Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 61: Sự Lựa Chọn

Cập nhật lúc: 2026-03-08 13:12:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được , cần căng thẳng như . Tối nay gọi đến đây, thực cũng là thương lượng về chuyện .”

 

Nhận ánh mắt hiệu của Trương Vân Chương, Tân Minh đảo mắt, ha hả, nhảy hòa giải.

 

“Thực và Trương tổng chuyện từ sớm. Nào, mời Trương tổng , phần còn cứ để phí lời .”

 

Tân Minh nịnh nọt động tác đỡ hờ cánh tay Trương Vân Chương, khom lưng mời ông xuống, bước sang bên cạnh để tránh che khuất tầm của ông .

 

“Nói thì, đây là đầu tiên chúng về Khách Sạn Nghỉ Dưỡng . Dù thì vài tháng và Trương tổng cũng từng ngang qua địa chỉ của khách sạn, lúc đó chẳng thấy khách sạn nào khai trương cả. Bây giờ những khách sạn mở cửa, mà bên trong còn đồ ăn thức uống, cuộc sống tự tại...”

 

Tân Minh rít lên một tiếng, lộ vẻ mặt thể tin nổi, nhưng lời thốt là: “ hiểu tâm trạng của , trận mưa bão thời gian quả thực ảnh hưởng đến công việc của , nhiều bụng đói việc. Tại đây, xin mặt cá nhân , gửi lời cảm ơn sâu sắc đến ! Cảm ơn sự vất vả đóng góp của nhà chúng !”

 

Tân Minh cúi gập 90 độ chào thật sâu: “Chúng là một gia đình tràn đầy tình yêu thương, mỗi ở đây đều là kho báu thể thiếu của căn cứ! Không các bạn thì chúng của hiện tại!”

 

Trong tiếng hô hào kích động, Tân Minh còn thêm vài câu đoàn kết lòng , thì bên tai đột nhiên truyền đến tiếng nghiến răng nghiến lợi của Trương Vân Chương:

 

“Bớt nhảm !”

 

“Vâng ạ!” Tân Minh vội vàng đổi giọng: “Nghe cơm ăn, và Trương tổng ngày đêm lo lắng, gửi tin nhắn cho lãnh đạo lớn, cuối cùng cũng nhận hồi âm của ngài . Chỉ tiếc là mưa bão thuộc phạm vi siêu lớn, chỗ ngài cũng thê t.h.ả.m nỡ , chỉ thể điều phối qua đây khẩu phần ăn cho bốn năm mươi .”

 

căn cứ của chúng ít nhất cũng cả trăm ! Theo quy định, lương thực ưu tiên cung cấp cho dị năng giả, chẳng lẽ để những dân thường còn c.h.ế.t đói ? Ngay lúc chúng đang sầu lo đến mức miệng mọc đầy mụn nước, thì tin là Khách Sạn Nghỉ Dưỡng cung cấp đồ ăn!”

 

Tân Minh ho vài tiếng, thành công ngăn đám đông đang xôn xao khi tin thường cơm ăn. Thấy ánh mắt tập trung , mới ung dung mục đích.

 

“5 giờ sáng mai bắt đầu mở cửa cho , ai đến Khách Sạn Nghỉ Dưỡng thì tranh thủ cửa sớm. 8 giờ sáng đúng giờ khóa cửa, những rời sẽ xóa thông tin, tiếp nhận nữa. Những định ở căn cứ thì tự giải quyết chuyện ăn uống, căn cứ đủ sức quản lý! Tan họp!”

 

Tiếng sét đ.á.n.h xuống đất, nổ tung một mảng ồn ào.

 

“Ý là ? Không quản chúng nữa ?”

 

“Không cũng , , thì căn cứ cũng lo cơm nữa, c.h.ế.t đói c.h.ế.t khát căn cứ đều mặc kệ!”

 

“Dựa mà đuổi chứ! Con trai họ đưa căn cứ lớn việc mà, họ tư cách đuổi !”

 

“Con trai bà thì tác dụng quái gì, bao lâu thấy về, còn sống cũng chẳng !”

 

“Mày thối lắm!”...

 

“Bố , chúng đây?” Tề Hoa kéo bố tránh khỏi hai phụ nữ đang túm lấy trong đám đông.

 

“Về nhà , về bàn bạc.” Trong đáy mắt bố Tề tràn đầy sợ hãi, ông thấy rõ ràng Trương Vân Chương thiêu sống một phụ nữ dám lên tiếng lý luận.

 

Dưới ánh lửa đỏ rực khát m.á.u, mặt ông như một con rết đang bò, dữ tợn ngẩng đầu nhạo .

 

Tề Hoa cũng thấy, đoán đúng , Trương Vân Chương bây giờ lười cả ngụy trang, nơi thể ở thêm nữa.

 

Theo từng đợt ánh lửa bùng lên, dần dần hồn, hét t.h.ả.m thiết bỏ chạy về phía .

 

Trương Vân Chương hừ lạnh một tiếng, bước lên một bước dường như còn tay, nhưng Tân Minh đang gian xảo ngăn .

 

“Trương tổng hà tất so đo với đám tiện dân , lãng phí dị năng vô ích. Cứ để bọn họ chạy , Khách Sạn Nghỉ Dưỡng cách đây xa lắm, đường tang thi cũng ít, thể nuôi dưỡng một chút, đầu thu thập một mẻ tinh hạch!”

 

Trương Vân Chương cảm thấy chút đạo lý, bèn vươn tay vỗ vỗ mặt : “Đã là một đám tiện dân, còn nhảm nhiều thế gì!”

 

Tân Minh treo nụ nịnh nọt, đưa mặt sát tay ông : “Hì hì, Trương tổng, cũng chỉ chút sở thích thôi, đây chẳng là mượn oai của ngài !”

 

“Hừ, thế là .” Trương Vân Chương tát mạnh một cái, vẻ mặt đầy châm chọc dẫn đầu rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-61-su-lua-chon.html.]

 

Tân Minh khúm núm gật đầu, mặt in rõ dấu ngón tay, vội vàng theo...

 

“Bố , chúng thu dọn đồ đạc thôi! Đến Khách Sạn Nghỉ Dưỡng! Con ở đây còn mấy viên tinh hạch, đủ cho chúng sống một thời gian!”

 

Tề Hoa móc hết bộ gia sản của , bày mặt họ.

 

“Không quá vài ngày nữa cái căn cứ sẽ chẳng còn ai quản , đến lúc đó chúng cũng nghĩ cách! Thừa dịp bây giờ đến khách sạn còn ít, chừng chúng còn thể thuê một phòng! Mẹ, thôi!”

 

Tề Hoa từng ở khách sạn, rõ tình hình bên trong, nhưng bố câu đó thấy, đột nhiên xuất hiện” của tên khốn Tân Minh dọa sợ, sợ rằng bên trong là một cái bẫy lớn hơn, do dự sang thuyết phục !

 

“Con còn nhỏ, hiểu lòng phức tạp. Con trai , con nghĩ kỹ mà xem, Hạ lão bản chỉ là một cô gái nhỏ, thể mở một khách sạn ngay giữa trung tâm tang thi ?!”

 

Mẹ Tề nắm lấy tay , khổ khẩu bà tâm khuyên can hết lời.

 

, con , cô gái đó qua là ! Trắng trẻo non nớt, dáng vẻ từng chịu khổ chút nào! Nhất định âm mưu! Chúng về phía Tây, bên đó còn một căn cứ tên là Thượng Dương, cũng đang mở rộng tuyển , đến đó .”

 

Bố Tề vơ lấy đống tinh hạch giường lò, bảo Tề mò mẫm khâu trong áo lót của Tề Hoa, giấu kỹ bên .

 

Bây giờ cả nhà đều trông cậy tinh hạch để sống qua ngày, ngàn vạn thể để xảy sơ suất!

 

“Bố! Mẹ! Hai con ! Đến Khách Sạn Nghỉ Dưỡng! Căn cứ Thượng Dương còn xa hơn cả khách sạn, một con mang theo hai nổi quãng đường xa như . Nếu đến Khách Sạn Nghỉ Dưỡng, con thể gọi cả đội viên trong tiểu đội đến, đảm bảo an .”

 

Tề Hoa sắp phát điên , tại bố thà tin một kẻ ngoài cuộc lừa gạt họ, chứ chịu tin lời đứa con trai của chứ?

 

“Con ...” Mẹ Tề còn gì đó, nhưng cửa lớn gõ vang, bà đành ngừng lời, xoay mở cửa.

 

“Muộn thế , ai đấy?”

 

“Dì ơi, là cháu, Vương Tuyết Vi.”

 

“Ồ, mau , muộn thế qua đây việc gì ?”

 

Ý tứ trong lời chính là việc gì thì mau về , đừng ở đây phiền bà dạy dỗ con trai.

 

Vương Tuyết Vi hiếm khi nổi, nghiêm túc một .

 

“Dì ơi, Tề Hoa nhà , chúng cháu tìm đội trưởng Tề Hoa.”

 

Mẹ Tề lúc mới thấy lưng cô còn Lý Tường và Vương Nhất.

 

đây, mau .” Tề Hoa từ trong bóng tối bước , vẫy vẫy tay.

 

Trên chiếc chiếu giường lò cũ nát, bốn quây thành một vòng.

 

“Đội trưởng, nghĩ thế nào, khách sạn ?” Vương Nhất mở lời .

 

Tề Hoa thở dài, : “ định , nhưng bố đồng ý, họ đến căn cứ Thượng Dương.”

 

“Căn cứ Thượng Dương xa như ! Sao đến khách sạn?”

 

“Nghe tin lời Tân Minh, dám nữa.”

 

Ba , đáy mắt hiện lên vẻ phức tạp.

 

“Đội trưởng, chúng đều bàn bạc xong với nhà , sáng sớm mai sẽ xuất phát đến khách sạn. Nếu định căn cứ Thượng Dương, chúng đành chia tay tại đây thôi.”

 

 

Loading...