Tôi Ở Niên Đại Văn Dưỡng Lão - Chương 133: Nhận Nhầm Người

Cập nhật lúc: 2026-01-29 20:09:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không Hàn Tương cụ thể những gì với Lâm An, chỉ thấy mặt Lâm An lộ nụ nhẹ nhõm, gật đầu thật mạnh: "Vâng! Con ạ, bố! Cảm ơn bố!"

 

Nói xong, cô bé vui vẻ xoay chạy , giọng lanh lảnh vang vọng trong sân: "Hoàng Đậu, Hoàng Đậu!"

 

Hàn Tương bóng lưng nhảy nhót của con gái, khóe miệng hiện lên một nụ ôn hòa.

 

Trong thời gian tiếp theo, Hàn Tương bận rộn các thủ tục cho căn tứ hợp viện.

 

Cùng lúc đó, báo chí, truyền hình, đài phát thanh bắt đầu đưa tin liên tục, dồn dập về một điển hình cải cách dựng lên nhanh ch.óng - giám đốc một nhà máy may mặc.

 

Vị giám đốc nhà máy may mặc họ Bố, ông với những biện pháp cải cách mạnh tay, phong cách quản lý đầy sức hút cá nhân, cùng với hiệu quả kinh tế kinh đạt , nhanh ch.óng nhào nặn thành tấm gương tiêu biểu cho "cải cách doanh nghiệp nhà nước".

 

Nghe , mỗi ngày các đoàn đại biểu, cán bộ doanh nghiệp từ khắp nơi đến nhà máy may mặc ở ngoại ô của ông để học tập kinh nghiệm, khảo sát nghiên cứu nườm nượp dứt, cổng nhà máy thường xuyên xe cộ như nước, đông như nêm, náo nhiệt phi thường.

 

Công bằng mà , nếu bàn về hiệu quả thực tế của cải cách doanh nghiệp, việc Hàn Tương một tay thúc đẩy nhà máy nước giải khát Bắc Băng Dương cải t.ử sinh, tiếp đó sáp nhập chỉnh đốn nhà máy rượu Hoa Hạ thực hiện phát triển đa ngành, vốn dĩ tư cách hơn vị giám đốc nhà máy may mặc để ánh đèn sân khấu, nhận lấy sự tán dương và săn đón.

 

Phó giám đốc Mã Vi Quốc thầm cảm thấy tiếc nuối và bất bình cho Hàn Tương.

 

Vị đồng chí lão thành từng dè bỉu những chiêu trò tuyên truyền "màu mè" của Hàn Tương, thành tích thị trường vững như bàn thạch, sớm đổi quan niệm, thậm chí trở thành ủng hộ trung thành.

 

Ông bây giờ chỉ tin phục, mà còn học đôi với hành, tìm chú giải lý luận cho .

 

Trong một cuộc họp nội bộ nhà máy, ông khá đắc ý trích dẫn kinh điển: "Chúng những lên từ thời kinh tế kế hoạch đều , Các Mác lão nhân gia trong 'Tư bản luận' từng , hàng hóa chuyển sang tiền tệ, đó là 'cú nhảy nguy hiểm'. Cú nhảy nếu thất bại, cái vỡ là hàng hóa, mà nhất định là sở hữu hàng hóa!"

 

"Quảng cáo, tuyên truyền, xây dựng hình ảnh thương hiệu mà Giám đốc Hàn , chính là gắn thêm một bộ đẩy mạnh mẽ cho 'cú nhảy nguy hiểm' , nâng cao đáng kể xác suất nhảy thành công, giảm thiểu rủi ro vỡ!"

 

Ông và những bạn già trong nhà máy dần đổi quan niệm, thực đều cảm thấy việc đây nhiều phương tiện truyền thông uy tín chủ động đến phỏng vấn Hàn Tương là một chuyện lớn.

 

Chính là nên mượn gió đông , đ.á.n.h bóng tên tuổi của "Bắc Băng Dương" và "Hoa Hạ" vang dội hơn nữa phạm vi quốc, nâng cao hơn nữa thị phần, khiến đối thủ cạnh tranh theo kịp.

 

Nhìn xem Giám đốc Bố , bây giờ nổi tiếng như cồn, ít tiêu dùng cứ nhận đúng quần áo do nhà máy họ sản xuất, chỉ đích danh mua.

 

"Giám đốc," Mã Vi Quốc chuyện xưa nay khá thẳng thắn, nhân cơ hội báo cáo công việc, ông dốc bầu tâm sự, "Anh xem tình hình hiện nay, đây rõ ràng là cơ hội để quảng bá kinh nghiệm tiên tiến của nhà máy chúng , đồng thời chiếm lĩnh cao điểm thị trường mà! Anh ... quá bảo thủ, cẩn trọng ? Quá đáng tiếc."

 

"Hơn nữa xét từ cạnh tranh thực tế," ông lo lắng bổ sung, "Bây giờ thị trường, nhiều nhà máy nước giải khát, nhà máy rượu đều bắt đầu chạy theo phong trào cái trò tuyên truyền giống chúng , quảng cáo đ.á.n.h ngập trời. Bắc Băng Dương và rượu Hoa Hạ của chúng nếu thể tiếp tục duy trì vị thế dẫn đầu về thanh thế tuyên truyền và hình ảnh thương hiệu, e rằng sẽ thực sự những con sóng ập lên đ.á.n.h dập bờ cát mất."

 

Hàn Tương kiên nhẫn ông hết, lập tức phản bác.

 

Anh Mã Vi Quốc thật lòng lo nghĩ cho nhà máy, độ phủ sóng quả thực thể mang lợi ích tức thì.

 

trong thời kỳ phức tạp đổi , dư luận và công nhân nhà máy, hôm nay thể vì lợi ích và vinh dự mà đẩy lên thần đàn, ngày mai cũng thể vì lợi ích khác hoặc một khi xuất hiện bất kỳ trắc trở nào, sẽ dễ dàng kéo xuống khỏi thần đàn, thậm chí đạp thêm vài cái.

 

Kiểu tâng bốc để g.i.ế.c c.h.ế.t , quá phổ biến .

 

Trong dòng chảy xiết của cải cách, nâng lên cao ch.ót vót, thường cũng đối mặt với rủi ro cực lớn sóng đ.á.n.h lật úp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-o-nien-dai-van-duong-lao/chuong-133-nhan-nham-nguoi.html.]

 

Anh từ chối đề nghị của Mã Vi Quốc, yêu cầu văn phòng nhà máy tiếp tục xử lý kín đáo các loại yêu cầu phỏng vấn.

 

...

 

Ngay khi Mã Vi Quốc còn đang thầm tính toán trong lòng, tìm cơ hội khác, tổ chức mấy ông bạn già cùng khuyên nhủ Hàn Tương, xem thể đổi ý định , thì một tin tức kinh truyền đến.

 

Vị giám đốc nhà máy may mặc phong quang vô hạn, xem như thần tượng cải cách , ngã ngựa.

 

Do phương thức quản lý cấp tiến, cơ chế quyết định quá đề cao quyền uy cá nhân, cũng như những vấn đề nghiêm trọng như chất lượng sản phẩm sụt giảm, quản lý nội bộ hỗn loạn lộ trong quá trình đa dạng hóa mù quáng, gây mâu thuẫn nội bộ và tranh cãi bên ngoài to lớn.

 

Cuối cùng, ông cách chức chức vụ.

 

"Mô hình cải cách" từng các nơi tôn sùng khuôn vàng thước ngọc, tranh bắt chước, cũng gần như chỉ trong một đêm chịu sự nghi ngờ rộng rãi và phản tỉnh sâu sắc từ xuống , trở thành một bài học đáng cảnh giác.

 

Khu nhà máy xưa ngựa xe như nước, các đoàn khảo sát đạp mòn ngưỡng cửa, trong nháy mắt trở nên vắng vẻ đìu hiu, lạnh lẽo thê lương, chỉ còn tấm áp phích tuyên truyền khổng lồ in nụ tự tin của ông tường, đang bong tróc trong gió.

 

 

Một đàn ông trung niên mặc âu phục, xách cặp táp, sự dẫn dắt của Hạo Tử, mang theo chút câu nệ nhưng đầy mong đợi đến nhà Lâm Tụng.

 

Ông họ Trương, là một hộ kinh doanh cá thể ở thành phố phía Nam thấy tiềm năng của thị trường đồ chơi trẻ em.

 

Đồ chơi LA hiện nay danh tiếng nhỏ. Vị Giám đốc Trương , chính là thông qua tầng tầng lớp lớp quan hệ, vất vả lắm mới tìm Hạo Tử, mấu chốt .

 

Giám đốc Trương theo bên cạnh Hạo Tử, trong lòng hưng phấn chút đ.á.n.h trống. Ông tưởng tượng "Ông chủ Lâm" thể tạo loại đồ chơi bán chạy như , nhất định là một tài năng tháo vát, con mắt độc đáo, lẽ là một Hoa kiều về nước kiến thức rộng rãi, hoặc là con cháu thế gia nào đó thâm tàng bất lộ.

 

Khi ông cuối cùng ở cửa, thấy Lâm Tụng khí chất xuất chúng đang tưới hoa cỏ trong sân và Hàn Tương đang xắn tay áo, dường như đang sắp xếp dụng cụ bên cạnh, lập tức xác nhận trong lòng, hai vị chắc chắn là cầm lái màn của đồ chơi LA.

 

Giám đốc Trương nặn một nụ tự cho là nhiệt tình nhất, chân thành nhất, gần như là chạy bước nhỏ tiến lên vài bước, ánh mắt nhảy nhót giữa Lâm Tụng và Hàn Tương trầm , cuối cùng chọn hướng về phía Lâm Tụng trông vẻ trẻ trung hơn.

 

Ông khom , cung kính đưa hai tay : "Xin chào xin chào! Cô nhất định chính là ông chủ Lâm An ạ? Thật là ngưỡng mộ đại danh lâu, như sấm bên tai! Không ngờ cô xinh thế , hân hạnh hân hạnh!"

 

Giọng điệu ông kích động, mang theo khẩu âm miền Nam: " từ phía Nam chuyên trình lặn lội đến đây, họ Trương, thật tâm thật ý đến bàn chuyện hợp tác nhượng quyền, thời gian ..."

Mộng Vân Thường

 

Hàn Tương đặt cái xẻng nhỏ xới đất cho vườn rau xuống, thẳng , ung dung lau tay, ngắt lời ông : "Giám đốc Trương, ông hiểu lầm ."

 

Chưa đợi ông nghĩ đối sách, câu tiếp theo của Hàn Tương khiến ông ngẩn .

 

Hàn Tương với ông : "Giờ , con bé còn tan học. Chắc là vẫn đang học ở trường, hoặc là đang đường về ."

 

"Tan... tan học?" Giám đốc Trương chớp chớp mắt, tưởng nhầm, theo bản năng lặp một .

 

", tan học." Hàn Tương xác nhận.

 

 

Loading...