Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 34: Lãnh Đạo Phùng Thiên Hỉ
Cập nhật lúc: 2026-03-08 13:11:59
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay, trận mưa to cuối cùng cũng tạnh, bên ngoài cửa truyền đến âm thanh ồn ào, Phùng Bối tỉnh dậy, cảm thấy đầu choáng váng.
Bên ngoài ồn ào chuyện gì ...
Có tiếng động! Mưa tạnh ! Phùng Bối đột ngột lật chăn lên, nhảy xuống giường lao ngoài cửa.
Quả nhiên mưa tạnh!
Phùng Bối kích động đến mức hai mắt rưng rưng, cảm thấy trận mưa to giống như rơi suốt mấy trăm năm .
“Dựa mà con gái ông cần gì cả! Ông mặt nó xem, đầy thịt! Lại con trai xem, gầy trơ xương! Ông tính là lãnh đạo cái thá gì! Các cần gì cũng ăn no! Chúng việc mệt sống mệt c.h.ế.t chỉ nhận một bát cháo loãng! Không công bằng!”
Phùng Bối theo hướng phát âm thanh, một bà lão mặt mũi lấm lem bùn đất đang khom lưng chỉ thẳng mặt bố cô mà c.h.ử.i rủa thậm tệ, bên cạnh bà lão còn một bé thấp bé, gầy gò, khô đét cũng ngẩng nổi đầu lên.
Phía họ là một đám sống sót cũng gầy gò ốm yếu, mặt đều treo vẻ bất bình, phẫn nộ.
Hừ, một đám bạo dân.
Phùng Bối định qua đó, cô bố thể nào để mặc cho những chỉ thẳng mũi c.h.ử.i bới, ông chịu nổi sự sỉ nhục .
Phùng Thiên Hỉ vẫn híp mắt để mặc cho bà lão chỉ mũi , giống như đang đeo một chiếc mặt nạ, chỉ là nơi đáy mắt xẹt qua sự mất kiên nhẫn và căm hận sâu sắc.
“Chị gái , tiết kiệm chút sức lực vài câu . Khụ khụ.” Phùng Thiên Hỉ đám mặt, phóng to giọng , “Mọi đừng vội, việc bảo trì cơ sở hạ tầng của căn cứ thể thiếu ! Tổ chức sẽ đối xử nghiêm túc với sự cống hiến của mỗi chúng !”
“Đại lão bản trận mưa to kéo dài quá lâu, sợ cơm ăn, sắp xếp những Dị năng giả mạnh nhất hộ tống một lô vật tư chạy tới đây !”
“ chúng chỉ là những bình thường, thể lên tuyến đầu g.i.ế.c Tang thi! Cũng thể ngoài tìm vật tư, tự xem, dọn dẹp sạch sẽ mặt đất của căn cứ, là việc trong khả năng của chúng ?!”
Phùng Thiên Hỉ đúng lúc lau giọt nước mắt cố nặn nơi khóe mắt, dẫn đầu cầm lấy cây chổi sắp rụng hết lông, xông lên phía bắt đầu quét đất.
Ông dùng khóe mắt quan sát phản ứng của đám đông, nháy mắt hiệu với mấy tên lưu manh trong đám .
Tên lưu manh nhận tín hiệu lập tức “mang theo trái tim ơn” hét lớn: “Giám đốc Phùng, chuyện thể đến lượt ông chứ! Chúng cái gì cũng ! Chỉ ăn bám, đừng là quét đất, cho dù ngày nào cũng việc, cũng thể quên lòng của đại lão bản và giám đốc Phùng đối với chúng !”
Đồng bọn của lớn tiếng hùa theo, thấy cảm xúc của đám đông dễ dàng kích động, liền mạnh tay đẩy phụ nữ khô đét mặt , còn hét lên: “Giám đốc Phùng, để cho! Ông mau nghỉ ngơi !”
Đám đông phụ nữ khô đét với ánh mắt nồng nhiệt, nơi đáy mắt tràn ngập sự tán thưởng.
Nhìn xem, cho dù đói đến mức cũng vững, vẫn tinh thần cống hiến hy sinh vì khác!
Người phụ nữ khô đét luống cuống xoa xoa hai bàn tay, tiến thoái lưỡng nan.
Phùng Thiên Hỉ thấy bậc thang đến, lập tức treo lên nụ , bước tới nắm lấy tay phụ nữ khô đét: “Nữ đồng chí! Cảm ơn sự cống hiến vô tư của cô! Đợi vật tư đến nhất định sẽ phát thêm cho cô một phần!”
Người phụ nữ khô đét vui mừng mặt, bàn tay nắm c.h.ặ.t cây chổi nổi rõ từng đốt xương: “Giám đốc, giám đốc Phùng, thật chứ?!”
“Chắc chắn là thật! Nếu trời đ.á.n.h thánh đ.â.m!” Phùng Thiên Hỉ buông tay cô , lặng lẽ chùi chùi ống quần.
Trong lòng thầm c.h.ử.i rủa, thật cái mả mày! Gầy như bộ xương khô , còn nhớ thương miếng ăn đó! Giả sử trời đ.á.n.h thánh đ.â.m thật, c.h.ế.t đầu tiên chính là đám bạo dân các !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-34-lanh-dao-phung-thien-hi.html.]
Người phụ nữ khô đét Phùng Thiên Hỉ chỉ thuận miệng để thành nhiệm vụ, còn ngốc nghếch quỳ xuống dập đầu với ông : “Cảm ơn! Cảm ơn! Con cứu ! Có thể sống tiếp !”
Đám đông vây xem sự ảnh hưởng của cảm xúc, nhao nhao giơ tay hoan hô.
Phùng Thiên Hỉ ở giữa ngẩng cao đầu tận hưởng với vẻ mặt đắc ý.
Bà lão chủ động gây sự ban đầu và đứa trẻ của bà đẩy vòng ngoài, ngay cả một cọng lông chổi cũng chạm tới .
Bà lão thấy giậu đổ bìm leo, bản và đứa trẻ ngược trở thành kẻ thù chung, nơi đáy mắt xám xịt của bà tràn ngập sự tuyệt vọng, họ sẽ bao giờ tìm bất kỳ công việc nào nữa, mà công việc đồng nghĩa với việc thức ăn, đồng nghĩa với việc hai con chỉ thể chờ c.h.ế.t đói!
Cậu bé bên cạnh bà nhịn đau ngẩng đầu lên, nơi đáy mắt tràn ngập sự căm hận.
Cậu hận tất cả ở đây!
Cậu bé nhẹ nhàng kéo kéo ngón tay bà lão, hiệu cho bà ngoài căn cứ. Cho dù c.h.ế.t, họ cũng c.h.ế.t ở một nơi sạch sẽ!
Phùng Bối bĩu môi, liếc mắt một cái thấu mưu kế của Phùng Thiên Hỉ, trong lòng khịt mũi coi thường đám đầu óc đơn giản .
Một đám ngu ngốc, bán còn giúp đếm tiền.
Chỉ vài câu, đưa vài lời hứa hẹn đau ngứa, một cuộc bạo loạn nhỏ giải quyết.
Phùng Thiên Hỉ chắp tay lưng, vòng quanh giám sát công việc, sống động như tác phong lãnh đạo thời bình, bất kể ông đến , những đang việc bên cạnh cho dù vô lực đến mấy, cũng thể hiện một chút, đợi lúc vật tư đến thể chia thêm một miếng.
Phùng Bối phòng lục lọi tủ, xem thứ gì ăn , mấy ngày nay cô sắp c.h.ế.t đói , ăn một bữa no nào, dày đau đến mức cô gần như thẳng lưng lên .
Lúc , Phùng Thiên Hỉ cầm một ca nước canh mì trở về, thấy bộ dạng vô dụng của Phùng Bối liền hừ lạnh một tiếng, bực dọc rót cho cô một phần ba.
“Ăn ! Giống hệt con mày, đồ quỷ c.h.ế.t đói đầu thai!”
Phùng Bối giống như một con ác quỷ vồ lấy đổ thẳng miệng, nước canh mì nhạt nhẽo vô vị cô ăn như sơn hào hải vị.
chỉ chút nước canh mì , thể ăn no ?
Nghĩ đến những hộp cơm nóng hổi trong khách sạn, Phùng Bối bố , c.ắ.n răng, đề nghị hai qua đó ở vài ngày để tĩnh dưỡng.
Phùng Thiên Hỉ lúc mới sực nhớ chuyện , hộp cơm mà tiểu đội của con gái mang về khi nộp lên thì bặt vô âm tín, chuyện thể , rõ ràng là do con gái ông phát hiện , thể để tên khốn kiếp Phùng Nhạc Sơn đó cướp mất công lao !
Phùng Bối thấy sắc mặt ông đúng, ông động tâm tư thăng quan tiến chức, trong lòng khổ não: “Bố! Chúng qua đó ăn hai ngày , nuôi cho béo lên một chút hẵng tìm lãnh đạo của bố báo cáo chẳng sẽ sức thuyết phục hơn ?!”
Phùng Thiên Hỉ giằng , nổi trận lôi đình, giáng cho một cái tát, c.h.ử.i rủa thậm tệ: “Mày thì cái rắm gì! Đồ ngu xuẩn kiến thức! Dám chậm trễ con đường thăng quan của tao, tao đ.á.n.h gãy chân mày ném cho Tang thi ăn!”
Phùng Thiên Hỉ tay nhẹ, một cái tát đ.á.n.h xuống khiến mặt Phùng Bối lập tức xuất hiện năm dấu ngón tay, khóe miệng rỉ m.á.u.
Phùng Bối chỉ cảm thấy mắt , đầu váng mắt hoa, má đau nhức.
Lờ mờ thấy ông sắp khỏi cửa, trong lòng cô tràn ngập sự tuyệt vọng, đập nồi dìm thuyền hét lớn một tiếng: “Nếu bố cướp khách sạn đó về dâng cho lãnh đạo chẳng là công lao lớn hơn ?! Nói chừng còn thể nhận sự tán thưởng của đại lão bản, trực tiếp giao cho bố quản lý căn cứ đấy!”
Phùng Thiên Hỉ dừng bước, cảm thấy cô lý.