Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 181: Thủ Tục Trả Phòng

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:46:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi ba c.h.ế.t, điểm tích lũy ít ỏi trong thẻ của họ tự động chuyển doanh thu ngoài luồng của cửa hàng.

 

Số điểm quá ít, ít đến mức khi Hạ Ngôn nhận thông báo của Hệ thống, cô còn tưởng là tin nhắn rác nào đó.

 

[Ký chủ, cô nên tiền sảnh để thủ tục trả phòng cho khách hàng .]

 

[Là một ông chủ, cô trực ban ca cuối cùng cho chứ.]

 

Thời gian ngủ nướng của Hạ Ngôn ngày càng dài, dài đến mức khi rửa mặt và ăn qua loa, cô leo lên giường , lướt Cửa hàng mua một đống quần áo mẫu mới mùa thu.

 

Sự lười biếng khiến ngay cả Hệ thống cũng nổi nữa.

 

“Hả, trả phòng cũng cần đích qua đó ?” Hạ Ngôn cảm thấy khó tin. “Chẳng lẽ khách hàng đổi điểm tích lũy thành tinh hạch? Hùng Hùng việc ?”

 

[Trả tinh hạch là chuyện thể nào.]

 

[Một Hùng Hùng xuể, hơn nữa thể truy cập hệ thống quản lý phía của khách sạn, ông chủ thỉnh thoảng cũng việc chút .]

 

?

 

Hạ Ngôn bán tín bán nghi lật chăn , bóc tem đống quần áo mua hôm nay, ném tất cả máy giặt, đó mới chậm chạp bước khỏi cửa nhà.

 

Quả nhiên cô vẫn ích.

 

Nghe ý của Hệ thống thì vẻ nhiều khách hàng quyết định rời , lượng đông đến mức Hùng Hùng cũng lo liệu hết.

 

Đừng vội Hùng Hùng, bà chủ đến đây.

 

Hạ Ngôn tưởng rằng quầy lễ tân sẽ tụ tập nhiều khách, vạn ngờ tới là Hệ thống đang lừa cô cho vui.

 

Lúc Hùng Hùng đang lái máy chà sàn chạy vòng vòng trong đại sảnh, khu vực giải trí thì chật kín những khách hàng đang quan sát, dường như đang chờ đợi ai đó.

 

Hạ Ngôn thu hồi tầm mắt, đến quầy thu ngân, định tìm Hệ thống chuyện cho lẽ, nhưng gọi mấy tiếng cũng thấy nó hiện , tức đến mức Hạ Ngôn liên tục gửi lời “hỏi thăm” trong lòng.

 

“Ting, ting”, hai tiếng thang máy vang lên, một nhóm xách hành lý bước , thẳng đến quầy lễ tân.

 

Họ dường như ngờ bên trong là Hạ lão bản, một thoáng chần chừ thấy rõ bằng mắt thường, họ vẫn bước tới.

 

Khách hàng trong khu giải trí thấy cũng vây quanh, kéo một trong đó hỏi họ định .

 

“Đến căn cứ Thượng Dương, ở đó họ hàng của , dù cũng thể đặt đồ ăn giao tận nơi, nhà tụ họp với cũng coi như an .” Người cũng giấu giếm, .

 

“Căn cứ Thượng Dương , chế độ bên trong cũng tạm , là căn cứ lớn nhất của thành phố . Hì hì, em, cũng họ hàng ở đó, nếu chê thì mấy chúng kết bạn cùng ?”

 

“Cái , lát nữa hỏi chồng xem. chủ .”

 

“Ồ ồ, đợi lát nữa...”

 

“Hạ lão bản, phiền , chúng trả phòng.” Người đàn ông trẻ tuổi với khuôn mặt tươi đầy vẻ hòa nhã, giọng điệu cũng khiêm tốn.

 

“Được, chờ một chút.” Hạ Ngôn mỉm với , mở giao diện quản lý tìm phòng ở, nhấn xác nhận nút trả phòng, màn hình hiện thông báo chờ dọn dẹp.

 

“Anh thủ tục trả phòng thành công, hiện tại trong thẻ còn 3280 điểm.”

 

Người đàn ông trẻ thấy việc trả phòng diễn suôn sẻ như thì khỏi thở phào nhẹ nhõm, còn tưởng Hạ lão bản sẽ nhân cơ hội gây khó dễ cho họ... Quả nhiên là lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân t.ử .

 

“Số điểm còn cần trả , còn đặt đồ ăn bên chỗ cô. Hạ lão bản, chúng đây.”

 

“Ừm, đường cẩn thận.” Hạ Ngôn dậy gật đầu với họ, biểu cảm vẫn ôn hòa như lúc họ mới đến nhận phòng, dường như chẳng bận tâm việc họ rời , chỉ đang tận tụy trách nhiệm của một chủ...

 

Thấy trả phòng thuận lợi như , những khách hàng đang d.a.o động khác khi đạt thỏa thuận cùng xuất phát với họ, cũng nối đuôi thủ tục trả phòng.

 

Thời thế gian nan, vẫn là sống ở nơi quen thuộc dễ dàng hơn.

 

Họ mạo hiểm quá nhiều , thực sự trả giá bằng m.á.u thêm nào nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-181-thu-tuc-tra-phong.html.]

 

Hạ Ngôn lượt thủ tục cho họ, đó cô phát hiện , điểm trong thẻ của những trả phòng đều còn nhiều.

 

họ cũng yêu cầu đổi điểm thành tinh hạch, lẽ trong túi vẫn còn ít tinh hạch. Có thể thấy, những thuộc tuýp cẩn trọng, sẽ bỏ tất cả trứng cùng một giỏ.

 

thì sẽ đến.

 

Trong những khách hàng đăng ký , ngoại trừ Thịnh Nam và một cặp đôi, những nhận phòng còn tiếc rẻ căn phòng đầy gỗ, bèn lôi kéo vài đồng bạn dị năng cấp cao, chuẩn tiếp tục kiên trì ở đây.

 

Hùng Hùng lau sàn xong thì chạy lên lầu, bảo nhân viên phục vụ phụ trách tầng đó khử trùng và dọn dẹp kỹ lưỡng các phòng trả.

 

Hạ Ngôn vẫn luôn ở quầy lễ tân, khách hàng lục tục đến thủ tục trả phòng, cô chẳng lúc nào ngơi tay.

 

Đến ba bốn giờ chiều, mặt trời ngả về tây, còn khách hàng nào xuống lầu trả phòng nữa.

 

Về cơ bản mất một nửa khách, hiện tại nguồn phòng vô cùng dồi dào.

 

Hạ Ngôn kiểm tra xong thông tin quản lý khách sạn, dậy vận động cơ thể.

 

Mãi đến chín giờ tối, thời gian quy định đến, Hạ Ngôn bảo Hùng Hùng mời những khách hàng đang ở khu giải trí chuẩn xem khách sạn chuyển nhà như thế nào trở về phòng.

 

cứ đây lên tiếng, các cứ việc của .” Kiều Chân khoanh tay im, trong lòng vô cùng tò mò.

 

đợi cả ngày , chính là để tận mắt chứng kiến màn thần kỳ .

 

Những khách hàng ở gần cô rõ ràng cũng cùng suy nghĩ, từng đôi mắt đều ánh lên tia sáng phấn khích.

 

“Xin , quý khách cần trở về lầu ạ.” Giọng Hùng Hùng mềm mại nhưng mang theo sự kiên quyết thể chối từ.

 

Bà chủ bảo các lên lầu , đừng khó gấu chứ.

 

Mọi còn kiên trì thêm chút nữa, liền thấy Hạ lão bản về phía .

 

“Sao vẫn lên lầu?” Cô thắc mắc.

 

“Lên ngay lên ngay, lên liền đây.” Kiều Chân bật dậy cái rụp, toe toét vẫy vẫy tay, co giò chạy biến.

 

Đừng đùa, duy nhất ở đây thể đắc tội chính là vị Hạ lão bản trông vẻ vô hại , cẩn thận đến lúc đó c.h.ế.t thế nào cũng , chuồn thôi chuồn thôi.

 

Những còn thấy nhân vật nòng cốt là Kiều Chân chạy nhanh như , cũng vội vàng dậy lên lầu.

 

Khu giải trí vốn đang náo nhiệt trong nháy mắt còn một bóng .

 

Hùng Hùng bĩu môi kéo kéo vạt áo.

 

Các khách hàng lên lầu xong liền cửa sổ, mắt chớp chằm chằm bên ngoài — xem ở đại sảnh thì họ xem trong phòng chắc là chứ.

 

Đám cứ thế canh giữ cửa sổ, đợi mãi đợi mãi mà chẳng thấy gì.

 

Đến 23 giờ 40 phút, đột nhiên một cơn buồn ngủ cực độ ập đến, cơn buồn ngủ dường như truyền đến từ sâu thẳm linh hồn, khiến thể dùng ý chí để chống .

 

Kiều Chân tự tát một cái thật mạnh, cố gắng mở mắt, cô Hạ lão bản sắp chuyển nhà .

 

Đáng ghét, cô đợi lâu như !

 

Lúc cảm thấy n.g.ự.c đau nhói, thở nổi, đồng thời tim co thắt như ngạt thở, mắt tối sầm.

 

ngã xuống giường, cảm thấy nếu ngủ ngay thì sẽ đột t.ử mất, khoảnh khắc nhắm mắt liền rơi giấc ngủ sâu...

 

[Các khách hàng đều rơi giấc ngủ sâu.]

 

[Có khởi động chức năng chuyển nhà ?]

 

“Có.”

 

 

Loading...