Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 209: Bóng Đèn Phiên Bản Nâng Cấp
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:47:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khê Tri mềm nhũn chân, lảo đảo nghiêng sang một bên, xẻng sắt vai rơi loảng xoảng xuống đất.
“Khụ khụ, phiền ném đồ qua thì một tiếng ?”
Anh kiệt sức trượt dọc theo lớp phòng hộ phịch xuống, ánh mắt Hạ Ngôn xen lẫn vài phần bất đắc dĩ và căm phẫn, ý bảo cô quản lý nhân viên cho , kiểu hố như .
Hạ Ngôn sang Trực Giang và Hùng Hùng, mặt đổi sắc tới nhặt xẻng sắt, lén lút nhích lưng cô, ngón tay ngoắc ngoắc, tròng mắt đảo liên hồi chính là dám thẳng cô, rõ ràng là chột .
Hạ Ngôn chợt thấy buồn , còn gì mà hiểu nữa, chỉ là ngờ Hùng Hùng chút khôn vặt cỡ .
Cô vỗ vỗ vai Hùng Hùng, bảo nó lấy nước tới, bản đến bên cạnh Khê Tri, quan sát sơ qua, ngoài vài vết bầm tím mặt thì thấy vết thương ngoài da nào.
Cơ thể Khê Tri dần cứng đờ theo sự tiếp cận của cô, hai tay buông thõng bên hông mất tự nhiên giữ nguyên tư thế, cảm nhận ánh mắt Hạ Ngôn di chuyển mặt, đáy lòng dường như dung nham sắp phun trào.
“Anh cảm thấy cơ thể chỗ nào thoải mái ?” Hạ Ngôn hỏi.
Ai ngờ Khê Tri như thấy âm thanh ch.ói tai nào đó, gân xanh cổ nổi lên, mặt đỏ bừng trong nháy mắt, giọng của như rặn từ kẽ răng, “Không .”
Nói xong chuyển trọng tâm sang phía ngược cách xa Hạ Ngôn, nở một nụ giả tạo thể giả tạo hơn.
Hạ Ngôn sững sờ, cảm nhận sự bài xích của , tâm tư xoay chuyển nhớ ánh mắt chán ghét lộ khi vô tình khác giới tiếp cận lúc bình thường, liền mỉm hiểu ý.
Cô dậy gọi Trực Giang , “Phiền kiểm tra giúp xem vết thương ngoài da nào , nếu cần t.h.u.ố.c mỡ thì đến tìm .”
Khê Tri thở phào nhẹ nhõm một thật dài, dẫn đầu nắm lấy tay Trực Giang đưa mượn lực lên, về phía ngược với đám đông.
Hùng Hùng đẩy tới một xe nước, Hạ Ngôn lấy hai chai ném cho Trực Giang, ném qua một gói khăn ướt y tế, dẫn Hùng Hùng về phía nhóm Tề Hoa.
Người bạn bè của bọn họ lao khỏi khách sạn ngay từ giây phút đầu tiên, thấy từng mặt đất đầy m.á.u, hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết hai chân mềm nhũn ngã khuỵu xuống đất, vỗ đ.á.n.h thế nào cũng gọi tỉnh , khỏi run rẩy trừng lớn mắt về phía Hạ Ngôn.
“Hạ, Hạ lão bản, mau cứu con với, gọi tỉnh nữa .” Mẹ Tề nhào tới nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô.
“Anh vẫn tỉnh, bấm nhân trung cũng tỉnh.” Vương T.ử Lệ sốt ruột đến mức mồ hôi nhễ nhại.
“Đừng hoảng, để xem .”
Hạ Ngôn nắm c.h.ặ.t t.a.y bọn họ, tiên trấn an đối phương, men theo con đường nhỏ đám đông nhường đến bên cạnh nhóm Tề Hoa.
Những mặt đất mặt đầy vết m.á.u, nhắm nghiền hai mắt, trông vẻ thương nặng.
Bỏ qua ánh mắt tràn đầy hy vọng của , Hạ Ngôn xổm xuống rút khăn ướt , lúc sắp lau lên mặt thì do dự, vài giây thu về.
Lỡ như vết thương thì thể dùng khăn ướt để sạch .
Cô sờ thở của đối phương, ngẩng đầu gọi Trực Giang tới.
Trực Giang nhanh ch.óng kiểm tra qua cơ thể Khê Tri. Không , thổ huyết là nội thương, chữa , dặn dò vài câu tĩnh tâm tịnh dưỡng, giữ cảm xúc bình hòa vội vàng chạy tới.
“Mọi đừng sợ, quản lý Trực Giang đây từng thực tập trợ lý bác sĩ vài ngày, ít nhiều cũng chút ít về việc xử lý vết thương ngoài da.” Hạ Ngôn dậy nhường chỗ, một câu đơn giản xua tan sự lo lắng của .
Trực Giang quanh một vòng, giọng điệu nhàn nhạt : “Phiền đừng vây quanh ở đây, khí lưu thông.”
Giải tán đám đông, sờ động mạch cảnh, điều chỉnh mấy giữ tư thế ngửa, kiểm tra khoang miệng dị vật, ngay đó tỉ mỉ sờ nắn tứ chi và l.ồ.ng n.g.ự.c, xác định chỗ nào gãy xương mới dùng nước sạch rửa sạch vết m.á.u mặt, để lộ vết xước nhẹ bên ...
Mọi im lặng như tờ, sợ phát chút tiếng động ảnh hưởng đến Trực Giang, chằm chằm biểu cảm của , sợ nhíu mày một cái, lộ biểu cảm khiến tuyệt vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-209-bong-den-phien-ban-nang-cap.html.]
Vài phút Trực Giang dậy, về phía ba Tề đang căng thẳng đến mức hai tay chà xát liên tục quần ở cách đó xa.
Đáy mắt ba Tề lóe lên tia sáng vui sướng, gật đầu lia lịa những lời “Biết , cảm ơn quản lý Trực Giang”.
Khiến những khách hàng vây quanh cũng nở nụ vui mừng theo.
May quá, .
Trực Giang đến bên cạnh tiếp theo tiếp tục kiểm tra, Vương T.ử Lệ canh giữ bên cạnh khóe miệng nhếch lên lập tức phẳng lặng, trong mắt ngậm nỗi lo âu.
Bên ba Tề xổm xuống một nửa, gọi hàng xóm quen giúp đỡ đặt con trai phía , chuẩn cõng về.
Tề Hoa cao gần 1m85, lúc sấp lưng ba chân còn quệt xuống đất, bất tiện.
Lúc Hùng Hùng kéo xe đẩy nhỏ tới.
“Đợi , em thể kéo về.” Hùng Hùng vỗ vỗ chiếc thùng lớn chọn lựa kỹ càng, “Cứ đặt ở đây.”
“Chuyện ...” Biểu cảm của ba Tề từ ngỡ ngàng chuyển sang cảm kích, “Vậy phiền Hùng cửa hàng trưởng .”
Hai phối hợp đặt m.ô.n.g Tề Hoa hướng xuống trong thùng, hai cái chân dài ngoẵng do ba Tề nắm trong tay, Hùng Hùng phía kéo , dáng vẻ nhẹ nhàng.
“Cậu cũng , bầm dập nhẹ, gì đáng ngại, nghỉ ngơi vài ngày là khỏe.”
Trực Giang rút một tờ khăn ướt y tế lau tay, thấy chỉ một cô gái là Vương T.ử Lệ, liền thêm một câu, “Lát nữa đợi Hùng cửa hàng trưởng bảo nó giúp cô đưa về.”
Sau vài thao tác tương tự, ngoại trừ Diệp Kỳ Chính gãy xương cánh tay nhẹ , những khác đều , tĩnh dưỡng vài ngày là , tất nhiên, những di chứng như ch.óng mặt buồn nôn là thể tránh khỏi.
Lúc Trực Giang nẹp khuôn cho cánh tay Diệp Kỳ Chính, Bạch Tá Bạch Hữu cách đó xa một lời, dường như định lát nữa sẽ khiêng về phòng, dường như chỉ đang xem kịch vui.
Theo động tác chút lưu tình của Trực Giang, mặt Diệp Kỳ Chính trở nên trắng bệch, trán rịn những giọt mồ hôi to như hạt đậu, lông mi run rẩy liên hồi, rõ ràng tỉnh nhưng nhất quyết chịu mở mắt.
Trong thời gian Trực Giang khám bệnh cho bọn họ, lớp phòng hộ vẫn luôn hứng chịu sát thương của quân địch, các loại dị năng với màu sắc khác thi nổ tung đó, b.ắ.n những gợn sóng đủ màu sắc, vòng nối tiếp vòng , mặc dù mắt, nhưng cũng che khuất tầm .
Hạ Ngôn đến bên cạnh lớp phòng hộ, đưa tay áp lên đó, từ vị trí lòng bàn tay cô xuất hiện vòng sáng trong suốt, c.ắ.n nuốt những gợn sóng khác.
Lớp phòng hộ dần khôi phục sự trong suốt, cô cũng rốt cuộc rõ tình hình bên ngoài.
Chỉ thấy 5 chiếc xe bọc thép to lớn hơn nhiều lặng lẽ đỗ ở rìa ngoài cùng của nông trại, vài mặc đồ bảo hộ đặc chế cắm những mảnh gương lấp lánh xung quanh xe.
Chỉ trong nháy mắt những mảnh gương nhanh ch.óng sinh sôi, trực tiếp bao bọc lấy chiếc xe bọc thép.
Lúc đang là chạng vạng tối, ánh sáng màu cam vàng chiếu qua, khi gương phản xạ nhiều ánh sáng tăng cường, giống như một bóng đèn khổng lồ phiên bản nâng cấp, một cái là thể ch.ói mù mắt.
Hạ Ngôn kích thích , mí mắt mỏng manh dường như tồn tại, cho dù lấy tay che mắt cũng thể thấy một mảng đỏ rực.
Cô nhịn kinh hãi, đây mới là chạng vạng tối, nếu là lúc mặt trời ch.ói chang chẳng sẽ tưởng mặt đất mọc 5 mặt trời ?
“Hệ thống, mau cản ô nhiễm ánh sáng , mở mắt nữa .”
“Đã nhận”
“Lớp phòng hộ vạn năng bật chức năng cách ly ánh sáng giả, khi ô nhiễm ánh sáng đạt đến chỉ quy định sẽ tự động bật”
Khi cảnh tượng mắt khôi phục bình thường, cô bỏ tay xuống, quả nhiên "bóng đèn" đối diện mờ nhiều.
Cô rõ, từ bên trong bay vài cánh, lượt tóm lấy những mặc đồ bảo hộ bay về phía , trong tay bọn họ một sợi dây thừng, ở đầu dây là 5 nam nữ treo lơ lửng trung giãy giụa trong vô vọng.