Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con - Chương 159: Cây Thuộc Về Ai (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-23 04:20:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một con đường bỗng nhiên trồng hai hàng cây, chuyện nhỏ, hơn nữa con đường còn thông đến hai huyện, trồng cây là Tô Du đây mời chuyện.

“Đồng chí Tô Du ? Cô trồng hai hàng cây con đường ý gì?” Người của chính quyền huyện bên cạnh trực tiếp đến vườn cây ăn quả tìm cô.

Tô Du liếc những đang hóng chuyện ở gần đó, hỏi: “Không thể trồng ? mục đích gì khác, chỉ đơn thuần là trồng cây đường, một là mùa hè qua đường bóng mát, hai là đất trồng cây giữ nước hơn, lúc rảnh rỗi thấy cây dại thì đào về trồng đường, tiện tay thôi.”

Người đàn ông cô chăm chú, suy xét xem lời cô là thật giả.

“Nếu ảnh hưởng thì các cũng thể c.h.ặ.t , chỉ môi trường hơn một chút, với chồng chạy xe bên ngoài từng gặp lở đất, là do c.h.ặ.t cây nhiều mà trồng bù, thế nên nghĩ trồng thêm một ít…” Tô Du rõ mục đích của ông , cũng nghĩ rằng việc tự phát trồng cây việc thể kinh động đến của chính quyền, sợ gây rắc rối cho , cô cách nhất để chứng minh sự vô tội của – cùng lắm thì c.h.ặ.t .

So với những lời cô đó, đàn ông tin câu cuối cùng của cô hơn, cô nghĩ cô trồng nhiều cây hơn thì chồng cô ở bên ngoài cũng an hơn. Chỉ vì môi trường và bóng mát mùa hè mà trồng cây con đường dài vài cây là chuyện dễ dàng, cũng thể thành trong thời gian ngắn.

“Nếu ảnh hưởng chúng nhất định sẽ c.h.ặ.t, hơn nữa những cây đó tuy là cô trồng nhưng đất là của công, liên quan gì đến cô.” Người đàn ông lo lắng chính quyền hai huyện sẽ tranh chấp vì cây cối. Ở nông thôn, đất vô chủ, ai trồng cây thì cây đó là của đó, khi gặp cô, ông còn nghĩ liệu trồng nhiều cây như là để bán gỗ .

, từng nghĩ rằng trồng cây thì cây đó là của .” Tô Du thở phào nhẹ nhõm, nhắc suy nghĩ của : “ chỉ trồng cây vì lợi ích công cộng, những cây đó tùy chính quyền xử lý.”

Nếu những cây cô trồng bao nhiêu năm qua mà c.h.ặ.t thật thì cô chắc chắn cam lòng, nhưng cô quyền thế, hơn nữa quốc gia cần phát triển, chắc chắn sẽ đặt lợi ích quốc gia lên hàng đầu.

“Vậy , lát nữa sẽ một bản giải trình để cô ký tên.” Chỉ cần cô lợi dụng đất công để việc riêng thì tính là chiếm đoạt tài sản quốc gia.

Sau khi ký tên, hai cũng tách .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-o-thap-nien-70-trong-cay-nuoi-con/chuong-159-cay-thuoc-ve-ai-1.html.]

Du Viễn An và Khâu Phú Lực thấy mới tới, quan tâm hỏi: “Thư ký huyện trưởng đột nhiên tìm cô? Không chuyện gì chứ?”

“Không , chỉ là chuyện trồng cây thôi, trồng nhiều cây quá, gây sự chú ý của cấp .” Tô Du hồi thần chút kích động, rõ cảm giác gì, cô bắt đầu trồng cây là lúc thì cái , lúc thì cái , chủ động trồng cây, chủ yếu cũng là do bốn đứa trẻ thúc đẩy, thể cô đề xuất trồng nhiều cây để bảo vệ môi trường lơ là, như trong mắt bọn trẻ chẳng cô sẽ mất uy tín .

Trong đó một phần nhỏ là tình cảm gia đình, đất nước. Môi trường sẽ , những loài động vật vô tội ảnh hưởng nhiều nhất. Cô hệ thống trồng cây, dư sức và thời gian rảnh, thì một chút, thêm một chút.

trong lòng cô khá tiêu cực về việc cá nhân trồng cây bảo vệ môi trường, môi trường tổng thể đang , thậm chí còn ưu tiên phát triển kinh tế, môi trường chắc chắn sẽ tổn hại. Những điều cô đều rõ, càng rõ hơn là những nỗ lực nhỏ bé của cô thậm chí còn đáng kể, giống như cô , nếu cản trở lợi ích tập thể thì cứ c.h.ặ.t , trong lòng cô sớm dự đoán về những cây đó – chắc chắn sẽ c.h.ặ.t.

bảo cô rảnh rỗi việc gì , trồng cái thứ cây vô bổ đó gì, xem, cô tự mệt c.h.ế.t , còn rắc rối tìm đến tận cửa, may mà chỉ nhà nước tìm cô, nếu trồng đất tư nhân thì cô những khen mà còn mắng đấy.” Du Viễn An vẻ mặt bực tức, chuyện trồng cây đường ông ít , cô vẫn đổi, giờ , còn nghi ngờ mưu lợi riêng.

“Aiz, chỉ đến hỏi thôi, bắt gì, mấy cái cây đó vẫn đang mọc ở đó, đợi đến khi những cây trồng đều lớn lên, con đường sẽ còn hoang vắng nữa, thể sẽ biến thành đường cao tốc, những ngôi nhà mới, phát triển thành chợ sầm uất.” Cũng thể chính quyền sẽ thấy giá trị của những cái cây , khi quy hoạch sẽ giữ cây.

Mọi chuyện đều thể xảy , khi cô mới trồng cây cũng nghĩ sẽ gây sự chú ý của cấp , lẽ cô cứ kiên trì mãi, thể như thầy Trương Quế Mai mà đạt thành tựu trong lĩnh vực , dùng hành động của để thúc đẩy khác.

“Cô còn ? Ngốc nghếch.” Du Viễn An nghĩ đến vẻ mặt nghi ngờ và uy h.i.ế.p của đàn ông , ông thể hiểu phản ứng hiện tại của Tô Du, đương nhiên, ông cũng thể hiểu hành động liên tục trồng cây dại suốt bốn năm của cô, nếu trồng hoa thì ông còn thể hiểu là phụ nữ yêu cái , ông xem những cái cây cô trồng, nào là cây liễu, cây dương, cây hòe, cây du, và cả những cây con nhỏ gọi tên mọc đầy đất, giá trị trồng trọt gì.

Mỗi bước mỗi xa

“Rảnh rỗi thì cũng là rảnh rỗi, trồng chơi thôi, đợi mười hai mươi năm , nếu cây vẫn còn, dân ở đây sẽ , những cây con đường là do một tên Tô Du trồng.”

“Cô còn thích hư danh nữa, đấy.” Khâu Phú Lực cắt ngang tiếng khẩy kịp thốt của Du Viễn An, : “Được, mười hai mươi năm nếu những cây con đường vẫn còn, sẽ là giúp cô quảng bá danh tiếng của cô.”

“Vậy thì giao phó cho , vất vả !” Tô Du động tác chắp tay.

 

Loading...