Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 183: Có Người Không Sợ Côn Trùng Sao?

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:46:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trực Giang xong liền khách sạn xách vài thùng nước sạch, sơ bộ rửa sạch bùn đất khoai tây , đó cho thùng nước rửa kỹ từng chút một.

 

“Bà chủ cô ăn khoai tây nướng ? nước chấm, đảm bảo ngon. Hoặc là khoai tây nghiền trộn các loại, đều .”

 

Trực Giang để khoai tây rửa sạch chậu, nhắc đến nấu ăn, hai mắt liền sáng rực.

 

Trực Giang e là vui nhất ngoại trừ các khách hàng, quan sát sơ bộ xung quanh, đoán mò rằng ở đây sẽ nhiều nguyên liệu nấu ăn.

 

Đối với một đầu bếp mà , đây là chuyện hạnh phúc nhất, mỗi khi một món ngon, chính là một chuyến du hành tâm linh độc hành.

 

Anh cực kỳ yêu thích nơi .

 

“Vậy thì khoai tây nướng .” Hạ Ngôn cũng nếm thử tay nghề của .

 

Những khách hàng bên cạnh thực sự chịu nổi cơn ngứa, đến khoai tây cũng kịp chia, liền lao về phòng ngâm , cố gắng dịu cơn ngứa.

 

Hùng Hùng cắt tỉa những bụi hoa tường vi mọc quá um tùm trở nên gọn gàng ngăn nắp, gai nhọn cành hoa đối với nó lực uy h.i.ế.p.

 

nó cũng chỉ là gấu bông, sợ đ.â.m.

 

Hùng Hùng lát nữa còn định dọn dẹp cỏ dại đường một chút, lỡ như khách đến, thấy con đường như thể sẽ mang ảnh hưởng tiêu cực cho khách sạn.

 

Là cửa hàng trưởng, nhiều việc đều suy tính.

 

Trực Giang để khoai tây sơ chế bếp của nhà hàng buffet, lúc nữa lưng đeo một cái gùi, định hái ít quýt.

 

Hạ Ngôn rảnh rỗi việc gì , theo định giúp một tay.

 

Hạ Ngôn vốn đặc biệt sợ côn trùng cũng nhíu mày.

 

Nhìn kỹ , trong cỏ chỉ châu chấu, mà còn bọ ngựa to bằng bàn tay, hai càng giơ cao, lắc lư trái , đôi mắt kép chằm chằm cô, dường như giây tiếp theo sẽ tấn công tới.

 

Dưới nó, c.o.n c.uốn chiếu đen bóng dài hơn mười centimet bò nhanh qua, ngàn cái chân hai bên chuyển động nhịp nhàng.

 

Chưa kể còn bọ cánh cứng to đến dọa , kiến đỏ dài ba centimet, rắn dài mềm oặt, nhện lớn tổ nấp trong lá cây...

 

Mẹ ơi, côn trùng cũng nhiều quá ...

 

Hạ Ngôn nổi da gà khắp , lúc thích nơi bao nhiêu, bây giờ khó chịu bấy nhiêu.

 

Ba bốn con côn trùng cô còn miễn cưỡng chấp nhận, vô côn trùng thì thật sự thể chấp nhận nổi.

 

“Trực Giang, tự . về đây.” Hạ Ngôn nhíu mày thật c.h.ặ.t, xoay chạy về phía vùng an , côn trùng kinh động liên tục đ.â.m cô, cô nhanh tay lẹ mắt gạt phăng .

 

Trực Giang bóng lưng chạy trối c.h.ế.t của cô, hiểu lắm bà chủ sợ cái gì, côn trùng ăn thịt .

 

Anh thu hồi tầm mắt, bắt lấy con nhện đen lớn đang bò chân cầm trong tay, đưa lên mặt kỹ, tám cái chân khỏe mạnh của con nhện đạp loạn xạ, lông lá cái bụng tròn vo, nuốt nước miếng.

 

Nhện đen chiên giòn, cũng là một món ngon.

 

Chỉ tiếc là đang đeo cái gùi miệng rộng, tha cho mày một mạng .

 

Trực Giang dịu dàng thả con nhện xuống đất, thuận theo hướng nó bỏ chạy thấy một con rắn xanh to bằng cổ tay.

 

Lại là một món ngon, súp rắn càng ngon hơn.

 

Trực Giang ném cái gùi sang một bên, xắn tay áo lên chuẩn bắt rắn...

 

Hạ Ngôn túm lấy Hùng Hùng, xoay mặt nó, giọng điệu lo lắng sắp : “Hùng, mau xem lưng và tóc côn trùng !”

 

C.h.ế.t mất thôi c.h.ế.t mất thôi, cô thấy một con rết bò qua vai, tốc độ cực nhanh biến mất tăm.

 

Ngay lập tức da đầu cô tê dại, nhảy điệu disco ngay tại chỗ. Cô sợ nhất là loại côn trùng nhiều chân, chạy nhanh như , quá kinh tởm, còn kinh tởm hơn cả chuột!

 

Hơn nữa đôi khi biến mất còn đáng sợ hơn là thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-183-co-nguoi-khong-so-con-trung-sao.html.]

 

“Bà chủ đừng động đậy.” Hùng Hùng liếc mắt cái là thấy ngay, nhanh tay lẹ mắt gạt nó xuống, đó Hạ Ngôn giẫm một phát lên.

 

“Xem xem còn con nào !” Hạ Ngôn nổi da gà , bắt Hùng Hùng kiểm tra thêm nữa.

 

Lát nữa cô sẽ mua t.h.u.ố.c diệt côn trùng và máy cắt cỏ, còn thêm hạn chế cấm côn trùng xâm nhập lớp phòng hộ nữa.

 

Cái cảm giác chuyển nhà ổ côn trùng , thật sự khó chịu.

 

‘Hệ thống, khi nào mới thể chuyển nhà tiếp?’

 

[Ít nhất cư trú ở đây một tháng.]

 

Hạ Ngôn:...

 

“Bà chủ hết côn trùng .” Hùng Hùng xem xem hai ba , vô cùng chắc chắn .

 

“Ừm... Em việc ...”

 

Cô định về bộ quần áo khác, giống như cái cốc nhện bò qua dùng thấy ghê , bộ quần áo và đôi giày của cô cũng cần nữa.

 

May mà côn trùng khách sạn, đây là điều may mắn trong bất hạnh .

 

Tắm rửa một bộ quần áo mới xong, tâm trạng Hạ Ngôn dịu nhiều.

 

Cô mua 5 bình t.h.u.ố.c diệt côn trùng siêu hiệu quả trong Cửa hàng, tốn một vạn điểm mua một chiếc máy cắt cỏ cao cấp, giao hết cho Hùng Hùng, bảo nó phun bên ngoài lớp phòng hộ trong phạm vi một mét.

 

Còn Trực Giang, cũng đang bắt cái gì trong bụi cỏ, dù thì tay trái tay đều đồ.

 

Hạ Ngôn khiêng ghế bập bênh của , lấy thêm bộ bàn nhỏ, đó thiết lập hạn chế mới cho lớp phòng hộ trong hệ thống quản lý.

 

Cô còn phát hiện một chức năng mới, khi cấp quyền cho bản , chỉ cần theo ý , cô thể kiểm soát độ cách ly của lớp phòng hộ.

 

Ví dụ như bây giờ, bất kể bên ngoài mưa to thế nào, cũng bên trong lớp phòng hộ. Sau thể trong vùng an ngắm mưa thưởng tuyết mà lạnh.

 

Hạ Ngôn còn kịp uống thêm hai ngụm hưởng thụ, liền thấy Trực Giang xuất hiện sự bất thường — trong vùng an , hai tay vẫn còn ở bên ngoài.

 

Nhìn kỹ , vài con côn trùng lớp phòng hộ b.ắ.n cái "bíu" bay . Thiết lập hiệu quả!

 

khi Hạ Ngôn rõ thứ trong tay Trực Giang, mặt cô xanh mét.

 

“... Trực Giang, trong tay cầm cái gì thế?...”

 

Ánh mắt Trực Giang dịu dàng, tinh thần vô cùng phấn chấn: “Bà chủ, con rắn khỏe, lát nữa súp rắn cho cô tẩm bổ. Con rết là con to nhất từng thấy, chiên giòn lên ăn rôm rốp, ngon lắm, bắt nhiều, bà chủ cứ coi như đồ ăn vặt ăn chơi.”

 

Hạ Ngôn nghẹn họng, mặt cũng trắng bệch. “Anh, cảm ơn , thấy vẫn nên phóng sinh thì hơn, chúng nó lớn thế cũng dễ dàng gì, thấy ?”

 

Ăn rết? Đồ ăn vặt? Ăn chơi?

 

Cô cảm thấy khó thở.

 

Điều cô nhớ đến lúc dạo phố ẩm thực, món ăn vặt đặc sắc bày bán chính là các loại côn trùng chiên, trong đó cũng nhện và rết.

 

Đặc biệt là rết chiên, cô cũng hiểu nổi, con rết to như ? Vừa đen bóng dài, hai bên còn đầy chân, mà nuốt trôi ?

 

Trực Giang dường như hiểu điều gì, nghiêng đầu quan sát cô, thăm dò mở miệng: “Bà chủ, cô thích ?”

 

Biểu cảm của Hạ Ngôn khó hết lời, chua chát bảo: “Trực Giang cứ giữ tự ăn , sợ côn trùng.”

 

Trực Giang lộ vẻ tiếc nuối, nguyên liệu trong tay nỡ buông, tự đấu tranh tư tưởng.

 

lúc Kiều Chân từ trong khách sạn , khi cô rõ thứ Trực Giang cầm trong tay là gì, hai mắt sáng rực chạy chậm tới.

 

“Giám đốc Trực Giang, định súp rắn ? Có thể bán cho một bát ?”

 

 

Loading...