Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 167: Hệ Thống Không Biết Tính Toán

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:52:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bất kể quá trình thế nào, cuối cùng bọn họ vẫn ủ rũ rời .

 

Hạ Ngôn bóng lưng bọn họ tâm trạng cũng phức tạp.

 

Trong bọn họ luôn một là chủ động nguyện ý hợp tác với hai kẻ tai nhọn .

 

Có thể những khác ban đầu vô ý, về thì ép buộc tham gia.

 

Hạ Ngôn ngả lưng ghế sô pha, trần nhà, loại chuyện lẽ khắp nơi đều , bối cảnh mạt thế tàn khốc, tín điều của bọn họ là sống sót hãy bàn đến đạo đức giới hạn gì đó...

 

Hùng Hùng tiễn xuống lầu xong trở , thấy bà chủ như nó cũng khó chịu.

 

đến phía , bàn tay đầy lông mềm mại ấn nhẹ lên thái dương cô, giúp cô thư giãn.

 

Cảm giác căng tức nhanh biến mất sự mát xa của Hùng Hùng, Hạ Ngôn thoải mái nhắm mắt , lông tơ nhỏ Hùng Hùng cọ mặt ngứa ngáy.

 

“Gấu, em thật .”

 

Đây thứ mấy cô câu như , nhưng nào cũng là thật lòng.

 

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng nũng nịu của Hùng Hùng, “Ăn kẹo bà chủ.”

 

“Ăn.”

 

Hùng Hùng dời tay , bóc một viên kẹo trái cây vị dứa nhét miệng cô.

 

Vị ngọt ngào theo nụ vị giác lan tỏa , hình như tâm trạng hơn vài phần, quả nhiên đồ ngọt khiến vui vẻ.

 

Vài phút , Hạ Ngôn nắm lấy móng vuốt của nó nắn nắn, vẫn là cảm giác đầy lông lá.

 

dậy, về phía thang máy, “Hùng Hùng, về tầng một ăn kem .”...

 

Buổi tối 8 giờ, Hạ Ngôn đắp mặt nạ ngâm trong bồn tắm, bên tai còn nhạc, thỉnh thoảng uống một ngụm chanh thanh mát.

 

Cảm giác mát lạnh ngọt ngào quét sạch sự mệt mỏi trong tâm hồn.

 

Không gì là một ly chanh giải quyết , thì uống hai ly.

 

20 phút cô mặc bộ đồ ở nhà thoải mái đến đại sảnh, sô pha xoa bóp bắp chân.

 

Trông tâm trạng vẻ hơn chút, hệ thống lúc mới dám nhảy .

 

“Ký chủ”

 

“Ừ, thế .” Hạ Ngôn điềm nhiên như đổi sang chân , tiếp tục xoa bóp.

 

“Tin và tin , cô cái nào”

 

“Nghe tin , dạo tin chán .”

 

“Tin là khách sạn lên cấp 6 xong thể chuyển nhà”

 

Chuyển nhà? Hạ Ngôn dựng dậy, “Chuyển nhà thế nào?”

 

“Cô lên cấp 6 hãy

 

bây giờ còn cách cấp 6 bao xa?”

 

“Còn thiếu 38 vạn điểm tích lũy, nhiều”

 

“Được, . Tin ?” Hạ Ngôn gật đầu.

 

“Tin chính là cô cần trong vòng 3 ngày thăng lên cấp 6 mới hiệu lực”

Ngày 38 Vạn Điểm? Bình Quân Một Ngày 12,6 Vạn Điểm?

Hạ Ngôn thấy .

 

Cô chạy thư phòng tìm giấy b.út, mở hậu đài khách sạn kiểm tra doanh thu mỗi ngày.

 

Hệ thống đồ ăn ngoài bình quân doanh thu mỗi ngày là ba vạn, doanh thu tổng cửa hàng cộng thêm khách hàng nhận phòng tiêu dùng tổng cộng một vạn sáu, doanh thu phân điếm cao hơn chút, thể đạt tới bốn vạn.

 

Cộng là 8,6 vạn, chỉ cần mỗi ngày cô “phấn đấu” 4 vạn doanh thu là thể thuận lợi thăng cấp.

 

Tính con Hạ Ngôn thở phào nhẹ nhõm, xem chuyện hệ thống tính toán là thật , doanh thu mỗi ngày đến năm vạn mà gọi là tin ...

 

Hệ thống trong bóng tối: Ơ? Mỗi ngày chỉ cần bốn vạn thôi ? Nó tính sai ? Ơ ơ?

 

Hạ Ngôn cầm b.út vài thứ thể bán lên giấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-167-he-thong-khong-biet-tinh-toan.html.]

Trái cây, nước khoáng, cơm hộp, còn chính là cô thể bán chút quần áo và giày mùa đông, tuyệt đối dễ bán.

 

Về phần con đường tiêu thụ, căn cứ Thượng Dương lượn lờ? Hoặc là tìm giàu Chử Vạn Phu? Hay là đến bên phân điếm bày sạp?

 

Ba nơi hẳn là đều dễ ăn... Vậy thì một ngày đổi một chỗ, cứ vui vẻ quyết định như .

 

Hạ Ngôn dậy đổi giày, qua sân nhỏ trở đại sảnh khách sạn, Hùng Hùng và Trực Giang đang sô pha xem phim hoạt hình, một một gấu mắt trừng thẳng tắp, xem say mê.

 

phiền bọn họ, xoay cửa hàng, máy gọi món tự động quét hết cơm hộp hôm nay bán , đặt tủ lạnh bên cạnh, lấy 20 ly nước ép trái cây các vị khác ướp lạnh.

 

Số còn đợi cô về mua trong thương thành là .

 

Nhìn như , đồ trong cửa hàng của khách sạn ít đến đáng thương... Chỉ vài món đang bán...

 

Đợi cô lên cấp 6 xong tăng thêm .

 

Ngày mai nhất là lái xe qua đó, còn mang theo máy thẻ và máy định giá vạn vật.

 

Thứ để nhỉ?

 

Hạ Ngôn đến quầy lễ tân kéo ngăn kéo lục lọi, dạo vẫn luôn là Hùng Hùng thẻ cho khách, cũng từng thu mới trang sức vàng bạc gì, để cô thật sự .

 

Quảng cáo xen giữa, Hùng Hùng lúc mới thấy tiếng sột soạt.

 

“Bà chủ, bà tìm gì thế?” Nó nghiêng đầu khó hiểu.

 

“Máy định giá vạn vật để ?”

 

“Em , vẫn luôn dùng nên cất .” Hùng Hùng vòng kéo ngăn kéo lấy một cái hộp đóng gói chỉnh, “Nè, chính là cái .”

 

Hạ Ngôn nghi hoặc nhận lấy, “ nhớ hộp mà.”

 

“Ồ, em sợ bám bụi, đặc biệt tìm một cái đấy.” Hùng Hùng chớp mắt, “Bà chủ bà tìm nó gì?”

 

“Ngày mai dùng. Trực Giang, ngày mai với một chuyến, lái xe chứ?” Hạ Ngôn cất máy định giá ô hệ thống, về phía Trực Giang.

 

“Biết.”

 

“Ừ, ngày mai 9 giờ đợi ở đây. Hùng Hùng, tiếp tục xem tivi .” Hạ Ngôn xoa đầu Hùng Hùng một cái, thỏa mãn về.

 

giường, mở giao diện thương thành, lướt lên lướt xuống tìm kiếm vật phẩm bán thích hợp.

 

Ngày mai căn cứ Thượng Dương , ở đó đang thiếu cái gì?

 

Bánh mì, xúc xích, lương khô nén, đồ hộp thịt thể lấy mỗi loại một thùng xem , quần bông áo bông đều lấy cỡ trung bình, còn mũ bông, găng tay, giày, tạm lấy 10 bộ, đủ mua ngay tại chỗ.

 

Tuy còn hai ba tháng nữa mới đến mùa đông, những sống sót bắt đầu chuẩn sớm .

 

Hạ Ngôn nghĩ tiếp tục lướt xuống, nhanh trong giao diện nhảy hàng hóa giá cao.

 

Áo giữ ấm chống lạnh công nghệ cao, chủ yếu là mỏng nhẹ thoải mái, cảm giác bó sát cực , đem cho dùng trải nghiệm cực hạn... Giá bán 1999 điểm một bộ.

 

Thứ , đắt nhỉ, giá nhập 4 viên tinh hạch cấp hai, giá bán chẳng bán 6, 7 viên tinh hạch?

 

Hạ Ngôn thể dự đoán “tài lực” của khách hàng căn cứ Thượng Dương, chỉ là trông vẻ dễ mua, thể đặt hai mươi bộ thử nước.

 

Tạm thời cứ thế , còn ngày mai xem tiếp. Hạ Ngôn ngáp một cái, tắt đèn ngủ.

 

Giấc cô tuyệt đối ngủ đến khi tự tỉnh.

 

Đợi cô thu dọn xong bộ đồ thể thao thoải mái đến đại sảnh thì Trực Giang đợi cô .

 

“Bà chủ.” Trực Giang thấy cô liền dậy.

 

“Không vội, lấy hết cơm hộp và nước ép trong tủ lạnh , lấy thêm chút nước khoáng nữa, bỏ xe.”

 

Hạ Ngôn ngoài khách sạn, lấy xe cắm trại từ trong ô hệ thống , xoay nhà hàng buffet ăn trứng hấp và khoai mật nướng.

 

Trực Giang bắt đầu chuyển đồ lên xe, Hùng Hùng cũng nhân lúc khách nhiều đến giúp đỡ.

 

Hai mươi phút , đúng lúc Hạ Ngôn thì Trực Giang cũng rửa tay tới.

 

Hạ Ngôn khen ngợi hai một câu, mở cửa ghế phụ lên, nhập căn cứ Thượng Dương bản đồ chỉ đường.

 

Trực Giang lên xe quen thao tác, khởi động xe theo chỉ dẫn đến địa điểm.

 

Hùng Hùng ở ngoài cửa vẫy tay với chiếc xe, “Lên đường bình an, về sớm nhé!”

 

Mọi ở xa tận căn cứ Thượng Dương còn , bọn họ sắp đón chào một ngày mộng ảo nhất.

 

Loading...