Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 172: Cái Vung Tay Hào Sảng

Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:46:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phúc Nương tò mò hai , đoán mò là nhân viên mới của Hạ lão bản.

 

Thầm nghĩ trông vẻ văn chất bân bân, tính tình cũng vẻ ôn hòa.

 

Chỉ là gầy quá, giống như một cơn gió là thể thổi bay .

 

"Đây là nhân viên của , tên là Trực Giang." Hạ Ngôn đ.ấ.m đ.ấ.m bắp chân đau nhức, giới thiệu hai với .

 

Phúc Nương đặt chậu hoa trong tay xuống, dùng khăn sạch lau ngón tay, lúm đồng tiền bên khóe miệng càng thêm rõ ràng, đôi mắt sáng ngời, thái độ hào phóng vươn tay : "Gọi là Phúc Nương là ."

 

Trực Giang hiếm khi lộ vẻ mặt chút khác lạ, đưa tay nắm hờ, "Trực Giang."

 

Khoảnh khắc ánh mắt chạm , dường như một luồng điện xẹt qua.

 

Hai nhanh ch.óng buông tay, Phúc Nương dời tầm mắt, tim đập nhanh, tay đặt hờ bên .

 

Hạ Ngôn chú ý tới sự khác thường của hai , tự : "Phúc Nương, chiều nay cô đến muộn, thấy áo giữ ấm cao cấp, hôm qua mặc thử , cực kỳ ấm, cô cũng nên mua một bộ, như mùa đông còn dễ sống hơn chút."

 

đặt hàng hai bộ áo giữ ấm chống lạnh freesize trong thương thành, hàng tới tay liền đưa qua ngay lập tức.

 

Hạ Ngôn xé bao bì lấy quần áo ướm thử lên , trông vẻ vặn, bèn nhét đại túi, đưa bộ còn bóc tem qua.

 

Mặt Phúc Nương đỏ bừng, ánh mắt lúng túng, cúi nửa đầu dám cô, hoặc là lưng cô, trong lòng hổ vạn phần, khẽ c.ắ.n môi lời nào.

 

Trực Giang thấy dời tầm mắt, ngón tay thon dài chạm đóa hoa phù dung cực phẩm đang nở rộ rực rỡ bên cạnh, cũng vài phần tự nhiên.

 

"Bà chủ, về đây." Anh .

 

"Được, ." Hạ Ngôn để ý lắm, ngược chú ý tới khuôn mặt đỏ bừng của Phúc Nương, "Phúc Nương cô thế? Mặt đỏ quá."

 

"A, , chắc là bê chậu hoa mệt." Phúc Nương sờ sờ má nóng, ngại ngùng .

 

Sau khi Trực Giang , cô cuối cùng cũng tự nhiên hơn chút.

 

"Bộ quần áo cô nhận lấy , đừng khách sáo. Ngày thường nhận ít hoa cô tặng, còn từng tặng cô cái gì." Hạ Ngôn cho cô từ chối nhét quần áo lòng cô .

 

"Sau lỡ như trong căn cứ gặp nguy hiểm gì, Phúc Nương cô cứ chạy đến tiệm của , đảm bảo an ."

 

Hạ Ngôn vốn định bảo cô đến Tổng bộ ở, nghĩ Phúc Nương là chủ kiến, tâm địa lương thiện, nguyện ý dốc hết khả năng giúp đỡ khác.

 

Nếu lời bảo cô chuyển nhà, thể Phúc Nương cũng sẽ đồng ý.

 

Nghĩ đến đây, Hạ Ngôn bèn nuốt những lời phía trở về. Bản cũng thích lo chuyện bao đồng, mỗi trải nghiệm khác , thể dùng suy nghĩ của để ép buộc khác.

 

Phúc Nương cảm thấy bộ áo giữ ấm cao cấp trong lòng giống như củ khoai lang bỏng tay, luống cuống tay chân.

 

"Không , cái quá quý giá."

 

"Cầm lấy , qua mới là hàng xóm ." Hạ Ngôn mỉm vỗ vỗ tay cô .

 

Đừng khách sáo nữa mà, khách sáo nữa là cô chuồn đấy.

 

Nếu tại thích nhận ý của khác, trả dây dưa qua quá phiền phức.

 

Phúc Nương xong đành gật đầu đồng ý, loay hoay định lấy chậu hoa nhất tặng cho cô.

 

Hạ Ngôn vội vàng xua tay rời .

 

Còn ở thêm lát nữa là ôm hai chậu hoa về .

 

Phân điếm sớm lên đèn, ánh sáng rực rỡ men theo cửa sổ kính rải xuống mặt tiền cửa hàng, tạo thành sự tương phản rõ rệt với con phố bên ngoài.

 

Khu nhà ở xa xa chỉ vài hộ gia đình trong nhà sáng lên ánh đèn vàng cam, bóng to lớn in tường động tác ăn cơm.

 

Đây là đầu tiên Hạ Ngôn dạo ở đây ban đêm.

 

Hôm nay quảng trường trung tâm một bóng , đều về nhà ăn cơm sớm, sắp xếp vật tư mua, hưng phấn cho con cái mặc thử áo lông vũ, thêm vài phần tự tin ấm áp vượt qua mùa đông khắc nghiệt sắp tới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-172-cai-vung-tay-hao-sang.html.]

Hạ Ngôn đẩy cửa kính , tầng một mấy bàn khách, loáng thoáng thể thấy tiếng hát trợ hứng truyền đến từ tầng hai.

 

Cửa hàng trưởng Tiểu Uyển bay từ quầy thu ngân , ân cần hỏi cô ăn cơm .

 

Tiểu Uyển nhắc thì thôi, nhắc bụng quả nhiên kêu ùng ục.

 

Tiếng kêu to đến mức Tiểu Uyển xong ngất, "Bà chủ, lên lầu ăn , khéo mấy bàn khách đang ca hát nhảy múa đấy."

 

Thực là Tiểu Uyển lâu gặp bà chủ, chút nhớ nhung.

 

Trong nhà hàng buffet tầng hai, cửa thấy ngay một nam một nữ hai vị khách đang nhảy điệu múa quê hương trong tiếng hát vui vẻ.

 

Người nữ dáng múa uyển chuyển, động tác linh hoạt biểu cảm phong phú.

 

Người nam vung vẩy hai cánh tay, động tác mạnh mẽ dứt khoát, thể hiện vẻ sức mạnh của phái mạnh.

 

Giữa sự hòa quyện của múa và hát, bầu khí tại hiện trường đạt đến đỉnh điểm, khắp phòng đều là tiếng .

 

Hạ Ngôn lây nhiễm ý mặt, tới quầy lấy đồ ăn gắp chút thức ăn, tùy tiện tìm một cái bàn xuống, hòa theo vỗ tay đ.á.n.h nhịp, ánh mắt dõi theo hai đang nhún nhảy, thỉnh thoảng lớn tiếng reo hò.

 

Trong phân điếm cũng cung cấp rượu và kem ly.

 

Điều thỏa mãn lớn nhu cầu ăn uống của khách hàng.

 

Lúc rảnh rỗi gọi bạn bè đến đây ăn chút thịt thà, uống chút rượu, hát vài bài, nhảy vài điệu, thả lỏng tâm trạng căng thẳng.

 

Chỉ lúc , họ mới thể quên thế giới trở nên tàn khốc đến nhường nào.

 

Dưới sự tê liệt tạm thời của cồn, mới thể quên ngày mai khổ đến mức thấy hy vọng.

 

Bất tri bất giác, đều coi việc đến chỗ Hạ lão bản ăn cơm là chuyện hạnh phúc nhất.

 

Mỗi một vị khách đến đây đều tự giác tuân thủ quy định, tuyệt đối sẽ vì xếp hàng, gắp thức ăn mà cãi vã, thậm chí cũng vì Khách sạn nghỉ dưỡng Đệ Nhất Phân Điếm, vốn định rời khỏi căn cứ nữa ở .

 

Dần dần, họ kết bạn ở đây, tìm yêu, xây dựng mái nhà mơ ước lâu.

 

Cho dù những điều thể tồn tại bao lâu, chỉ cần hiện tại còn vui vẻ, hạnh phúc, là .

 

Tiểu Uyển mở nhạc vui tươi vô cùng hợp cảnh, khiến tất cả khách hàng đều dậy, cùng bước đất trống ở giữa, tay múa chân nhảy trút bỏ niềm hạnh phúc.

 

Người hát thì cao giọng hát một bài, múa giỏi thì uyển chuyển nhảy múa, giỏi khẩu kỹ cũng giấu nghề.

 

Có vị khách mắt sắc phát hiện Hạ lão bản, giơ ly rượu tới uống với cô, kéo tay cô cùng nhảy.

 

Hạ Ngôn từ chối hai , cũng mất hứng, một ly tiếp một ly uống đến sảng khoái.

 

Quần chúng vây xem hét lớn một tiếng , ngờ Hạ lão bản sảng khoái như , bản cũng cam lòng yếu thế, vài ly bia xuống bụng.

 

Khách hàng nhất quyết bắt cô hát một bài, biểu diễn một tài lẻ.

 

Hạ Ngôn bầu khí tới bến hào sảng vung tay lên, bảo Tiểu Uyển mở nhạc đệm, cũng chẳng quan tâm hát dở, chỉ cần giọng đủ to, đều thấy là .

 

là hát, là khí.

 

Một khúc hát xong đều vỗ tay khen .

 

Tiểu Uyển và Trực Giang cũng ở trong đó, đến thấy mắt , vô cùng vui vẻ.

 

Sau khi xuống sân khấu hai trêu chọc cô, ngờ bà chủ hát như , hôm nay bọn họ mới coi là tai.

 

Hạ Ngôn chộp lấy ly nước lọc bàn uống cạn một , khổ, "Đừng quậy, đây là ép lên sân khấu, múa rìu qua mắt thợ mặt bà con thôi."

 

Lại thêm một lát, men say bỗng nhiên dâng lên, đầu óc bắt đầu choáng váng, Hạ Ngôn chút chịu nổi nữa.

 

Gọi Trực Giang đỡ , khi tạm biệt Tiểu Uyển, hai qua cửa về tới tiểu viện, bảo Trực Giang về Tổng bộ cần lo cho cô, tự xuống ghế treo, ngửa mặt bầu trời đêm đầy đang xoay tròn liên tục.

 

Thành công tự xoay đến nôn...

 

 

Loading...