Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 175: Cũng Có Chút May Mắn

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:46:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cái hỏi Hạ lão bản, nhưng chúng cũng từng chuyện tăng giá, ngài thể yên tâm, nếu tăng giá sẽ thông báo ."

 

Trực Giang c.h.ế.t câu chuyện, nhưng thể trả lời khách hàng, nước đôi như , đều hài lòng.

 

Không nhận câu trả lời chính xác, Diệp Kỳ Chính tiếp tục truy hỏi, im lặng mở sổ tay tuyên truyền xem.

 

Hùng Hùng và Hạ Ngôn hai , Hùng Hùng nhỏ giọng hỏi: "Bà chủ, tăng giá ạ?"

 

Hạ Ngôn gì, trầm ngâm một lúc.

 

Thực ngay từ đầu cái giá khởi điểm hệ thống đưa , bất kể là tiền phòng, giá thức ăn trong nhà hàng, đều vô cùng rẻ mạt.

 

Hạ Ngôn cũng khó đoán dụng ý thực sự của hệ thống.

 

Lại liên tưởng đến việc hệ thống hướng dẫn cô mở phân điếm, cấp phát Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng, biệt thự và nhà nước trong Đảo Ly Đại v. v..., cô định giá cao như , hệ thống cũng lên tiếng phản đối.

 

Cô liền hiểu vô cùng rõ ràng, Khách sạn nghỉ dưỡng Tổng bộ mà hệ thống quy định chính là Vùng an chuẩn cho những sống sót.

 

Đã hiểu khổ tâm của hệ thống, Hạ Ngôn tự nhiên sẽ tăng giá.

 

"Yên tâm , sẽ tăng giá . Sau khách hàng đến hỏi các em cứ trả lời như ." Hạ Ngôn nhàn nhạt .

 

"Đã rõ thưa bà chủ." Hùng Hùng sẽ nghĩ nhiều như , trong mắt nó, tất cả đều lấy mệnh lệnh của bà chủ chuẩn.

 

Lúc lầu mấy vị khách xuống lấy sổ tay, Hùng Hùng thấy chạy qua giúp đỡ.

 

Không ngoài dự đoán, đều hỏi đến vấn đề .

 

Diệp Kỳ Chính ngẩng đầu lên khỏi cuốn sổ tay, về phía Hùng Hùng, trong ánh mắt mang theo vài phần mong đợi.

 

Giám đốc Trực Giang thể là do cấp bậc thấp, quyền hạn gì, cửa hàng trưởng Hùng Hùng sẽ thế nào.

 

Hùng Hùng phát sổ tay dùng ngữ khí vô cùng khẳng định an ủi : "Sẽ tăng giá , cứ yên tâm ở là ."

 

"Vậy thì quá . Cái thế đạo tìm một nơi an tâm dễ dàng gì."

 

" , chỉ yên sống qua ngày."

 

Diệp Kỳ Chính nhận câu trả lời , gấp sổ tay chuẩn thang máy lên lầu.

 

Sau tiếng ting vang lên, cửa mở hai bên, lập tức sững sờ.

 

Hai bé trong cửa cũng ngờ sẽ thấy , sắc mặt cứng đờ đó hừ lạnh một tiếng, dời mắt coi như thấy .

 

Lúc cửa hai còn hung hăng huých vai Diệp Kỳ Chính một cái.

 

Diệp Kỳ Chính rũ mi mắt, che giấu cảm xúc chua xót, chậm rãi bước trong thang máy.

 

Cậu rõ tại hai thái độ với , nhưng nên giải quyết thế nào.

 

Rốt cuộc nên để ý, coi hai lạ? Chẳng lẽ cưỡng ép giao tiếp với họ một chút?

 

Diệp Kỳ Chính đầy mắt mờ mịt, vẫn luôn là sói độc hành cũng chẳng thấy , bây giờ ngược cảm thấy cô đơn, trong lòng một chút gì để vương vấn, cứ thế mơ mơ hồ hồ thuận theo di ngôn của , nỗ lực sống tiếp.

 

"Diệp Kỳ Chính, đây một chút."

 

Cậu thấy Hạ lão bản đang gọi tên , ngước mắt , cô đang sô pha mỉm vẫy tay với .

 

Trong khách sạn , e là chỉ Hạ lão bản mới , và nguyện ý gọi thôi.

 

Tranh thủ lúc cửa thang máy khép , vội vàng ấn nút mở cửa, bước đến bên cạnh Hạ lão bản.

 

"Ngài gọi , là chuyện gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-175-cung-co-chut-may-man.html.]

 

"Ngồi ." Hạ Ngôn bất động thanh sắc đ.á.n.h giá .

 

Mặt gầy , hốc mắt lờ mờ chút thâm quầng, đôi mắt vốn trong veo sáng ngời nay cũng lấp đầy vài phần sầu muộn và mờ mịt về tương lai.

 

Hạ Ngôn nhớ tới một câu từng một vị lão , dùng ở đây vô cùng thích hợp:

 

Cha là bức tường ngăn cách giữa con cái và t.ử thần, đợi đến khi cha còn nữa, mới trực diện đối mặt với những thứ .

 

Có thể, Diệp Kỳ Chính lương thiện trút cảm xúc lên khác, vặn vẹo thương cảm ép buộc bản quên , giống như con thú non yên lặng rúc góc l.i.ế.m láp vết thương của chính .

 

Diệp Kỳ Chính đối diện cô, sổ tay tuyên truyền đặt đầu gối.

 

Hạ Ngôn gọi hai ly sữa trong Thành phố Ẩm thực, đặt một ly mặt , trong ánh mắt khó hiểu của khẽ : "Mời uống, thuận tiện hỏi chút chuyện."

 

"Ngài khách sáo quá, hỏi gì ngài cứ hỏi thẳng là , cần đặc biệt chuẩn những thứ cho ." Diệp Kỳ Chính đẩy sữa về, chạm ánh mắt ôn hòa nhưng kiên định của cô, bèn dừng động tác.

 

Thần sắc của cô phảng phất như đang , uống thì cô sẽ đuổi ngoài...

 

Diệp Kỳ Chính hai tay bưng sữa, khẽ hút một ngụm, mát lạnh, ngọt ngào, ngon, rũ hàng mi dài, sống mũi thẳng tắp là khóe miệng đang mím c.h.ặ.t.

 

Cậu nhớ lúc đầu thế nào trong tình trạng bụng đói, từng bước dìu dắt qua khu vực thành thị đầy rẫy tang thi, đó định cư .

 

Hai thể qua , ít nhiều cũng chút may mắn.

 

"Gần đây sống thế nào?" Hạ Ngôn do dự hỏi câu .

 

Gọi Diệp Kỳ Chính là hành vi vô thức, thể là quen hai đứa nhóc bắt nạt .

 

lúc đầu cô cũng khá thích Diệp Kỳ Chính.

 

"Cũng tệ lắm, ở Đảo Ly Đại g.i.ế.c ít tang thi tích cóp tinh hạch, tiêu tiết kiệm chút thì kiểu gì cũng sống đến mùa xuân sang năm." Đứa trẻ thành thật Diệp Kỳ Chính giấu giếm gì, hết suy nghĩ của .

 

"Ừ, thì ." Hạ Ngôn cũng an ủi khác lắm, gọi cũng gì cho .

 

Cô cũng chủ động vạch trần vết sẹo của , đó giả tạo một câu nén bi thương, sống cho .

 

Hai cứ thế yên lặng uống sữa, trái tim vốn chút rối loạn của Diệp Kỳ Chính cũng dần bình .

 

Gần đây đang cái gì , vì hai thằng nhóc ranh cảm thấy lóc bày tỏ đau thương mà tự kiểm điểm, oán trách bản ?

 

là Võ Tắc Thiên mất lý trí. Cậu chút thái quá .

 

Mạt thế còn sống trong mắt liên quan, ngừng nội hao bản , đây là hành vi ngu ngốc cỡ nào?

 

Diệp Kỳ Chính gần như đỡ trán thở dài, chỉ khi tỉnh táo mới hóa chuyện dám nhớ đến mức nào.

 

Cậu hút một ngụm lớn sữa, thầm bảo đảm lát nữa về sẽ trùm chăn ngủ một giấc thật ngon.

 

Nếu còn sống, bà nhất định thấy đứa con trai suy đồi như .

 

Diệp Kỳ Chính về phía hai ở quầy lễ tân đang liên tục lén lút đ.á.n.h giá và Hạ lão bản.

 

Hai thằng nhóc choai choai trong lòng căn bản giấu chuyện, lúc vẻ mặt khiếp sợ, dường như ngờ Hạ lão bản và thiết như .

 

Bạch Tá Bạch Hữu lè lưỡi mặt quỷ với , cố gắng chọc giận .

 

Thấy bọn họ như , Diệp Kỳ Chính càng thêm cạn lời, ngu đến mức nào, thế mà hai thằng trẻ trâu nắm thóp.

 

Hạ Ngôn theo ánh mắt , Bạch Tá Bạch Hữu vội vàng thu biểu cảm, bày vẻ mặt tươi , cứng đờ mặt chút quái dị chào hỏi cô.

 

"Hạ Hạ Hạ Hạ lão bản, khách sạn sửa sang to thật đấy, Hạ lão bản mời chúng tăng tiền phòng —— ồ , xin đừng tăng tiền phòng, đang cái gì thế a a a a."

 

 

Loading...