Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 177: Dọn Vào Biệt Thự
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:46:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Các đồng đội hoan hô một tiếng, vứt giày chân , xắn ống quần lên lao xuống nước biển bắt đầu đùa nghịch.
Ngay cả Tô Mai và hai cô bé cũng khó giấu vẻ hưng phấn, theo chân trần đạp nước chơi.
Chuyện thực sự thể trách các cô , dọc đường bôn ba mệt mỏi, tinh thần căng thẳng g.i.ế.c tang thi và những kẻ ý đồ , các cô nóng lòng cần sự để gột rửa nội tâm vấy bẩn của .
Hạ Ngôn thấy các cô chơi vui vẻ bản cũng vui, bãi cát kiên nhẫn chờ đợi.
Mạt thế đối với phụ nữ mà quá tàn khốc, các cô hiếm khi thể thả lỏng một khắc, cũng ý mượn niềm vui để nạp năng lượng cho bản .
Hạ Ngôn về phía hai cô gái chút quá gầy gò.
Cô vẫn luôn cảm thấy vóc dáng cân đối là , trạng thái hảo nhất là cánh tay đường nét cơ bắp, bụng phẳng lì, sức mạnh cốt lõi mạnh, tỉ lệ eo hông hảo, thì tuyệt .
Có lẽ cô đưa việc tập gym lịch trình thôi.
Nhìn đội trưởng Tô Mai và các đồng đội của cô xem, thịt thừa, thậm chí còn cơ bụng tám múi và rãnh bụng 11, thật là ghen tị quá .
Hạ Ngôn chống cằm, đôi mắt bất giác lộ vẻ ngưỡng mộ.
"Đội trưởng, chị ánh mắt Hạ lão bản chị kìa." Mao Viên Viên ghé tai Tô Mai nhỏ.
Tô Mai đầu , hửm? Đó là ánh mắt gì?
Tô Mai dây thần kinh thô thể hiểu nổi, tưởng lầm là Hạ lão bản đợi đến mất kiên nhẫn , cô gọi đồng đội lên bờ, lát nữa chơi tiếp.
"Không chơi nữa ?" Hạ Ngôn dậy phủi cát.
"Đi xem nhà , thể để Hạ lão bản đợi chúng mãi ." Tô Mai xách giày cứ thế chân trần, cát sỏi ánh mặt trời phơi nắng ấm áp, giẫm lên cực kỳ thoải mái.
Các đồng đội học theo dáng vẻ của cô cũng chân trần.
"Vậy theo ."
Hạ Ngôn đưa các cô đến bộ phận cho thuê phòng, các nhân viên Tiểu Hùng Hùng bên trong ngoan ngoãn ở vị trí việc, đôi mắt nhỏ chớp chớp, tò mò đảo quanh khách hàng.
Đã lâu như , cuối cùng cũng khách hàng mới tới, nhất định để các cô ở đây.
Trong đảo nhỏ nhiều mới vui chứ!
Tiểu Hùng Hùng phụ trách giới thiệu nhà nước đầu mời Tô Mai tham quan, xếp hàng phía là các Tiểu Hùng phụ trách các loại phòng khác.
Tiểu đội Tô Mai dọc đường liên tục kinh hô, Khách sạn nghỉ dưỡng tuyệt đối đến đúng , quá mở mang tầm mắt.
Thảo nào đội trưởng Tô Mai dọc đường chỗ nào nhiều tang thi là lao chỗ đó, quá tầm xa trông rộng.
Khi thấy giá thuê các loại phòng mà Tiểu Hùng Hùng báo , các cô liên tục tiếc nuối, lẽ nên g.i.ế.c thêm chút tang thi nữa!
Biệt thự là nhất, giá thuê cũng "", dựa lượng tinh hạch trong tay các cô hiện tại, chi trả hai là kịch kim.
"Chị em, ở ?" Dịch Tâm Di khu biệt thự mãi chịu dời bước, ánh mắt ngừng lưu chuyển đó.
Mao Viên Viên chậm rãi di chuyển đến bên cạnh cô , đây chính là đảo riêng đó nha, còn hồ bơi nối liền biển ngoài, mạt thế còn từng hưởng thụ qua những ngày tháng thoải mái thế , lúc hưởng thụ thì đợi đến bao giờ?
Tô Mai quyết định giơ tay biểu quyết, "Mọi bỏ phiếu , đồng ý ở biệt thự thì giơ tay."
Dịch Tâm Di đầu giơ tay, Mao Viên Viên theo , hai cô gái do dự nên giơ tay , dù tinh hạch, dựa các cô chi trả, La Ngọc cũng giơ tay theo.
"Mễ Đông và Phạm Chí Na tính, kết quả bỏ phiếu ba một, móc tinh hạch ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-177-don-vao-biet-thu.html.]
Mọi gom góp 180.000 điểm, thủ tục nhận phòng tại quầy tiếp tân, mỗi một đồng đội đều là chủ phòng.
Mãi đến khi nhận tin nhắn nhận phòng, trái tim thấp thỏm yên của Mễ Đông và Phạm Chí Na mới rơi bịch xuống đất, hai cay mũi, gần như sắp òa lên.
Không ngờ các cô tinh hạch cũng thể ở, cảm ơn trời cao cho các cô gặp tiểu đội Tô Mai. So với cái l.ồ.ng chật hẹp ban đầu, vùng đất ác mộng quả thực chính là địa ngục, mà giờ phút chính là thiên đường.
Hai quen trong l.ồ.ng, thể thấu hiểu cảm xúc của đối phương lúc nhất, ngón tay nắm c.h.ặ.t lấy trở nên lạnh lẽo vì căng thẳng, lòng bàn tay đẫm mồ hôi, đôi mắt di chuyển bắt gặp ánh mắt của Hạ lão bản, các cô mỉm ôn hòa.
Cảm xúc căng thẳng của hai dần dần dịu , các cô cần lo lắng bán bán nữa...
"Hạ lão bản, cảm ơn cô đưa chúng tới đây, căn nhà chúng yêu ." Dịch Tâm Di khó thể diễn tả trái tim kích động, tay sờ soạng trong túi lấy chút tinh hạch để tỏ lòng ơn.
Nghĩ còn dùng tinh hạch ăn cơm, Hạ lão bản còn giàu hơn cô , thôi mấy trò hư cấu nữa.
"Hạ lão bản, nãy thấy cửa hàng, thể mua đồ bên trong ?"
"À, tạm thời bên trong lên hàng, ai cần thì đến Tổng bộ mua nhé, sẽ từ từ xây dựng Đảo Ly Đại." Hạ Ngôn quyết định, tất cả doanh thu đều dùng việc xây dựng Đảo Ly Đại.
Khách hàng bỏ nhiều tiền thuê phòng như , lý nên hưởng dịch vụ thiện hơn.
"Hạ lão bản, chỗ cô còn bán quần áo mới ? Bộ quần áo mặc lâu quá , hôi c.h.ế.t."
Hạ Ngôn nghĩ nghĩ, "Máy bán hàng tự động ở Tổng bộ bán, đến đó mua ."
Tô Mai và đồng đội mỗi mua hai bộ để đổi, quần áo cũ thậm chí cần giặt trực tiếp ném thùng rác.
Trong biệt thự bếp riêng thể nấu cơm, mấy nguyên liệu nấu ăn, chỉ đành chạy một quãng đường xa Tổng bộ, ăn tối trong nhà hàng buffet.
Mễ Đông và Phạm Chí Na vốn tưởng rằng trong mạt thế mở một khách sạn đủ nghịch thiên , ngờ trong tiệm còn nhà hàng buffet.
Nhìn từng hàng món ăn sạch sẽ, sắc hương vị đều đủ cả, hai run rẩy tay dám đưa lên lấy, bên bàn ăn nuốt nước miếng ừng ực.
Thế mà còn máy đồ uống lạnh và kem ly...
"Tất cả những thứ là đang mơ chứ..." Mễ Đông hung hăng véo một cái thịt mềm bên hông, cơn đau ập đến, cô đau đớn cong eo, trong mắt tràn đầy vui sướng, "Không mơ, là thật!"
"Hai gì thế?" Dịch Tâm Di kéo hai dậy, nhét cho mỗi một cái đĩa, "Lấy đồ thích ăn , đừng khách sáo, bọn bỏ điểm đấy, ăn cho vốn."
Có đôi khi mà, đưa tay kéo một cái, thể đối phương cũng đang mong chờ thể kéo một cái.
Mễ Đông và Phạm Chí Na , khóe miệng khẽ mím cầm lấy kẹp inox, gắp một miếng bánh ngọt đĩa, chiếc bánh nhỏ màu sắc rực rỡ, còn sô cô la ngọt ngào, ăn mùi vị chắc chắn tuyệt vời lắm.
Cuộc sống mới, bắt đầu từ miếng bánh ngọt .
Mọi quả nhiên mở rộng bụng ăn uống thỏa thích, thực sự việc vịn tường , vịn tường .
"Lần tuyệt đối ăn vốn , tớ quất ít bít tết, thứ đắt lắm đấy."
"Ha ha, tớ còn quất một bát cơm rang trứng."
"Các ăn sầu riêng ? Thơm ngọt lắm, ngon cực."
"Thứ đó hưởng thụ nổi, cho tớ cũng ăn ."
"Cho ? Cười c.h.ế.t, mơ ——"
Tiếng đùa bỗng nhiên dừng , đại sảnh rộng lớn đầy khách hàng, ánh mắt của đồng loạt sang, sự chú ý của vô đôi mắt, các cô chút căng thẳng.
"Ha ha, đang họp ?"