàng Oánh Anh chẳng chút khí nào.
Chị dâu Châu về quê ăn Tết nên xin nghỉ phép từ mấy ngày , mấy ngày nay đều là Hoàng Oánh Anh ở nhà giúp việc nhà, kết quả là hai đứa con gái lớn giúp thì thôi, còn chê cô nấu ăn ngon, hết lườm nguýt.
Hoàng Oánh Anh vốn còn là cam tâm tình nguyện hầu hạ kẻ khác nữa, nào cũng tức đến đỏ cả vành mắt, Lão Dương mấy ngày nay phân xử những vụ kiện cáo tốn bao nhiêu công sức.
Khiến ông cứ lấy cớ công việc bộ đội bận rộn, mấy ngày về nhà ăn cơm .
Lần nhân viên bưu điện mang thư tới cho cô, đợi đến khi mở thấy là từ phía nhà chồng gửi tới, tim Hoàng Oánh Anh liền thót một cái.
Nhà chồng vốn dĩ coi thường cô, hơn nữa quá trình cô và Lão Dương quen cũng chẳng quang minh chính đại gì, cộng thêm việc hai đứa trẻ thỉnh thoảng thư về quê đ.â.m chọc, cần xem cũng thư sẽ những gì.
cũng may là ở cùng một chỗ, bọn họ cũng chỉ thể thư mà thôi.
Vì khi cô mở thư thấy là những lời giục sinh con và mắng cô điều, cô còn lo lắng như .
Hoàng Oánh Anh cứ nhà chồng thao túng như , cô để bức thư lên bàn, như Lão Dương về là thể thấy ngay.
Đến lúc đó cô sẽ lấy cớ chăm sóc con bé Ba để đẩy chuyện sinh con lùi thêm nữa.
Hai đứa trẻ từ ngoài chạy về, con bé Ba bây giờ con bé Cả bế, . thấy Hoàng Oánh Anh trong nhà là mặt mày liền sa sầm xuống, ai thèm một lời.
Hoàng Oánh Anh đây luôn tươi đón tiếp bọn họ, cô mang cái mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh nữa, chỉ trầm giọng hỏi: "Đi thế ? Mãi mới thấy về."
Con bé Cả trực tiếp vặc : "Có liên quan gì đến bà ?"
"Đã liên quan đến , thì tại các cô ngày nào cũng thư về quê , dù thì cũng chẳng liên quan gì mà. thấy các cô chắc là học ở bộ đội nữa hả?"
Con bé Hai là đầu thấy Hoàng Oánh Anh như , sợ đến mức bên cạnh dám ho he, nhưng con bé Cả thì sợ cô, cô bé bế con bé Ba đưa cho con bé Hai, tự xắn tay áo lên.
"Cái nhà còn đến lượt bà lên tiếng , chúng đều họ Dương, còn bà thì ."
"Đến lượt cũng chẳng cô là , và bố cô đăng ký kết hôn , dù là về mặt luật pháp đạo đức đều là của các cô, các cô yêu thì tùy, nhưng cái nhà thực sự là của các cô ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-118.html.]
Thực sự tưởng họ Dương thì thể ở mãi trong cái nhà , cứ như Lão Dương và ông phong kiến như , đợi mấy đứa con gái lớn lên một chút là sẽ sắp xếp cho bọn họ lấy chồng ngay thôi.
Khuôn mặt con bé Cả trắng bệch , cô bé những lời Hoàng Oánh Anh vài phần đạo lý.
Thời buổi nhà là của con gái, ngay cả bao nhiêu năm chăng nữa, con gái vẫn chỉ gả với một phần của hồi môn là xong chuyện.
Cho dù lấy chồng, cũng nhà chồng coi như ngoài.
Con gái thì gì nhà?
Hoàng Oánh Anh đây cảm nhận sâu sắc về điều , cô chỉ cô là con, tuy thường xuyên hút m.á.u cô, nhưng nhà cửa và ruộng đất trong nhà đều là của cô.
cô chứng kiến quá nhiều gia đình như , mặc dù Từ Phương Thúy ở trong làng bao nhiêu năm qua đều ngẩng mặt lên , nhưng khoảnh khắc đó cô vẫn thầm cảm ơn ông trời cho là con một.
Thấy bộ dạng của con bé Cả và con bé Hai, Hoàng Oánh Anh chỉ thấy trong lòng hả , nỗi buồn phiền vì bọn họ bắt nạt thời gian qua lập tức tan thành mây khói.
"Chúng thế , các cô cũng lớn cả , cũng hạng thích ngược đãi ai, các cô đừng thư về quê nữa, chúng cứ khách sáo với bề nổi là , các cô cứ việc học, ở nhà cứ việc trông con."
Con bé Cả lúc thư cũng mâu thuẫn, cô bé Hoàng Oánh Anh yên , bà nội cứ thúc giục bà sinh con trai.
Tất nhiên tình cảm của cô bé đối với bà nội cũng phức tạp, cô bé bà nội luôn coi thường , chê bọn họ đều là con gái, trong lòng chỉ bế cháu đích tôn.
đối với cô cô út cũng là con gái, thì bà nội vô cùng yêu quý, dù cô cô út chuyện gì bốc đồng chăng nữa, bà vẫn luôn bao dung.
Con bé Cả còn kịp đồng ý, con bé Hai kéo kéo tay áo cô bé, nhỏ giọng : "Chị ơi, em thấy thế cũng đấy."
Cô thực sự trong nhà ngày nào cũng tiếng cãi vã.
Hơn nữa ban ngày bọn họ đều học, nếu lúc Hoàng Oánh Anh mang thai, chắc chắn sẽ chăm sóc cho con bé Ba nữa.
Con bé Cả rũ mắt, đấu tranh tư tưởng một hồi lâu mới gật đầu: "Được, nước sông phạm nước giếng, sẽ mách lẻo về bà nữa, bà cũng đối xử với em gái một chút, nếu để phát hiện em chỗ nào , chắc chắn sẽ bỏ qua cho bà ."
Hoàng Oánh Anh mỉm : "Các cô cứ yên tâm, đợi qua Tết Trung thu là chị dâu Châu về , đến lúc đó vẫn để chị trông con bé Ba. Nói thật với các cô nhé, chẳng sinh thêm đứa nữa , các cô lớn lên hiếu thuận thế nào thì hiếu thuận, hiếu thuận cũng chẳng , dù đến lúc đó sẽ viện dưỡng lão ở."
Mồm con bé Cả và con bé Hai đều há hốc , thể tin nổi Hoàng Oánh Anh.
Hóa bà sinh con trai ?