Nói chung là ngoại trừ bảo nó học thì cái gì cũng .
Trương Quân Dân là một cái đuôi nhỏ, hai đứa góa phụ Tiền ít đau đầu.
Ngoài góa phụ Tiền , áo len chị dâu Trương đan cho họ đây cũng xong , len đó tốn bao nhiêu tiền và phiếu nữa.
Tiểu Tinh nghĩ đến lòng của góa phụ Tiền, chân cô bé vẫn đang đôi giày bà , thế là gật đầu đồng ý: "Con sẽ mang qua cho dì Tiền, bảo Quốc Dân ăn ít thôi."
Từ Bách Xuyên bĩu môi: "Em thì ích gì, ăn nhiều chút thì chứ?"
Góa phụ Tiền hai ngày nay xin nghỉ việc, bà lười biếng mà là vì sự xuất hiện đột ngột của hai đứa em trai em gái khiến bà kịp trở tay.
Không đón là thể, bà còn nhờ chủ nhiệm Triệu một tờ giấy chứng nhận để bà thể dắt về.
Tiền Tiểu Lượng xuống tàu, đôi mắt liếc dọc liếc ngang, hỏi góa phụ Tiền: "Chị cả, ở đây nhiều thịt để ăn lắm ?"
Góa phụ Tiền nén giận, im lặng gì, Tiền Tiểu Nguyên thấy liền kéo Tiền Tiểu Lượng một cái: "Đừng nữa."
"Không ." Tiền Tiểu Lượng là con trai duy nhất trong nhà, vốn nuông chiều từ nhỏ, "Chị là chị , chẳng lẽ còn nổi giận ."
Góa phụ Tiền xong mà trong lòng hộc m.á.u, bà thật sự đang giận đây.
Đến cổng khu tập thể, gặp mấy đang đó, thấy hai đứa nhỏ phía , họ nhịn mà hỏi thăm: "Hôm nay ? Hai đứa nhỏ là ai thế?"
Góa phụ Tiền gượng : "Là em trai em gái , chúng đột nhiên chạy đến đây."
Mọi , đều hiểu chuyện gì đang xảy .
Góa phụ Tiền ở khu tập thể cũng ngày một ngày hai, đây cũng là .
Chỉ khi chồng hy sinh, góa phụ Tiền mới ít giao thiệp với vì sợ là xui xẻo.
Chủ nhiệm Triệu chuyện, liền lên tiếng giải vây: "Em trai em gái thì thể nhớ chị , đến thăm mấy đứa cháu thôi mà."
Lời chỉ là xã giao, bình thường cũng ai so đo, nhưng Tiền Tiểu Lượng khác, nó nghiêm túc lắc đầu đính chính: "Không , chúng cháu bảo chúng cháu đến để thế công việc của chị cả, bảo chị cả mau tìm khác mà gả ."
Đầu ngõ bỗng chốc im phăng phắc, mấy đều gì, góa phụ Tiền thấy mặt lúc đỏ lúc trắng, vô cùng khó coi.
Chủ nhiệm Triệu thở dài, trong lòng thầm nghĩ một kẻ thiếu đầu óc như thế thì xưởng việc ?
Ở đây ngoài xưởng thực phẩm phụ thì còn một xưởng đóng tàu, khéo với bộ đội là .
nơi đó cần bảo mật, là lanh lợi, đáng tin cậy mới .
Góa phụ Tiền vội vàng kéo Tiền Tiểu Lượng định , Tiền Tiểu Nguyên phía cứ ngoái đầu .
Bọn họ đúng là sướng, lúc cũng cần đồng, cứ ở đây sưởi nắng thổi gió biển.
Ở chỗ họ, cỡ như cô là lao động chính trong nhà, đủ công điểm .
Cô cũng đến tuổi kết hôn, nhưng cô đồng ý, bảo là mấy đứa con gái gả xa hết , cô ở giúp đỡ Tiền Tiểu Lượng.
Cũng may , cô thuyết phục bà già nhà họ Tiền cho theo Tiền Tiểu Lượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-tro-thanh-nu-trung-y-thap-nien-70/chuong-106.html.]
Mục đích của Tiền Tiểu Lượng là công việc t.ử tế, còn mục đích của cô là gả một gia đình .
Tốt nhất là trong bộ đội .
Sau cũng thể nương tựa chị gái .
Góa phụ Tiền nể nang gì, Tiền Tiểu Lượng vẫn nhận , hì hì hỏi: "Chị, trưa nay chị nấu gì cho chúng em ăn thế, chúng em nhốt ở chỗ đó một đêm, đói lả cả ."
Góa phụ Tiền trả lời câu đó, chỉ hỏi: "Ai cho các đến đây?"
Tiền Tiểu Lượng hiểu, ngốc nghếch gãi đầu : "Mẹ mà, chị ở đây công việc, chỉ cần công việc là em thể hỏi một cô vợ ."
Góa phụ Tiền thật sự bổ cái đầu của thằng em trai xem thử, hỏi một câu thế còn bà thì .
Bà và ba đứa con thế nào?
Góa phụ Tiền nhịn nhịn, sang Tiền Tiểu Nguyên, thấy Tiền Tiểu Nguyên cúi đầu, ánh mắt né tránh, coi như còn hổ.
"Sao em cũng theo tới đây?"
"Mẹ lo Tiểu Lượng một , em liền bảo cùng để bầu bạn với nó."
"Cha sức khỏe thế nào?"
"Đều cả ạ."
"Được , thế hai đứa cứ ở đây chơi hai ngày, hai ngày chị mua vé tàu tiễn hai đứa về?"
Tiền Tiểu Lượng ngây : "Thế còn công việc của em?"
"Tự bản lĩnh thì tự tìm lấy, bản lĩnh thì ở làng mà cày ruộng, chắc chắn c.h.ế.t đói ." Giọng góa phụ Tiền lạnh lùng , đối diện với vẻ mặt thiếu dây thần kinh của Tiền Tiểu Lượng, bà bồi thêm một câu: "Thôi bỏ , thì hiểu cái gì, để đ.á.n.h điện báo cho cha ."
Tiền Tiểu Nguyên thôi, nhỏ giọng với góa phụ Tiền: "Điện báo chị gửi đây đều nhờ xem giúp , xong vui."
Góa phụ Tiền quan tâm: " là nhà họ Trương mười mấy năm , cũng giúp đỡ gia đình ít, thích giận thì cứ giận ."
Bà liếc Tiền Tiểu Nguyên một cái, chút tâm tư của cô bà cũng hiểu, nhưng nghĩ kỹ nên giúp đứa em gái .
Đợi đến lúc Từ Đồng và Tiểu Nguyệt mang cải chíp qua biếu, góa phụ Tiền vẫn còn đang sầu não.
Bà nấu cơm, mà bảo Trương Quốc Dân nhà ăn mua cơm về, dù cũng là từ xa đến, nên cho họ ăn ngon một chút.
Góa phụ Tiền thích Từ Đồng, thấy cô đến liền vội vàng đón lấy đồ: "Chị em bảo em mang gì qua thế?"
Từ Đồng mỉm : "Là cải chíp trồng trong vườn nhà thôi ạ, đáng là bao nhưng vị khá ngon, chị bảo mang qua cho dì nếm thử."
Góa phụ Tiền nhận lấy, mở tủ lấy cho mỗi đứa một nắm gừng tẩm đường.
Từ Đồng và Tiểu Nguyệt cảm ơn, cùng về phía Trương Nhân Dân ít , dùng ánh mắt hỏi bé: Hai là ai ?
Trương Nhân Dân mím môi, cũng mấy hoan nghênh sự xuất hiện của và dì , chỉ kém Trương Quốc Dân một tuổi nhưng hiểu chuyện nhất, và dì ý .