Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 205: Tác Dụng Của Danh Sách Đen

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:47:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái đó——” Ánh mắt Ace đảo một vòng mặt đất bên ngoài, cơ bản đều là tinh hạch cấp 1, còn nhặt gần hết , còn đòi tinh hạch cấp 3? Quá đắt.

 

Hơn nữa thêm một miệng ăn, dị năng cũng vô dụng, gầy gò khô khốc sống nổi .

 

Không lãi, quá lãi.

 

Hạ Ngôn đôi mắt đảo liên hồi của tâm tư đoan chính, mở hệ thống hậu đài tìm thông tin của , phát hiện bên trong chỉ còn 300 điểm tích lũy. Theo kiểu tiêu xài của , nhiều nhất chỉ trụ 2 ngày.

 

Dứt khoát thiết lập cấm nạp tiền, tiêu hết 300 điểm thì đuổi thẳng cổ.

 

“Thôi, đứa trẻ cần nữa. Tặng cho các thì chẳng các nên đưa cho 3 viên tinh hạch ?” Ace nở một nụ gian xảo, xoa xoa hai bàn tay trông hệt như con ruồi ăn no.

 

Hạ Ngôn:?

 

Thách thức giới hạn của cô ? Vô sỉ đến cảnh giới ?

 

“Tạm biệt.” Hạ Ngôn nhiều lời thừa thãi, trực tiếp kéo danh sách đen của khách sạn, để hệ thống ném giữa biển khơi mênh m.ô.n.g mà giãy giụa .

 

Hy vọng lúc uống nước biển thể kiểm điểm cuộc đời .

 

Tô Mai còn kịp nổi đóa nữa, khuôn mặt đáng ghét của Ace biến mất ngay mắt.

 

“Ơ? Người ?” Dịch Tâm Di kinh hô.

 

Hạ Ngôn đáp: “Gây sự khó chịu về mặt sinh lý cho bà chủ, cho danh sách đen đuổi .”

 

“Ngầu! Vậy Hạ lão bản, đứa trẻ chúng mang nhé?”

 

“Các cô tự thương lượng .”

 

Hạ Ngôn ghế bập bênh, mua một ly kem nhiều vị chậm rãi thưởng thức.

 

Nhóm Earl đối với sự biến mất đột ngột của Ace chỉ kinh ngạc trong chốc lát, giấu cảm xúc tiếp tục bới tìm tinh hạch, duy chỉ Lâm, ở nơi thấy giơ ngón tay cái lên với cô.

 

Hạ Ngôn mỉm nâng ly đáp .

 

Cô bé đang hôn mê ngay bên cạnh cô, Hạ Ngôn rũ nửa mí mắt qua làn da khô héo vàng vọt của cô bé, bầm tím, trong kẽ móng tay đầy bùn đen, các đốt ngón tay đen nhẻm như từng rửa sạch.

 

Ánh mắt cô tiếp tục di chuyển xuống , khi quét đến thắt lưng lỏng lẻo của cô bé thì đột ngột thu ánh .

 

Trong chiến tranh, t.h.ả.m họa, bi t.h.ả.m nhất chính là phụ nữ.

 

Thầm thở dài một tiếng, Hạ Ngôn sờ trán cô bé, mái tóc thô ráp vàng khè như củi khô.

 

Cô bé cảm nhận ấm, trong vô thức kêu khát, kêu đói, gọi , đôi môi đầy da c.h.ế.t mếu máo.

 

Hạ Ngôn mua một hộp dung dịch glucose uống từ Thương thành, đỡ nửa của cô bé dậy, men theo khóe miệng từ từ đút .

 

Có lẽ cô bé cũng nếm vị ngọt, chủ động ghé tới mút mát, một lúc liền mở mắt .

 

“Mẹ... cảm ơn.”

 

“Không gì, uống , bổ sung năng lượng.” Hạ Ngôn giỏi an ủi khác lắm, trong nhận thức của cô, một nỗi đau chỉ thể tự gánh vác vượt qua, khác nhiều cũng vô ích, chỉ thời gian mới thể mang tất cả.

 

Cô bé chống dậy, nhận lấy glucose từ từ uống, ánh mắt cô bé lướt qua tàn tích bên ngoài, một cỗ bi thương thuộc về lứa tuổi tràn ngập đáy mắt.

 

Cô bé cúi đầu, để lộ chiếc cổ mỏng manh, chỉ phát tiếng mút nhè nhẹ.

 

Bên ngoài vùng an thỉnh thoảng truyền đến tiếng reo hò vì nhặt tinh hạch cấp cao.

 

Hạ Ngôn dời mắt khỏi cô bé, bưng bát kem lên , phát hiện kem tan chảy, các màu sắc lẫn lộn , chẳng chút cảm giác thèm ăn nào.

 

im 5 phút, dậy cất kem tủ đông để lạnh .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-205-tac-dung-cua-danh-sach-den.html.]

Thức ăn khan hiếm như , cho dù là cô, cũng nên lãng phí.

 

Lúc , cô thấy Tô Mai đang bên cạnh cô bé, ôm cô bé lòng nhẹ nhàng vuốt ve lưng, mặt là sự dịu dàng mà Hạ Ngôn từng thấy.

 

Hạ Ngôn tinh thần hoảng hốt, dường như thấy thời tiết âm u mưa dầm dề đột nhiên nứt một khe hở, ánh nắng vàng rực rỡ từ đó trút xuống, xua tan sự u ám và ẩm ướt .

 

Cô bé ôm chầm lấy cô nức nở, Tô Mai nghiêng đầu hôn lên má cô bé, nhỏ nhẹ an ủi.

 

Nhóm Dịch Tâm Di cũng đỏ hoe hốc mắt, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

 

Mễ Đông và Phạm Chí Na càng thể thấu hiểu tâm trạng của cô bé hơn, nhất thời nước mắt tuôn rơi như mưa, run rẩy ôm lấy hai họ.

 

Mấy ôm thành một cục.

 

Hạ Ngôn xoa xoa chiếc mũi khó chịu, định lát nữa mới ngoài.

 

Cô ngẩng đầu trời, trong lòng c.h.ử.i rủa hệ thống, đây là nghỉ phép ? Ngay cả một m.á.u lạnh như cô cũng chút chịu nổi .

 

Khi tất cả cảm xúc ập đến, chỉ mang theo sự ngạt thở, mà còn mang theo cả những ký ức...

 

“Bíp bíp!”

 

Tiếng còi xe quen thuộc cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, như tìm cái cớ, cô thở phào nhẹ nhõm một thật dài. Nhìn rõ là Trực Giang đang lái chiếc xe cắm trại trở về, cô nở nụ rạng rỡ đón.

 

Mọi vội vàng dậy nhường đường, vị khách thị lực cực nhạy bén thấy phía đuôi xe vài con tang thi bám theo, mặt mày hớn hở, hai lời liền xách dụng cụ xông lên.

 

Hết cách , sư nhiều cháo ít, ai chê tinh hạch ít cả, thêm 1 viên tinh hạch đồng nghĩa với việc thể ăn thêm một bữa buffet, mua thêm một chút vật tư, xông lên!

 

Thế là, một đám đông nghịt mắt đỏ ngầu lao về phía mấy con tang thi đáng thương, cũng chẳng rõ ai mới là con mồi nữa.

 

Trực Giang đỗ xe bãi, việc đầu tiên khi xuống xe là kiểm tra tình trạng hư hỏng của xe, vẻ mặt xót xa sờ phần đuôi xe tróc một mảng sơn.

 

“Trực Giang, hôm nay thế nào?” Hạ Ngôn liếc một cái phản ứng gì, ngược hứng thú với đồ vật bên trong xe.

 

Trực Giang rảnh bận tâm xử lý, tới mở cửa xe, “Lại gặp một bãi biển, cũng mấy loại hải sản, đều mang một ít về, cho nước , chắc vẫn còn sống...”

 

Hai từ từ há hốc miệng——

 

Hải sản đựng trong sọt bên trong xe bộ đổ ập xuống sàn, nước biển b.ắ.n tung tóe khắp nơi! Con bạch tuộc biến dị treo ngược trần xe nhắm thẳng hai phun phì phì mực đặc.

 

Ọe, đúng là mùi “hương mực” nồng nặc.

 

Hai c.o.n c.ua to bằng bàn tay biểu diễn ngay tại chỗ “ma thuật” càng biến thành d.a.o nhỏ, vung vẩy kêu vù vù.

 

“Trực Giang... cái con nhe răng là sò điệp ? Cái thứ đen thui đầy gai góc là thứ gì ?”

 

Khóe miệng Hạ Ngôn giật giật, chiếc ghế sô pha da đang treo một chuỗi sò điệp răng nhọn đang nghiến răng? Không đúng, sô pha đắt tiền của cô!

 

Trực Giang đẩy đẩy chiếc kính hư vô sống mũi, ho khan vài tiếng để xoa dịu sự bối rối.

 

“Bà chủ, cô giải thích, đường gặp một chiếc xe bọc thép nã pháo , nổ tung lên trời, chắc là lúc đó...” rơi .

 

Hạ Ngôn ồ một tiếng, đá văng c.o.n c.ua đang định tẩu thoát xuống xe trở .

 

“Chỗ giao cho đấy, hải sản dọn dẹp xong thì đưa cửa hàng khử độc để khử độc , đó thử xem vùng biển trong Đảo Ly Đại thích hợp cho chúng sinh trưởng . Còn một điểm nữa, trong xe cắm trại rửa cho sạch sẽ , mùi tanh của biển nặng quá, cần dụng cụ gì thì tìm Hùng Hùng mà lấy.”

 

Hạ Ngôn phẩy tay mũi, bây giờ trong xe giống như cái chợ hải sản từng g.i.ế.c ch.óc vô sinh linh , chẳng còn thơm tho chút nào nữa.

 

Trực Giang gật đầu lia lịa, tiễn bà chủ xong liền tìm một cái thùng nước sạch siêu to, đeo găng tay dày cộp , xách những con hải sản biến dị còn phản kháng nhốt trong thùng.

 

Anh dị năng gian, chỉ thể đặt lên xe đẩy nhỏ kéo Đảo Ly Đại, đường còn gặp vị khách lâu gặp.

 

“Lâu gặp.”

 

 

Loading...