Tôi Mở Chuỗi Cửa Hàng Trong Phó Bản Linh Dị [Vô Hạn] - Chương 94
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:56:43
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi phòng họp khôi phục trạng thái vận hành bình thường thì trôi qua hai phút.
Liêu Phỉ ở phía bên bàn, lạnh lùng mấy lấy khả năng cử động, lúng túng bám mép bàn để bò dậy. Cô gần như nhịn ý định đảo mắt khinh thường.
“Đánh đủ ?” Cô hỏi. “Nếu đủ thì cứ tiếp tục , dù cuộc họp vẫn còn hai mươi phút nữa mới kết thúc. Nếu thấy đủ hưng phấn, bật thêm nhạc nền cho các nhé?”
Nói xong, ngón tay cô gõ nhanh vài cái bàn phím laptop. Ngay lập tức, giai điệu “Tây Ban Nha đấu bò” dồn dập vang lên, tiếng kèn trumpet ầm ầm bao trùm khắp gian, cuồng nhiệt như một gáo nước sôi dội thẳng phòng họp.
Bạch Thần lúc ngã xuống cẩn thận đập đầu cạnh bàn, đầu óc vẫn còn choáng váng. Nghe thấy tiếng nhạc ồn ào , chỉ cảm thấy đầu sắp nổ tung, vội vàng mở miệng xin tha.
Liêu Phỉ mím môi, ánh mắt quét từ trái sang một lượt. Thấy bọn họ thật sự còn ý định tiếp tục đ.á.n.h nữa, cô hừ lạnh một tiếng tắt nhạc nền.
“Chắc chắn đ.á.n.h nữa đúng ? Được, thì yên họp hành cho t.ử tế. Ai còn gây rối nữa là đuổi thẳng ngoài đấy.”
Nói xong, cô sang Kiều Tinh Hà đang ngoài cùng bên trái.
“Tiểu Kiều, . Vừa ? Chuyện do khơi mào, cho một lời giải thích.”
Kiều Tinh Hà bĩu môi, liếc xéo đầu đinh đang ngoài cùng bên . Vì lý do an , ngay khi Quý ông Anh đào bò dậy đổi chỗ với , đẩy đầu đinh xa Kiều Tinh Hà nhất thể, tránh để hai nổi hứng lao bất chấp hậu quả.
“Trên hình xăm chuồn chuồn. Hắn là của tổ chức Mắt Kép.” Kiều Tinh Hà lạnh lùng , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. “Em gái chính là bọn chúng lừa trò chơi , còn tống phó bản nữa. Bọn chúng là một lũ buôn , là ổ trộm cướp!”
“Trước khi kéo , chúng đều rõ điều kiện và rủi ro mới , ?” Anh đầu đinh xoa cằm bực bội phản bác. “Hơn nữa bây giờ cũng còn là của Mắt Kép nữa. đào tẩu .”
“Anh thế mà ? Hình xăm tay vẫn còn kìa!” Kiều Tinh Hà càng càng kích động. “Hơn nữa kẻ buôn dù rửa tay gác kiếm thì cũng coi như tẩy trắng ? Bản chất vẫn là một kẻ buôn !”
“Đã bảo …” Lửa giận của đầu đinh cũng bốc lên.
Thấy tình hình sắp mất kiểm soát, Liêu Phỉ lập tức vỗ bàn. Phó Tư Viễn ở bên cạnh kịp thời dậy, tỏa luồng khí lạnh, cố gắng trấn an hai từ phương diện tinh thần.
Chiêu khá hiệu quả, ít nhất đầu đinh chịu xuống. Còn Kiều Tinh Hà, khi Bạch Thần kéo nhẹ hai cái, cuối cùng cũng miễn cưỡng mặt , tiếp tục đôi co nữa.
Lâu gặp mà khả năng chịu áp lực của Tiểu Kiều tăng lên thật .
Liêu Phỉ trầm ngâm Kiều Tinh Hà một cái, đó sang đầu đinh.
“Về những gì , điều gì giải thích ? Hiện tại mâu thuẫn chủ yếu ở hai . Nếu rõ ràng, dù lập đội thì vấn đề phát sinh cũng sẽ lớn.”
Anh đầu đinh nhíu mày Liêu Phỉ, sang liếc Quý ông Anh đào bên cạnh. Dù sắc mặt vẫn vui, vẫn lên tiếng một cách kiềm chế.
“Tổ chức của chúng … ý là tổ chức cũ của , đúng là thói quen kéo từ thế giới thực trò chơi. những chúng tìm đều là bệnh nhân nặng, bệnh nan y, đều là những sắp c.h.ế.t cả . Trước khi sắp xếp họ , chúng cũng rõ rủi ro, hề che giấu. Nói là buôn thì quá đáng .”
“Bệnh nan y cái con khỉ!” Kiều Tinh Hà xong lập tức bật dậy, tức đến mức c.h.ử.i thề. “Khối u lành tính mà gọi là bệnh nan y !”
“Anh gào mặt gì? bao giờ dẫn dắt họ Kiều ! Hơn nữa đây cũng bộ phận phụ trách, tiêu chuẩn cụ thể của họ là gì!” Anh đầu đinh cũng nhượng bộ, gào một câu, mặt , nhắm c.h.ặ.t mắt như đang cố kìm nén cơn giận.
Liêu Phỉ vỗ bàn nữa.
Bạch Thần phối hợp kéo tay áo Kiều Tinh Hà để khuyên can, đó về phía đầu đinh, trầm ngâm :
“Ý là, trong Mắt Kép phân công rõ ràng. Có một nhóm chuyên phụ trách việc lựa chọn và sắp xếp đúng ?”
Nói đến đây, khẽ nhíu mày.
“ rốt cuộc các cách nào ? Liên lạc với ở hiện thực đưa họ đây. Đây là chuyện mà kỹ năng của chơi thể ?”
“Chuyện đó rõ.” Anh đầu đinh lắc đầu. “Đó là phần việc của chuyên trách. Còn loại chơi như chúng thì chỉ phụ trách màn tân thủ, tìm mới cần dẫn dắt, nghĩ cách đưa họ qua màn.”
Nói đến đây, khựng , đột nhiên đổi giọng.
“ chuyện ‘lôi kéo ’ mà , đây nhắc đến. Hình như những mới đó kéo , mà là sắp xếp .”
“Hai cách khác ?” Liêu Phỉ ngẩn .
“Khác chứ. ‘Sắp xếp’ nghĩa là họ sẽ chuyên trách cung cấp manh mối từ , đó thời điểm thích hợp, xuất hiện ở địa điểm thích hợp. Rồi họ sẽ tự nhiên cuốn trò chơi.” Anh đầu đinh nhớ cố giải thích.
Bạch Thần mở to mắt, lắc đầu.
“Không thể nào? Hiệp hội của chúng cũng từng nghiên cứu quy luật mở của trò chơi . Kết luận là ngẫu nhiên.”
“Vậy thì lẽ các nghiên cứu .” Liêu Phỉ trầm giọng . “Nếu đúng như những gì , thì việc mở trò chơi rõ ràng là quy luật. Và Mắt Kép thể nắm những quy luật đó, cách khác là…”
“Giải mã quy luật.” Phó Tư Viễn bên cạnh lẩm bẩm, tự nhiên tiếp lời cô.
Liêu Phỉ giật , sang .
Phó Tư Viễn đang cúi mắt, khẽ nhíu mày, rõ ràng đang suy nghĩ điều gì đó.
“Có lẽ . Những gì chỉ đến thế thôi.” Anh đầu đinh lắc đầu, tỏ ý hết.
Bạch Thần vẫn buông tha.
“Vậy mục đích lôi kéo của các là gì? Để phát triển thành viên mới ?”
“… Nếu gặp tư chất thì sẽ cân nhắc kết nạp, nhưng đó chỉ là tiện tay.” Anh đầu đinh im lặng một lúc trả lời, ánh mắt d.a.o động. “Mục đích cốt lõi vẫn là vì tiền.”
… Hả?
Tai Liêu Phỉ lập tức dựng lên.
“Nói rõ hơn xem?”
“Thì là… đôi khi, là đôi khi, chuyên trách sẽ yêu cầu mới trò chơi chuyển một khoản tiền tài khoản chỉ định. Sau đó, nếu chúng dẫn họ qua màn thành công, tiền đó sẽ một phần chuyển tài khoản ở hiện thực của chúng .” Anh đầu đinh đưa tay vò mạnh tóc . “Hai đứa em gái vẫn đang học, cần tiền học phí. Nếu thì cũng chẳng mạo hiểm chạy chạy màn tân thủ gì…”
“Trừng phạt? Không đến mức đó chứ?” Bạch Thần vô thức . “Số lượng màn tân thủ nhiều như , chẳng lẽ mấy liền đều cùng một màn…”
“Hắn đang đến trừng phạt điểm cao đấy.” Quý ông Anh đào chen . “Người chơi tích điểm mà màn tân thủ sẽ trừng phạt. Điểm càng cao thì trừng phạt càng nặng. Nếu thất bại thì hình phạt còn nặng hơn nữa…”
“Hóa là …” Bạch Thần gật đầu.
lúc , Liêu Phỉ lên tiếng.
“Có gì đó đúng.”
Quý ông Anh đào sững , nhướn mày sang.
“Không đúng chỗ nào?”
“ lời kể, điều .” Liêu Phỉ đáp ngay, lông mày nhíu c.h.ặ.t, rõ ràng vẫn đang suy nghĩ.
“Anh mục đích cốt lõi của chuỗi hành động là kiếm tiền đúng ?” Cô đầu đinh để xác nhận. Khi thấy đối phương gật đầu, cô hỏi tiếp: “Vậy mỗi đơn kiếm bao nhiêu?”
“Cơ bản là từ mười nghìn trở lên. Ý là Nhân dân tệ.” Anh đầu đinh nghĩ một chút trả lời.
“Còn những cùng cấp với thì ?” Liêu Phỉ hỏi tiếp.
“Cũng xấp xỉ . thuộc dạng giá bình dân. Nếu tỷ lệ dẫn qua màn cao thì giá còn cao hơn.” Anh đầu đinh đáp, nghi hoặc Liêu Phỉ. “Cô hỏi cái gì? Muốn nghề ?”
Liêu Phỉ trả lời, sang Kiều Tinh Hà.
“Trước khi mất tích, em gái khoản chi tiêu lớn nào ? Thói quen tiêu dùng của cô bé thế nào?”
“Chi tiêu lớn ? Hình như .” Kiều Tinh Hà nhớ . “ kiểm tra . Khoản khả nghi nhất chỉ là một chuyển hơn hai mươi nghìn tệ, ba tháng tiền tiêu vặt của nó thôi.”
Gia đình vốn giàu , cô em gái duy nhất cưng chiều từ nhỏ. Việc bỏ vài chục nghìn mua túi xách quần áo là chuyện bình thường, nên lúc đó cũng để tâm.
“Thấy .” Liêu Phỉ tiếp. “Giả sử khoản tiền đó là trả cho Mắt Kép, thì một dẫn dắt như lấy hơn mười nghìn. Người phụ trách tìm kiếm và sắp xếp ít nhất cũng lấy hơn mười nghìn. Chắc chắn thể ít hơn . Hơn nữa, một tổ chức như các chắc chắn còn cấp quản lý. Họ lấy tiền ? Vậy khi chia hết các khoản đó, ông chủ của tổ chức , cách khác là kẻ đầu, còn bao nhiêu?”
Cô gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn.
“Một ông chủ năng lực, tại một mà tuyển ? Chắc chắn vì thể kiếm nhiều hơn. Theo mô hình , nếu kiếm nhiều thì là thể, ví dụ thỉnh thoảng một vụ lớn, kiếm vài triệu tệ một đơn. loại đơn như chắc chắn ít.”
“Trong khi đó, chỉ riêng một quý, tiền em gái Tiểu Kiều thể chi là hai mươi nghìn. Điều đó nghĩa là nếu giá cao hơn, thậm chí gấp vài , đều trong khả năng chịu đựng của cô bé. Dù đây cũng là chuyện liên quan đến tính mạng. Khi dính đến sinh t.ử, con sẵn sàng trả nhiều.”
“ phụ trách định giá ở chỗ các , cứ tạm coi là ông chủ , chỉ định giá hai mươi nghìn. Nói thẳng , với thì mức giá chẳng khác nào từ thiện. Nếu mục đích của là kiếm tiền, tuyệt đối định cái giá như .”
“Cho nên, hoặc là nắm rõ thực lực tài chính thực sự của mục tiêu, hoặc là quan tâm, chỉ thu phí tượng trưng.”
“Vì thế, cách của vấn đề. Chỉ thể là và những thành viên tham gia trực tiếp chuyện , mục đích của các là kiếm tiền. Hay cách khác, tiền bạc chỉ là động lực để các việc.”
“ kẻ vạch bộ quy trình , mục đích của tuyệt đối là kiếm tiền. Trừ khi mục đích thật sự của là kiếm tiền cho các từ thiện. Nghe thế thì hợp lý đấy.”
Liêu Phỉ liền một mạch, cuối cùng thở một , khoanh tay tựa lưng ghế, dáng vẻ như rằng chỉ phân tích đến đây, phần còn tự hiểu.
Quý ông Anh đào đối diện trầm ngâm một lúc lâu, Liêu Phỉ thật sâu.
“Cô đúng là… rành rẽ thật đấy nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-chuoi-cua-hang-trong-pho-ban-linh-di-vo-han/chuong-94.html.]
Liêu Phỉ: “…”
“ lời cô , cá nhân vẫn thấy võ đoán.” Quý ông Anh đào tiếp lời. “Dù hiện tại chúng cũng chỉ một mẫu thử. Chỉ dựa đó để kết luận thì chủ quan. Biết ông chủ của họ thu của khác mấy triệu tệ, chỉ là tình cờ thầm mến cô em nên mới thu hai mươi nghìn màu thì ?”
Kiều Tinh Hà xong lời liền yên. Bạch Thần vội chớp lấy thời cơ ấn xuống, đồng thời trừng mắt cảnh cáo Quý ông Anh đào một cái.
Quý ông Anh đào khẩy, tỏ vẻ để tâm, nhưng câu chuyện đột ngột rẽ sang hướng khác.
“ mấy lời lải nhải của cô khiến nảy một ý tưởng khác. Hàn Vĩ, hỏi , khi các ngoài dẫn mới, quy tắc nào bắt buộc tuân theo ?”
“Chữ đó là Y (祎).” Đầu đinh bực bội liếc một cái, đó cúi đầu nghiêm túc nhớ .
“Hình như cũng quy tắc nào đặc biệt nghiêm ngặt. Chỉ yêu cầu chúng khi giữ gìn cẩn thận các manh mối gợi ý nhận , ngoài là một ràng buộc về lời và hành động, những lời nên thì hạn chế … À đúng , còn một điều nữa, luôn thấy khá kỳ lạ.”
Anh ngẩng lên , chậm rãi : “Họ yêu cầu chúng , trừ khi cảm thấy mới đủ tư chất, nếu thì nhất định để họ rời khỏi trò chơi.”
… Rời khỏi trò chơi?
Liêu Phỉ sững , một ý nghĩ kinh ngạc lóe lên trong đầu. Gần như cùng lúc đó, Bạch Thần khẽ lẩm bẩm.
“Sau khi chơi rời khỏi trò chơi, chỉ thể ngẫu nhiên nhận một trong hai định mệnh là ‘T.ử Thần’ hoặc ‘Người Treo’. Họ thả , chẳng lẽ là vì hai loại định mệnh ?”
“‘T.ử Thần’ đại diện cho kết thúc, c.h.ế.t là hết. So với nó thì ‘Người Treo’ còn đáng nghi hơn… Vậy nên mục đích thật sự của Mắt Kép là gia tăng lượng ‘Người Treo’?”
“Nếu đúng là như …” Quý ông Anh đào thuận miệng tiếp lời, “Vậy chắc chắn là vì thế sẽ mang lợi ích gì đó cho . Có thể khẳng định ‘Người Treo’ thể tạo liên kết với trò chơi, cho nên khả năng kế hoạch cách trục lợi từ mối liên kết đó…”
Anh sang Bạch Thần. Bạch Thần gật đầu: “Đây là một điểm đột phá, chúng thể thử bắt đầu từ hướng …”
Bọn họ cứ thế tự bàn bạc về phương hướng nghiên cứu tiếp theo.
Kiều Tinh Hà vô thức cuốn theo dòng suy nghĩ, ngơ ngác họ, hiểu vì chủ đề cuộc họp lệch như . Còn ở phía ngoài cùng bên bàn họp, vẻ mặt của đầu đinh còn ngơ ngác hơn nữa.
“Các đang gì ?” Anh nhíu mày Liêu Phỉ. “Cô mã hóa âm thanh của họ ?”
“ …” Liêu Phỉ với vẻ mặt kỳ quặc, chợt hiểu . “Anh về ‘Người Treo’ ?”
“Cái gì?” Chân mày của đầu đinh càng nhíu c.h.ặ.t.
… Được , xem là thật sự .
Liêu Phỉ nghĩ , thử ở góc độ của kẻ cầm đầu Mắt Kép mà suy nghĩ, thấy chuyện khá hiển nhiên.
Nếu đổi là cô, cô cũng sẽ ưu tiên tuyển những về thiết lập “Người Treo” để nhân viên, nhằm tránh việc họ vô tình tiết lộ những thông tin cần thiết khi dẫn dắt mới. Dù thể thẳng bằng lời, thì hành vi và thái độ hằng ngày cũng khó tránh khỏi để lộ manh mối. Muốn mới tin rằng rời khỏi trò chơi là kết cục nhất, thì cách hiệu quả nhất chính là để một chơi cũ cũng tin điều đó tiếp xúc với họ.
Ơ… Nghĩ kỹ thì vẫn chỗ .
Liêu Phỉ nhíu mày, hỏi đầu đinh: “Vậy tại ngay từ đầu chọn ở trong trò chơi?”
“Để kiếm tiền chứ .” Đầu đinh khô khốc trả lời. “Trong màn thử thách của , tình cờ gặp một tiền bối Mắt Kép đang dẫn mới. Ông thấy năng lực của cũng nên khuyên ở , gia nhập Mắt Kép, sẽ kiếm nhiều tiền…”
“Nực . Muốn kiếm tiền thì ở ngoài đời kiếm ? Nhất định chơi cái trò quái quỷ ?” Kiều Tinh Hà lạnh.
Anh đầu đinh liếc một cái, ánh mắt lạnh lẽo.
“Ở hiện thực liệt nửa , kiếm tiền ?”
“…” Kiều Tinh Hà rõ ràng sững , há miệng định gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng, chỉ “xì” một tiếng mặt .
Anh đầu đinh hừ lạnh, đầu tựa lưng ghế.
“ bán t.h.ả.m, cũng tẩy trắng gì cả, chỉ sự thật. Anh cần bày cái vẻ mặt đó. bây giờ thể đ.á.n.h gục hai như .”
Thái độ của Kiều Tinh Hà vốn dịu đôi chút, chọc một câu suýt bật dậy. Bạch Thần kịp thời ấn xuống, Liêu Phỉ nhân cơ hội lên tiếng.
“Dù hỏi thế thất lễ, nhưng vẫn hỏi một câu. Vì lý do gì mà rời khỏi Mắt Kép?”
“… Vì cái kẻ phụ trách kết nối với là một thằng khốn. Hắn giao cho một đứa trẻ, bảo đón. chịu nên đập nát văn phòng của . Sợ trả thù nên rút lui luôn. Lý do đủ ?”
Anh đầu đinh rõ ràng cạn kiên nhẫn, giọng mang theo sự cáu kỉnh. Quý ông Anh đào bên cạnh vỗ vai trấn an, ngẩng lên với Liêu Phỉ.
“Đó là sự thật, chứng. Lúc đập văn phòng của cấp , bên cạnh xem náo nhiệt, còn giúp chạy hộ mấy bước đường.”
“…” Liêu Phỉ vẫn thấy khó tin. “Trong phó bản ?”
“Không, ở khu an .” Quý ông Anh đào đáp. “Nếu là trong phó bản thì cần gì đập văn phòng. Hắn trực tiếp đ.ấ.m mặt gã đó .”
Ồ, cũng đúng, khu an cấm tấn công lẫn .
Liêu Phỉ thầm gật đầu, ngay đó đầu đinh tiếp.
“Sở dĩ đến đây là vì từng giúp , nợ một ân tình. Nếu các thật sự tham gia thì cũng . đến chỉ để cung cấp thông tin, xong là . Ân tình còn cùng lắm để trả. Ân tình đáng trả thì sẽ dốc sức trả cho xong, còn cái nồi nào đáng đội thì nhất quyết gánh.”
Nói xong, lạnh lùng liếc Kiều Tinh Hà một cái. Liêu Phỉ sợ hai cãi , vội vàng .
“Nếu , phiền luôn phần thông tin của . Thời gian của chúng còn nhiều.”
Đó là sự thật. Sau một hồi lạc đề và tranh cãi, thời gian họp chỉ còn đầy mười phút.
Anh đầu đinh gật đầu, “ừm” một tiếng thẳng dậy.
“Thông tin về Vân Cổ mà thể cung cấp hai điểm. Cả hai đều cần chuẩn khi . Thứ nhất, năm trong đội khi trò chơi chắc chắn sẽ tách . Không chỉ , các đạo cụ các cũng sẽ hoán đổi, ngẫu nhiên chuyển sang cho đồng đội khác. Nếu lúc mà đội đủ năm , đạo cụ dư đó sẽ ngẫu nhiên rơi tay các NPC xung quanh. Đây là lý do vì lập đội đủ năm sẽ lợi thế nhất định ở giai đoạn đầu.”
“Thứ hai là mang theo tiền, càng nhiều càng . Trong trò chơi nhiều chỗ cần dùng tiền Quỷ Đầu. Hệ thống chỉ phát một ít mang tính tượng trưng, đủ dùng. Hơn nữa tiền Quỷ Đầu sở hữu còn liên quan đến tính mạng, cho nên nếu thể thì hãy đổi thật nhiều mang .”
Anh dùng giấy b.út ghi hai điểm một cách ngắn gọn dễ hiểu, đó đặt b.út xuống.
“ chỉ đến đó. Phần còn là việc của các .”
“Khoan , Hàn Vĩ, đừng vội.” Quý ông Anh đào vỗ vai . “Chuyện còn quyết xong mà.”
Kiều Tinh Hà dường như nhận điều gì đó, đầu đinh với ánh mắt phức tạp.
“Tại thông tin về phó bản đó? Chẳng chỉ khi sắp phó bản thì các mới nhận manh mối ?”
Nếu đúng như , phó bản tiếp theo của đầu đinh vốn dĩ chính là Phố Thương Mại Vân Cổ. điều mâu thuẫn với lời đó, rằng vì từ chối dẫn một trẻ vị thành niên màn tân thủ nên mới mâu thuẫn với đồng nghiệp.
“Đáng lẽ nhận manh mối là mà là khác. Hắn mới là kẻ sắp xếp Phố Thương Mại Vân Cổ.” Nhận sự nghi ngờ của Kiều Tinh Hà, đầu đinh bực bội giải thích. “Chỉ là cách nào mà hình xăm chuồn chuồn tay một hình vẽ khác che mất. Không hình xăm thì thể nhận manh mối. lúc và ở cùng một khu an nên nhận .”
Bị che mất?
Liêu Phỉ kinh ngạc chớp mắt, đồng thời nhận vẻ mặt của Kiều Tinh Hà trở nên kỳ quặc.
“Anh… hình vẽ che hình xăm mà , là một con chuột Mickey ?” Sau một lúc im lặng, cô thấy Kiều Tinh Hà hỏi.
“Ừ, đúng .” Anh đầu đinh cũng sững , Kiều Tinh Hà với vẻ ngạc nhiên. “Sao ?”
“… Vì là vẽ.” Kiều Tinh Hà . “Trong phó bản gặp . Sau khi nhận là thành viên Mắt Kép, cố gắng hỏi tung tích em gái …”
Kết quả là hỏi mãi , kìm mà đ.á.n.h đối phương một trận. Cuối cùng để xả giận, còn dùng kỹ năng vẽ một hình khác che mất hình xăm của gã đó.
Lời dứt, cả phòng họp lặng ngắt. Một lúc mới đầu đinh chậm rãi .
“Nghe còn đ.á.n.h một trận?”
“Ừ.” Kiều Tinh Hà đáp.
“… Hắn chính là tên khốn mà lúc nãy, kẻ kéo cả trẻ vị thành niên trò chơi.” Nói xong, Kiều Tinh Hà, khóe miệng nhếch lên. “Dù thì, đ.á.n.h lắm.”
“… Ờ.” Kiều Tinh Hà đáp ngắn gọn.
Phòng họp rơi im lặng, nhưng bầu khí nhẹ hơn .
Liêu Phỉ trái , cuối cùng màn hình máy tính mặt.
Rất , chỉ còn năm phút nữa là kết thúc cuộc họp.
“Rất vui vì hai phá băng thành công. Vậy tạm thời quyết định như , tổ đội năm cùng phó bản.” Liêu Phỉ chốt và nhanh ch.óng đẩy nhanh tiến độ.
“Tiếp theo chúng thảo luận xem nên tận dụng hai thông tin Hàn Y cung cấp như thế nào. Chuyện mang tiền tạm thời gác . Còn việc hoán đổi đạo cụ, ý kiến gì ?”
Cô quét mắt quanh. Ngay đó, Quý ông Anh đào là đầu tiên giơ tay.
“Tại chuyện mang tiền cần thảo luận? thấy cái quan trọng hơn mà…”
“Rất đơn giản.” Liêu Phỉ gõ bàn phím thản nhiên.
“Bởi vì tuy nó quan trọng, nhưng thực sự là một vấn đề.”