Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 199: Nhập Hàng Nhập Hàng
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:47:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Ngôn nhớ hai con đám áo đen bắt giữ trong tay, hình như là vợ con của Ngải Tư?
Cô đ.á.n.h giá Ngải Tư đang toác miệng điên cuồng từ đầu đến chân, cách của chẳng giống một cha và chồng chút nào.
Cách đó xa bên hồ trong đảo, mấy phụ nữ lớn tuổi tụ tập một chỗ trò chuyện bọn trẻ đang chơi đùa cách đó xa, thần sắc thoải mái, khóe miệng ngậm , dường như chẳng hề để tâm đến đám áo đen bên ngoài.
Duy nhất khác biệt là Lâm, bà một bậc thềm của bộ phận cho thuê phòng, ánh mắt u ám, khóe miệng trễ xuống càng khiến thấy dữ dằn.
Khi ánh mắt bà di chuyển đến đám trẻ con, thần tình như băng ngàn năm nứt khe hở, lộ nỗi bi thương che giấu sâu kín.
Tầm mắt bà dường như xuyên qua đám trẻ thơ thấy mà ngày đêm mong nhớ, đáy mắt đục ngầu nhanh rỉ giọt nước, bà vội vàng cúi đầu, giọt nước rơi theo hình parabol đập xuống bậc thềm thấm màu xanh đen.
Sau khi khử độc xong màn hình phát tiếng bíp bíp nhắc nhở, Hạ Ngôn thu hồi tầm mắt xếp những túi hút chân đẩy bên xe đẩy nhỏ, tiếp đó đưa bộ còn băng chuyền khử độc.
Khi cô nữa, bậc thềm cửa bộ phận cho thuê phòng còn ai.
Chắc là về , Hạ Ngôn thầm nghĩ.
Người phụ nữ tóc vàng hóng mát bên hồ thấy Hạ Ngôn liền nhiệt tình vẫy tay, những xung quanh cũng bắt chước theo.
“Hạ lão bản chắc gặp đám nhỉ?”
“Ai mà , chắc là đấy.”
“Nếu thực lực của Hạ lão bản mạnh hơn chút nữa thì , chúng thể thoát khỏi sự khống chế.” Người phụ nữ tóc vàng buồn bã xuống n.g.ự.c bụng, ở đó một “nốt ruồi nhỏ” màu đỏ lồi ngoài.
Người bên cạnh huých cô một cái, “Bị khống chế cũng chắc chuyện , chỉ cần lời là thể sống. Cô tưởng bên ngoài an lắm ? Đầy cơm ăn c.h.ế.t đói kìa, thời đại khác , chúng bây giờ thế cũng chán.”
“ ngoài ? Cứ trốn ở đây?”
“Emmm, đoán là , cùng lắm là đòi thêm mấy về, hơn nữa so với chúng , Như Dũng Nam chắc chắn coi trọng cái khách sạn hơn.” Người bên cạnh hạ thấp giọng, ánh mắt liếc về phía Hạ lão bản, ném cho cô một ánh mắt “cô hiểu mà”.
Da trắng xinh còn chút thực lực khác biệt, tin động lòng, chỉ cần sự chú ý của tập trung chỗ khác, tình cảnh của các cô sẽ dễ thở hơn nhiều.
Người phụ nữ tóc vàng nghĩ cũng , dù trời sập xuống cao chống đỡ, cô trẻ trung mắn đẻ, còn vô cùng tự nguyện phối hợp công việc giao phối, nghĩ đến Như Dũng Nam cũng sẽ khó các cô lắm.
Chỉ là nghĩ đến khách sạn như cuối cùng rơi tay Như Dũng Nam, cô liền cảm thấy tiếc nuối, vì bông hoa Hạ lão bản sẽ tàn úa, mà là các cô thể tùy ý ăn uống ở bên trong nữa.
Mấy , đáy mắt là sự hoảng loạn giống , xem đều nghĩ đến cùng một chỗ .
“Hay là tích trữ ít đồ ăn và rượu gian?”
Rất nhanh dập tắt ý nghĩ của cô , “Không thể nào, thủ hạ của một thể thấu gian cô quên ? Bị bắt là sẽ c.h.ặ.t hai tay đưa đến khu đèn đỏ đấy.”
Trước đây tin tà, lén giấu vật tư, quả nhiên bắt quả tang, ngay tại chỗ c.h.ặ.t sống hai tay tên áo đen nào đó truyền tống , đến nay về, bọn họ lén lút chắc chắn mất mạng .
Có vết xe đổ , còn ai dám giấu riêng?
Mấy thở dài thườn thượt, cuộc sống đúng là khó khăn, bao giờ mới đến hồi kết.
Cách xa như , cộng thêm bọn họ chuyện giọng thấp, Hạ Ngôn liếc mấy , nhiều dỏng tai lên cũng chút gì, bất đắc dĩ đành bước cửa Cửa hàng, xếp rau củ lên kệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-199-nhap-hang-nhap-hang.html.]
Cô mua một cái bảng đèn LED siêu to từ Thương thành, ghi xong thông tin quảng cáo dựng ở cửa Cửa hàng, chữ siêu to dù ở đảo cũng thấy.
, Hạ Ngôn chuyên môn dựng cho bọn họ xem đấy.
Thời gian qua xảy quá nhiều chuyện, bận đến mức cô quên mất đám đại lão tiền ở khu biệt thự .
Tranh thủ lúc thời gian, cô mở hậu đài cửa hàng nhỏ, doanh thu bên trong đủ để nhập hàng.
“Bổ sung hai phần lượng hàng hóa cho cửa hàng cần thanh toán 500.000 điểm tích lũy, nhập hàng ”
“Có.”
“Hàng hóa đang trưng bày... Phát hiện hàng hóa đang bán, quy hoạch đúng phân loại ”
“Ừ, .”
“Đã thành, vui lòng cửa hàng”
Theo chỉ dẫn, Hạ Ngôn , nữa phát hiện bên trong đổi lớn.
Cửa là hai robot cầm gậy điện cao áp, cần qua lối trong suốt màu xanh nhạt để kiểm tra mới thể lối siêu thị, bên cạnh nữa là năm máy thu ngân tự động, mỗi máy một robot cầm túi đóng gói tự phân hủy túc trực, lối là một lối chuyên dụng khác.
Bước lối , đầu tiên thấy là ba cái tủ lạnh dựa tường, bên trong bày sữa bò, sữa dê và sữa chua dạng túi, chỉ là, mỗi vị hai túi...
Bên cạnh là sữa bò đóng thùng xếp chồng lên , hàm lượng canxi đều 4.0, tương tự, mỗi vị hai thùng...
Đối diện là khu trái cây và khu rau củ, mỗi loại hai cái...
Hạ Ngôn hai quả trái cây giống hệt trơ trọi kệ trưng bày rộng lớn, giá niêm yết còn ghi tính theo cân, trực tiếp nước mắt.
Càng khó tin hơn là, rau củ cũng hai cái một, cà chua hai quả cô thể hiểu, nấm hai cây là cái quỷ gì , đậu đũa còn hai cọng? Nhét kẽ răng cũng đủ nhé!
Khi cô thấy hẹ hai cọng, ớt hiểm hai quả, còn sức để phàn nàn nữa .
Hạ Ngôn vội vàng chạy khỏi khu rau củ, ở nữa phổi nổ tung mất.
Phía là khu bách hóa tổng hợp, đồ dùng vệ sinh cá nhân, dụng cụ lặn, thậm chí thuyền kayak cũng hai chiếc, lều trại cũng hai cái, điều khiến cô ngạc nhiên nhất là bên trong còn bán cả xăng, xăng 30 lít giá 3000 điểm tích lũy.
Cũng may gạo trắng bột mì bán lẻ, ít nhất cũng là bao 50 cân, dầu ăn thì khỏi , trọng lượng khác thương hiệu khác chủng loại khác , bày kín hai kệ hàng.
Khu đồ ăn vặt càng chiếm hơn nửa cửa hàng, mì tôm, bánh mì, bánh quy, lẩu tự sôi, cơm hộp tự sôi, b.ún ốc đóng gói, mì gạo vân vân cái gì cũng .
Hạ Ngôn càng trong, trái tim hố dần dần bình phục.
Siêu thị chuyên dụng Khách sạn Nghỉ dưỡng, mấy chữ to đùng dựng lên đó, bắt mắt bao.
Nói sửa là sửa, Hạ Ngôn việc tuyệt đối lề mề, cô mở hậu đài thao tác một hồi, hai chữ Cửa hàng trơ trọi ban đầu trong nháy mắt biến thành Siêu thị chuyên dụng Khách sạn Nghỉ dưỡng rực rỡ sắc màu.
Lúc tia nắng cuối cùng nơi chân trời tan biến giữa những con sóng, đảo một và hai phía xa vẫn tối đen.