Tôi Mở Chuỗi Cửa Hàng Trong Phó Bản Linh Dị [Vô Hạn] - Chương 90

Cập nhật lúc: 2026-02-28 17:04:19
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong phòng của Liêu Phỉ tại làng Không Mặt.

 

Phó Tư Viễn bên mép giường, lo lắng cô.

 

Liêu Phỉ nhắm c.h.ặ.t mắt giường, nhãn cầu lớp mí ngừng rung lên, chuyển động qua .

 

Lông mày cô nhíu c.h.ặ.t, trông như đang rơi một cơn ác mộng.

 

Trạng thái bình thường. Phó Tư Viễn quan sát nét mặt cô, lông mày của cũng vô thức nhíu theo.

 

Hôm nay là ngày thứ bảy kể từ khi họ làng Không Mặt, cũng chính là ngày kết toán của phó bản. Phó Tư Viễn , theo lẽ thường thì lúc Liêu Phỉ kéo cảnh giới kết toán , nhưng thể hiểu nổi, chỉ là một kết toán mà thôi, vì khiến cô đau đớn đến mức .

 

Nhãn cầu cô rung càng lúc càng mạnh, tốc độ cũng nhanh hơn rõ rệt. Phó Tư Viễn cau mày sâu hơn, do dự đưa tay về phía cánh tay cô, nên đ.á.n.h thức cô dậy , thử phá vỡ “biên giới” để xâm nhập cảnh giới kết toán của cô.

 

lúc , Liêu Phỉ đột ngột mở bừng mắt.

 

“Phỉ Phỉ? Cô chứ?” Thấy cô tỉnh , Phó Tư Viễn lập tức thở phào nhẹ nhõm. nhanh, ánh mắt trở nên bối rối, bởi tình trạng của Liêu Phỉ trông vô cùng .

 

mở mắt nhưng cô cử động, chỉ trân trân lên trần nhà. Đôi mắt vô hồn, cả cứng đờ như đóng băng.

 

Lông mày Phó Tư Viễn xoắn c.h.ặ.t . Anh cẩn thận chạm cánh tay cô, lo lắng gọi: “Phỉ Phỉ? Liêu Phỉ? Cô chứ? Cô ?”

 

Dường như nhận giọng của , ánh mắt cô khó nhọc chuyển động một chút, về phía .

 

“Phó… Tư Viễn…” Đôi môi cô khẽ mở, gọi tên một cách cực kỳ khó khăn.

 

Tiếng gọi như phá vỡ một ràng buộc vô hình nào đó. Giây tiếp theo, cô hít mạnh một , giống như cá sống vớt lên bờ, đột ngột bật dậy.

 

“Anh !” Cô túm c.h.ặ.t vai Phó Tư Viễn, dồn dập , “Cẩn thận hệ thống, cẩn thận chuồn chuồn! Đừng tiếp xúc với ‘mắt kép’, bọn họ đang tìm…”

 

Môi cô liên tục đóng mở, rõ ràng chuyện vô cùng quan trọng cho . Thế nhưng vẻ mặt Phó Tư Viễn càng lúc càng hoang mang. Dù Liêu Phỉ đang ngừng , nhưng thực tế chỉ đúng một câu rưỡi đầu tiên.

 

Những lời phía , thấy. Anh rõ môi cô đang chuyển động, nhưng giữa hai như ngăn cách bởi một lớp kính cách âm, bất kỳ âm thanh nào truyền tới. Thậm chí ngay cả khẩu hình của cô cũng mờ, khiến thể đoán cô đang gì.

 

“Phỉ Phỉ?” Phó Tư Viễn lập tức cảnh giác, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang run rẩy của cô. Đầu ngón tay lóe lên vài tia lửa xanh nhạt.

 

còn kịp gì thì Liêu Phỉ đột nhiên run lên dữ dội, ngay đó bỗng im bặt. Đầu cô cúi xuống, hàng mi khép .

 

Giây tiếp theo, cô ngẩng đầu lên. Ánh mắt trong veo, thần sắc mang theo vài phần ngơ ngác.

 

“Phó Tư Viễn? Anh nắm c.h.ặ.t thế gì?”

 

Phó Tư Viễn sững , cúi xuống bàn tay vẫn đang nắm lấy tay cô, do dự một chút nhưng lập tức buông .

 

“Phỉ Phỉ?” Anh thử gọi.

 

Liêu Phỉ lập tức sang . Dù là thần sắc phản ứng đều vô cùng bình thường.

 

“Cô ?” Phó Tư Viễn hỏi.

 

? kết toán thôi.” Liêu Phỉ cảm thấy câu hỏi của khó hiểu, “Hôm nay là ngày thứ bảy , vốn dĩ kết toán mà.”

 

Vừa , cô bên trong giường. Quả nhiên thấy một tờ giấy và một tấm vé cửa.

 

Cô cầm tấm vé lên xem, lẩm bẩm “ là của khu an ”, cất . Sau đó cô cầm tờ giấy lên.

 

Trên giấy chi chít những dòng chữ nhỏ, là bản hướng dẫn kỹ năng khi nâng cấp. Liêu Phỉ định tranh thủ cho xong, nhưng phát hiện mắt giống như màn hình điện t.ử liên tục hơn mười tiếng, hoa lên rõ. Cô điều tiết hồi lâu vẫn , đành cất tờ giấy .

 

Lạ thật, là do ngủ đủ … Cô mệt mỏi xoa trán, phát hiện thái dương cũng đang đau nhói từng cơn. Nhìn ngoài cửa sổ, cô quyết định vẫn nên đến khu an nghỉ ngơi .

 

Đồ đạc cần mang thu dọn từ tối qua. Còn những bộ phận khuôn mặt bán hết, cô cũng dặn mấy chơi tối qua mang thẳng đến chỗ Tô Vân Miểu, sẽ thu mua bộ với giá hợp lý.

 

Về phần lợi nhuận tối qua, Liêu Phỉ tin rằng phần của chắc chắn chạy . Dưới sự ràng buộc của hợp đồng, bọn họ cũng thể ôm tiền bỏ trốn.

 

Quả nhiên, mở cửa, cô thấy Bạch Thần ngoài, tay cầm một xấp tiền Quỷ Đầu.

 

“Mười vạn một.” Anh đưa xấp tiền xếp ngay ngắn qua, , “Cô định khu an nào? Chúng cùng .”

 

“Hả?” Liêu Phỉ xoa xoa thái dương đang đau, đáp một tiếng đầy mơ hồ.

 

“Hả cái gì mà hả, từ , việc hợp tác bàn với cô, cô quên đấy chứ?”

 

Ồ, đúng là chuyện .

 

Liêu Phỉ rên nhẹ một tiếng, áy náy gượng. “Xin xin , ngủ dậy, đầu óc còn tỉnh lắm. Tấm vé của dẫn đến khu an 735. Nếu dùng vé thì sẽ đến ‘Mâm Trái Cây’.”

 

Ngoài tấm vé tay, cô còn một tấm khác nhận khi vượt qua [phó bản A Vĩ]. tấm đó gửi ngân hàng khi phó bản , hiện tại dùng .

 

“Mâm Trái Cây . Tấm vé đó cũng , nhưng thích nơi đó lắm, khá là ‘ lớn’.” Bạch Thần vuốt cằm, ánh mắt lướt qua mặt cô, “ thấy cô mệt lắm, mời cô đến ‘Nhà hàng Chim Chích Đẹp’. Ở đó phong cách đáng yêu, nhiều cửa hàng. Quan trọng nhất là giường đều đệm lông vũ, ngủ cực kỳ thoải mái.”

 

“Được, quyết định .” Lúc Liêu Phỉ cũng lười suy nghĩ thêm, gật đầu ngay, ôm đầu bước qua bậu cửa.

 

Phó Tư Viễn kéo vali theo , hỏi gì đó nhưng cuối cùng thôi.

 

“Cô , trông khó chịu.” Phía vang lên giọng của Bạch Thần, “Tối qua cô thức khuya ?”

 

“Không, ngủ khá sớm.” Liêu Phỉ trả lời. Phó Tư Viễn rõ từng chữ. “Kỳ lạ thật, ngủ xong là kết toán luôn, cũng gì khác, mệt thế …”

 

“Có cô cãi với hệ thống ?” Bạch Thần suy đoán, “ chơi khi kết toán xảy xích mích với hệ thống, đó sốt liền mấy ngày.”

 

Liêu Phỉ im lặng.

 

“Chắc là ?” Cô đáp mấy chắc chắn, “Chỉ là quy trình bình thường thôi.”

 

Mười hai điểm tích lũy, hai điểm thưởng thêm, mười lăm ngày quyền lưu trú. Đó là bộ những gì cô nhận từ hệ thống.

 

Ngoài cô còn thanh toán bộ chi phí nâng cấp kỹ năng, hai mươi sáu vạn năm, thiếu một xu. Dù hệ thống gây chuyện thì cũng nên tìm đến cô mới đúng.

 

“Thôi, chuyện nữa.” Liêu Phỉ xoa thái dương, vì đau mà từ bỏ suy nghĩ, “Đi thôi. chỉ tìm chỗ nào đó nghỉ ngơi một lát.”

 

“Được.” Bạch Thần gật đầu, dẫn cô về phía cổng làng.

 

Muốn cổng làng thì ngang qua sân trống nơi họ thường tụ tập. Lúc sân chỉ còn ba . Từ Mi và cô gái tóc ngắn đang tụm bàn bạc về quy tắc sử dụng đất trong gian cá nhân. Lão Hắc yên một bên, dường như đang chờ một trong hai .

 

Thấy Liêu Phỉ tới, Từ Mi chào hỏi vài câu tiếp tục thảo luận. Cuộc chuyện kéo dài hơn mười phút mới xong, lúc cô gái tóc ngắn mới nở nụ .

 

“Vậy .” Cô chào hai còn , nháy mắt đầy ẩn ý với Từ Mi rời .

 

Trên sân chỉ còn Từ Mi và Lão Hắc.

 

Lão Hắc xoa tay, mấy định thôi. Cuối cùng Từ Mi là mở miệng .

 

“Phó bản giúp nhiều, cảm ơn.” Cô nhỏ, “ chuyện cấm kỹ năng của , vẫn tức giận.”

 

“Ừm, chuyện đó là do bốc đồng.” Lão Hắc gãi gáy, “ cũng xin . Không chỉ với họ, mà cả với cô. đây là ván mới, mà vẫn mang cảm xúc của ván .”

 

tức chính là vì chuyện đó!” Từ Mi nâng giọng, “ cấm kỹ năng của . Anh luôn cho rằng đêm đó là cố ý hại . thừa nhận, đó trộm đạo cụ gian của sai, là tham lam. chuyện đó liên quan gì đến đêm hôm đó!”

 

c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

 

“Đêm đó, hề dùng kỹ năng Mê Hoặc lên .”

 

Nói xong, cô xoay rời , bước chân nhanh như đang trốn tránh điều gì đó.

 

Lão Hắc ngây tại chỗ, mất một lúc mới hiểu . Khuôn mặt đen sạm thoáng hiện chút đỏ, cuống quýt gọi tên Từ Mi, vội vàng đuổi theo.

 

Không qua bao lâu, tiếng bước chân đều xa. Sự tĩnh lặng bao trùm sân. Đống rơm ở góc sân khẽ phồng lên.

 

Một con b.úp bê rơm thô sơ từ trong đó dậy. Đôi mắt bằng cúc về sân trống rỗng, miệng hình trăng khuyết phát giọng nam máy móc.

 

“Vừa ai thao tác hạn chế hành động và ký ức của chơi 52147?”

 

Dứt lời, đầu b.úp bê rơm sang trái chín mươi độ. Một giọng nam máy móc khác vang lên từ bên trong, âm sắc giống hệt nhưng ngữ khí khác.

 

“Là 3.”

 

Đầu b.úp bê thêm chín mươi độ.

 

, là .”

 

“Thao tác của nguy hiểm.” Đầu b.úp bê xoẹt một cái về vị trí cũ, giọng ban đầu vang lên. “Điều thể gây cảnh giác cần thiết cho BUG.”

 

“Chẳng lẽ thao tác gây cảnh giác nhất là của ?” Đầu b.úp bê tiếp, giọng của 3 lạnh lùng. “Cậu trực tiếp đưa thông tin cá nhân của BUG cho chơi 52147, còn suýt gài bẫy hỏi thêm thông tin. Quan trọng nhất là còn dùng phần thưởng giả để dụ dỗ. Đây là thao tác vi phạm nghiêm trọng. Đề nghị trừ của 1 ba điểm đ.á.n.h giá. Số 2, thấy ?”

 

Đầu b.úp bê thêm một .

 

Số 1 nghiêm túc biện hộ. “Thông tin đưa xử lý. cũng ngờ cô cố học thuộc sơ yếu lý lịch còn định gài bẫy . Hơn nữa dùng phần thưởng giả, chỉ định giả vờ cho điểm tích lũy, cho cô thêm một cơ hội rời .”

 

“Như cũng là vi phạm.” Một giọng máy móc khác lên tiếng. “Đồng ý, trừ của 1 ba điểm đ.á.n.h giá.”

 

“Trong cuộc thảo luận , đa đạt đồng thuận. Việc trừ điểm chính thức hiệu lực.” Số 3 lập tức tuyên bố.

 

Số 1 im lặng một lúc hỏi. “Số 4 ?”

 

“Số 4 vì tỷ lệ đ.á.n.h giá ở kỳ quá thấp nên nhốt phòng tối .” Số 3 trả lời. “Nhắc nhở thiện, hiện tại quản lý là 5. Trừ khi tỷ lệ đ.á.n.h giá của thấp hơn 60%, nếu thì tiếp theo phòng tối chắc chắn là .”

 

Số 1 im lặng.

 

thích lắm, nhưng 5 nhiều, còn ghét hơn.” Lúc 2 thong thả lên tiếng. “Hay là chúng liên thủ tẩy chay ?”

 

“Đồng ý.” Số 1 ngay. “ thấy nên tích cực thực hiện khảo sát hơn.”

 

“Được, phối hợp.” Số 2 .

 

Số 3 thêm.

 

trực, xuống máy đây.” Một lúc , 2 . Đầu b.úp bê rơm từ từ trở về vị trí ban đầu.

 

Lại một lúc , đầu nó .

 

“Cậu thật sự ghét 5 ?” Giọng của 3 vang lên.

 

“Không hẳn.” Số 1 trả lời. “Anh việc trách nhiệm, khá thích. ghét 2 hơn, quá tùy tiện. Cậu bớt việc, trực tiếp tặng chiếc máy in trong văn phòng cho chơi ?”

 

“… C.h.ế.t tiệt. khá thích cái máy in đó. thích màu của nó.” Số 3 bình thản . “Hay là chúng liên thủ tẩy chay ?”

 

“Được thôi.” Số 1 đáp. “ đợi tẩy chay xong 5 .”

 

“Được.” Số 3 lập tức đáp , “Để tránh hiểu lầm, một câu, ý kiến gì với . Lần là việc nào việc nấy.”

 

“Việc nào việc nấy cái con khỉ.” lúc , giọng của 2 vang lên, “Rõ ràng là tìm để cùng tẩy chay 1. Cậu đúng là đồ tồi! Số 1, ghi âm đấy, ?”

 

Số 3: “...”

 

...

 

Cùng lúc đó. Khu an 4456, “Nhà hàng Chim Chích Đẹp”.

 

Ban đầu Liêu Phỉ vẫn hiểu cái tên “Chim Chích” ý nghĩa gì, mãi đến khi bước khu an mới bừng tỉnh ngộ .

 

Chỉ thấy trong khu an , những cành cây uốn lượn như rồng quấn lấy , từng con chim nhỏ tròn trịa, bộ lông xù lên, đang vỗ đôi cánh bé xíu, nhảy qua nhảy cành. Màu sắc và kích cỡ của chúng khác , nhưng cái bụng tròn lẳn thì gần như giống hệt.

 

“Đi theo . một quán đồ uống , hy vọng giờ vẫn còn mở cửa... Nếu còn mở, chúng đó , uống chuyện.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-chuoi-cua-hang-trong-pho-ban-linh-di-vo-han/chuong-90.html.]

 

Bạch Thần trong hình dạng chim chích trắng trưởng thành dẫn Liêu Phỉ sâu khu an , nhiệt tình giới thiệu: “Đồ uống của pha bằng kỹ năng cá nhân, ngoài chủ quán còn đặc biệt thu thập một loại quả thể ăn để ép tươi. khi chọn vẫn nên chú ý một chút, những loại đ.á.n.h dấu là hàng mới thì nhất đừng chọn, thể sẽ độc đấy.”

 

Khi chuyện, đỉnh đầu còn một chỏm lông đen dựng , rung rung theo từng nhịp. Cơn đau đầu của Liêu Phỉ lúc giảm hơn một nửa, ánh mắt cũng dần linh hoạt hơn, cô hứng thú chằm chằm chỏm lông đen đó.

 

Cô tò mò hỏi: “Nếu trúng độc thì sẽ thế nào?”

 

“... Thật cũng rõ, lẽ là c.h.ế.t?” Bạch Thần khựng , theo phản xạ vuốt cằm, “ theo quy tắc thì chơi thể c.h.ế.t trong khu an , cho dù c.h.ế.t thì vẫn còn điểm tích lũy để trừ mà...”

 

Liêu Phỉ cạn lời : “Vậy mà còn khuyên bảo nghiêm túc như thế ?”

 

“Ây, cẩn thận một chút vẫn hơn. Dù c.h.ế.t thì cũng khả năng đau bụng.” Bạch Thần dang tay . Động tác lọt mắt Liêu Phỉ liền biến thành hai cái cánh nhỏ đang vỗ lên vỗ xuống.

 

“Cô cũng đừng nghĩ quá. là khách quen của quán đó, chính ông chủ kể cho . Có khách từng uống đồ uống mới mắt, kết quả trúng độc tiêu chảy, tiêu chảy liên tục suốt năm ngày, nữa. Cuối cùng cứ thế nôn mửa với tiêu chảy kéo phó bản...”

 

Liêu Phỉ tưởng tượng cảnh tượng đó, vô thức rùng một cái, hỏi: “Sau đó thì , c.h.ế.t ?”

 

“Không .” Chim chích trắng đầu đáp, “Ông chủ vì sợ đó gây rắc rối nên hoảng quá, vội vàng phó bản một chuyến, chuyển sang khu an khác, từ đó dám nữa. Sau ông cũng gặp đó. Ừm, cô hỏi địa chỉ cũ của đó ? Cái rõ, dù khu Chó thì cũng là khu Mèo, hai khu an đó xưa nay đông khách nhất, mà ông thích mấy thứ lông lá ...”

 

Bạch Thần , đột ngột đầu , hưng phấn vỗ cánh: “A, quá, đúng lúc đang ở đây!”

 

Liêu Phỉ theo ánh mắt của , thấy một công trình hình cây nấm. Công trình đó lớn, tổng thể nghiêng, dựa một cây to.

 

Dưới tán nấm đỏ tươi là một tấm biển gỗ nhỏ, đó mấy chữ lớn “Đồ uống thủ công”. Trước ngôi nhà nấm trải mấy tấm giấy và vải, kích thước cỡ như t.h.ả.m dã ngoại. Vài con chim chích tụ quanh những tấm “thảm dã ngoại”, nhấm nháp đồ uống đặt đó.

 

Màu sắc của đồ uống vô cùng sặc sỡ, khiến Liêu Phỉ khỏi nhớ đến loại cocktail trái cây từng uống đây. Cô ý định tiến lên kỹ hơn, nhưng Bạch Thần gọi sang bên cạnh.

 

“Mấy chỗ gần đều hết . Chỗ coi như .” Anh tìm một tấm “thảm dã ngoại” ở khá xa ngôi nhà nấm, vẫy gọi Liêu Phỉ xuống, “Cô đây đợi nhé. mua đồ uống. Cô kiêng gì ?”

 

Liêu Phỉ lắc đầu, sang Phó Tư Viễn vẫn luôn lặng lẽ phía : “Anh kiêng gì ?”

 

“Đừng lấy loại chua.” Phó Tư Viễn bình thản đáp.

 

Liêu Phỉ gật đầu, giơ hai ngón tay với Bạch Thần: “Vậy lấy hai cốc chua. Loại nào cũng , lát nữa đưa tiền cho ... Hay là cùng nhé?”

 

“Không cần cần. Cô cứ đó , tiền cũng cần trả. , mời.” Bạch Thần đáp ngay, liếc sang bên cạnh cô, “ mà nhân viên của cô chắc là uống đồ uống chứ? nhớ trong khu an là ở trạng thái thể thấy mà?”

 

Anh đảo mắt qua bên cạnh Liêu Phỉ, nghiêm túc quan sát đó.

 

Liêu Phỉ do dự một chút, quyết định vẫn cho rằng nhầm hướng, Phó Tư Viễn ở chỗ đó.

 

“Chỉ là thể thấy chứ tồn tại.” Liêu Phỉ vỗ nhẹ chỗ trống bên cạnh, hiệu cho Phó Tư Viễn xuống, “Quần áo mặc cũng là mua trong khu an , chẳng vẫn dùng bình thường .”

 

Theo kinh nghiệm của cô, dù bản Phó Tư Viễn ở trạng thái thể thấy, nhưng đồ dùng hằng ngày vẫn thể sử dụng như thường. Chỉ là khi trang lên , những thứ đó cũng sẽ chuyển sang trạng thái thể thấy mà thôi.

 

Nghe cô , Bạch Thần nghĩ sang chuyện khác. Anh nhớ đến bộ quần áo Phó Tư Viễn mặc mấy ngày gần đây, khóe miệng kìm giật nhẹ một cái.

 

“Được , hiểu .” Anh gật đầu, về phía nhà nấm. Đi nửa đường đầu, bóng gió, “Nếu cô còn mua quần áo cho nhân viên thì thể giới thiệu cho cô hai cửa hàng. Ở đây hai cửa hàng cố định, chủ tiệm đều sẽ giúp chọn đồ và phối đồ.”

 

Nói xong, nhanh ch.óng đầu, vỗ đôi cánh nhỏ nhảy tưng tưng biến mất.

 

Chỉ còn Liêu Phỉ trong hình dạng chim chích, tấm t.h.ả.m dã ngoại, rơi trầm tư.

 

đầu bộ hoodie màu cam quang Phó Tư Viễn, khẽ nhíu mày.

 

“Anh ý gì chứ, chuyện vòng vo... Bộ đồ của ? Chẳng ?”

 

Phó Tư Viễn cúi đầu bộ đồ , nghiêm túc gật đầu.

 

“Đẹp mà.” Anh chút do dự, ánh mắt vô cùng thành khẩn.

 

Trong đôi mắt nhạt màu của , con chim chích nhỏ với bộ lông hồng cam hài lòng “ừm” một tiếng, ngẩng đầu, rũ nhẹ lớp lông tơ mềm dày n.g.ự.c, cái đầu nhỏ ngẩng cao đầy kiêu hãnh.

 

thế. Màu trông chất chơi bao. Gặp nguy hiểm còn đặc biệt dễ nhận nữa... Chậc, đúng là kẻ thưởng thức.”

 

“Ừm.” Phó Tư Viễn đáp một tiếng, nheo mắt .

 

“Màu cam là nhất.”

 

Việc ăn của ngôi nhà nấm rõ ràng . Từ góc của Liêu Phỉ, bên trong chật kín .

 

Ước chừng Bạch Thần còn lâu mới , Liêu Phỉ tranh thủ lấy bản hướng dẫn , cẩn thận nghiên cứu các kỹ năng nâng cấp của .

 

Sau khi thành nâng cấp diện, đổi rõ rệt nhất là hai kỹ năng “Họp Định Kỳ” và “Nhận Được Xin Phản Hồi”. Những hạn chế của phiên bản ban đầu xóa bỏ.

 

Phòng họp do “Họp Định Kỳ” cung cấp mở khóa chức năng trao đổi vật thực và dung lượng lưu trữ nhất định. Ngoài , các vật dụng sẵn trong phòng họp như máy chiếu, máy tính cũng mở khóa sử dụng, nhưng chỉ giới hạn trong phòng họp, thể mang ngoài. Cách sử dụng cụ thể thì chờ đến Liêu Phỉ phòng họp mới thể tự cảm nhận.

 

Giờ đây, ngay cả khi thời gian họp, Liêu Phỉ cũng thể phòng họp. Khoảng cách và giới hạn, nhưng thời gian lưu quá năm phút. Khoảng cách giữa các họp vẫn là bảy ngày, thời gian họp vẫn quá nửa giờ. Điều nghĩa là việc ký hợp đồng với Douglas vẫn đợi thêm vài ngày nữa. Hy vọng thể bình an sống đến lúc đó.

 

“Nhận Được Xin Phản Hồi” xóa bỏ bộ giới hạn về và thời gian sử dụng đây. Đồng thời, trong trường hợp quan hệ hợp đồng, Liêu Phỉ cũng thể chế tạo dấu hiệu tạm thời để tặng cho khác, cần ký thêm hợp đồng phụ để thiết lập quan hệ hợp đồng như .

 

Ngoài , trong các dấu hiệu do Liêu Phỉ chế tạo còn bổ sung thêm chức năng gửi tin nhắn nhóm một chạm và chức năng để lời nhắn —

 

Chức năng đầu tiên chủ yếu phục vụ cho dấu hiệu mà Liêu Phỉ nắm giữ. Cô thể thông qua dấu hiệu để gửi một tin nhắn nhóm đến những đang giữ các dấu hiệu khác, mỗi tin quá ba mươi chữ, mỗi ngày chỉ thể gửi một . nếu “nạp tiền” thì thể gửi thêm vài nữa.

 

Chức năng thứ hai dành cho những khác. Trong các phiên bản , việc giao tiếp chỉ thể do phía Liêu Phỉ khởi xướng, những khác thể chủ động liên lạc với cô. Còn hiện tại, dù họ vẫn thể trực tiếp mở giao tiếp, nhưng thể thông qua dấu hiệu để gửi thông tin tức thời cho Liêu Phỉ, tức là để lời nhắn. Liêu Phỉ thể tự quyết định lời nhắn , cũng như khi xong tiếp tục khởi xướng giao tiếp với họ .

 

Số lượng chữ trong lời nhắn giới hạn, nhưng dấu hiệu của Liêu Phỉ chỉ thể lưu trữ tối đa mười lời nhắn. Nếu kịp xử lý khiến lời nhắn tồn đọng, các lời nhắn đến sẽ thể lưu . Nói cách khác, nếu sử dụng linh hoạt chức năng thì Liêu Phỉ bắt buộc duy trì thói quen định kỳ kiểm tra lời nhắn.

 

Ngoài , nếu nạp tiền thì chức năng sẽ nâng cấp, lượng lời nhắn thể lưu trữ sẽ tăng lên tối đa ba mươi tin.

 

Về điểm , Liêu Phỉ chỉ : cút ngay cho bà.

 

“Cảm giác của kỹ năng đúng là vi diệu nha, kiểu định kỳ kiểm tra phản hồi lời nhắn ở hậu trường các thứ, nhớ đến hồi thuê ngày xưa...” Liêu Phỉ lẩm bẩm, lấy dấu hiệu của , thử dùng chức năng gửi tin nhắn nhóm để công bố việc xuất hiện chức năng lời nhắn mới. Phải rằng, đối với một bà chủ “tân binh” đang quản lý mấy cửa hàng như cô, hai chức năng quả thật hữu dụng.

 

Ngoài hai kỹ năng , hiệu quả của “Hiệu Ứng Thương Hiệu” cũng tăng cường. Với cùng một tiền đề về sức ảnh hưởng thương hiệu, buff mà cô nhận hiện tại rõ rệt hơn . Đồng thời, các NPC trong phạm vi ảnh hưởng của thương hiệu do cô sáng lập, khi đối mặt với Liêu Phỉ và đối tượng hợp đồng của cô, đều sẽ nhận một mức cộng thêm độ thiện cảm ban đầu. Đây cũng là một dạng tăng cường thực tế. Tuy nhiên, nếu buff mà Liêu Phỉ nhận tình cờ cũng là “cộng thêm độ thiện cảm” thì hiệu ứng phía sẽ vô hiệu hóa, bởi vì hai hiệu quả thể cộng dồn.

 

Cuối cùng, cô còn mở khóa một kỹ năng mới mang tên “Đào Tạo Định Hướng”. Nói đơn giản, cô thể thông qua hợp đồng đào tạo xác định rõ vị trí công tác và kỹ năng để tác động lên nhân viên cấp , khiến họ nổi trội hơn ở một phương diện nhất định. Dĩ nhiên, hợp đồng ghi kỹ năng gì thì nhân viên sẽ lập tức nắm giữ kỹ năng đó. Theo cách hiểu của Liêu Phỉ, sự tồn tại của kỹ năng chỉ giúp họ một ưu thế ở các phương diện liên quan mà thôi.

 

Ví dụ như, một trong các nhân viên của cô là Hoàng Diệp khả năng tính toán kém. Liêu Phỉ thể ký thêm một hợp đồng thu ngân với , đồng thời xác định rõ mục tiêu là bồi dưỡng khả năng tính nhẩm. Hoàng Diệp sẽ vì thế mà lập tức trở thành cao thủ tính nhẩm, nhưng năng lực tính toán của sẽ nâng lên một chút, và trong những hoạt động tính toán đó sẽ liên tục tích lũy kinh nghiệm, từ đó đạt sự tiến bộ rõ rệt hơn.

 

Ngoài còn một điểm đáng chú ý, đó là hợp đồng đào tạo dùng để kích hoạt kỹ năng căn cứ. Vị trí công tác và kỹ năng liên quan ghi trong hợp đồng đều phù hợp với tình hình thực tế, liên quan đến việc kinh doanh và quản lý chuỗi cửa hàng. Nếu , cho dù ký hợp đồng thì “Đào Tạo Định Hướng” cũng sẽ thể hiệu lực.

 

Liêu Phỉ quá để tâm đến hạn chế . Dù cô cũng là cửa hàng trưởng, cần thiết chẳng qua chỉ là do một câu của cô. Nếu thực sự cần, khi giải thích lý do liên quan thì bịa đại vài câu cũng , cần thiết vẫn thể thành cần thiết.

 

Thứ khiến cô bận tâm hơn chính là bản chất của kỹ năng . Nếu cô hiểu sai thì đây chắc chắn là một kỹ năng thể mang lợi ích cộng thêm cho đồng đội.

 

Nói cách khác, đây là một kỹ năng thuần hỗ trợ.

 

Nói thẳng hơn nữa thì chính là, đây kỹ năng tấn công.

 

 

một câu c.h.ử.i thề, nên , nhưng thật sự .

 

Liêu Phỉ bản hướng dẫn trong tay với vẻ mặt khó diễn tả, đôi mày vô thức nhíu c.h.ặ.t .

 

Về mặt lý trí, cô kỹ năng mới tuyệt đối xứng đáng gọi là thực dụng. Nếu dùng thì hiệu quả chắc chắn sẽ bùng nổ. về mặt cảm xúc, cô vẫn tránh khỏi cảm giác thất vọng le lói.

 

chỉ một kỹ năng tính tấn công thôi mà, cho dù cho một đốm lửa nhỏ cũng . Chỉ cho kỹ năng hỗ trợ là ý gì? Hỗ trợ thì cần xông lên đ.á.n.h nữa ? Hỗ trợ thì cần gây sát thương ?

 

Liêu Phỉ tờ giấy trong tay với tâm trạng phức tạp, cho đến khi những dòng chữ đó dần dần bay , biến mất từng chút một. Cô cúi đầu chiếc ghế xếp nhỏ luôn mang theo bên , sờ sờ thẻ kỹ năng “Khẩu Thổ Phân Phương” (miệng phun hoa sen hoặc c.h.ử.i thề) cất kỹ trong túi áo, nhịn mà thở dài thật sâu.

 

“Phỉ Phỉ?” Nhận tinh thần cô sa sút, Phó Tư Viễn khẽ nhíu mày.

 

“Không .” Liêu Phỉ lắc đầu, Phó Tư Viễn thật sâu.

 

“Anh chỗ nào cường hóa thêm ?” Cô hỏi.

 

Phó Tư Viễn cô với vẻ mặt ngơ ngác, suy nghĩ một lúc , giọng mấy chắc chắn: “Chân dài hơn? Ý là, trong trạng thái linh thể .”

 

… Xin , cái chắc thật sự giúp .

 

“Thôi bỏ , để hãy .” Cô thở dài, cất tờ giấy trở trắng tinh , đầu sang bên cạnh.

 

Nơi ánh mắt cô dừng , một con chim chích trắng đang dùng cánh cuộn lấy ba cốc đồ uống rực rỡ sắc màu, nhảy tưng tưng về phía cô.

 

“Để cô đợi lâu .” Bạch Thần đặt ba cốc đồ uống lên bàn, vỗ cánh xuống đối diện Liêu Phỉ, ít nhất là trong cảnh tượng mà Liêu Phỉ thấy thì là như .

 

Cố gắng kìm thôi thúc đưa tay vuốt ve lớp lông tơ , Liêu Phỉ nhanh ch.óng dời ánh mắt, chuyển sự chú ý sang mấy cốc đồ uống mặt.

 

Đó là một cốc chất lỏng màu xanh đậm, màu sắc phân tầng rõ. Lớp cùng nhạt hơn, còn pha chút sắc trắng, khiến Liêu Phỉ nhớ đến loại đồ uống tinh cô từng uống ở thế giới thực.

 

Trong cốc cắm một ống hút bằng tre, độ dài vặn. Liêu Phỉ cẩn thận ghé gần, khẽ hút một ngụm, đôi mắt lập tức híp . Cảm giác thanh mát, ngọt dịu, giống như coca. là hương vị cô thích.

 

Bạch Thần thấy phản ứng của cô thì đắc ý: “Hài lòng chứ? Đây là loại bán chạy nhất của tiệm họ, hầu như ai cũng thích.”

 

“Nước ngọt ga hạnh phúc cho hội béo, ai mà thích chứ?” Liêu Phỉ ngậm ống hút lơ mơ, đó ngẩng đầu Bạch Thần, “Được , đồ uống cũng , thẳng . Rốt cuộc bàn chuyện gì với ?”

 

“Cô đừng nghiêm trọng hóa như , thật cũng chuyện lớn gì.” Bạch Thần , thấy Liêu Phỉ thả lỏng mới tiếp tục, “ chỉ hỏi, cô vẫn đang ‘một ’ chứ?” (Câu nguyên văn tiếng Trung thể hiểu là “vẫn đang độc ” hoặc “vẫn đang việc một ”).

 

“...”

 

Khi câu , Liêu Phỉ đang hút đồ uống. Nghe xong, cô giật , suýt nữa đ.â.m cả ống hút cổ họng.

 

Cô vội vàng đặt cốc xuống, đầu ho sặc sụa. Còn Phó Tư Viễn ở bên cạnh thì trực tiếp nổi lửa.

 

Theo đúng nghĩa đen của hai chữ nổi lửa. Một cụm lửa xanh bốc thẳng lên từ đầu , cháy dữ dội.

 

Bạch Thần vẫn thấy Phó Tư Viễn, nhưng khoảnh khắc , cảm nhận sự tồn tại của đối phương một cách vô cùng rõ ràng.

 

Ngay khi lời dứt, cảm thấy gì đó . Thứ gì đó như sóng triều hung bạo ập tới, từng lớp từng lớp bao phủ lấy . Lại giống như vô dây leo mọc lên từ mặt đất, tranh quấn c.h.ặ.t cổ chân , mang theo lạnh thấu xương, từng chút từng chút nuốt chửng từ lên .

 

Anh cảm thấy cả như ngâm trong nước đá, cứng đờ, ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn, chuyện càng dùng hết sức.

 

“Đừng... đừng hiểu lầm.” Anh khó khăn mở miệng, trong l.ồ.ng n.g.ự.c dâng lên cảm giác đau nghẹt, “ ý gì khác. Thứ hỏi thật là... cô hiện tại đang ‘ một ?”

 

“... Làm một ?” Liêu Phỉ mím môi, “Anh ý gì?”

 

“Tức là cô đồng đội .” Bạch Thần tiếp tục, cảm giác áp lực đè lên nhẹ một chút. Anh hít mạnh một , tăng tốc độ , nhanh ch.óng nốt phần .

 

đến đối tác ăn của cô, cũng đến nhân viên trong tiệm. Ý là đồng đội thể cùng cô phó bản, trao đổi thông tin, giúp đỡ lẫn . Cô cũng đấy, trong phó bản nguy hiểm luôn rình rập, một khi vận khí , thua liên tiếp vài thì đến mạng cũng khó giữ. Có đồng đội đáng tin cậy vẫn thuận tiện hơn nhiều.”

 

“... Vậy đang tự ứng cử bản ?” Liêu Phỉ với vẻ nghi hoặc.

 

Bạch Thần bên cạnh cô, thận trọng cân nhắc lời .

 

tính là một trong đó, nhưng chỉ . Thực tế thì hiện tại chúng một tổ chức nhỏ. Tuy lượng nhiều, kết cấu cũng khá lỏng lẻo, nhưng những lúc cần giúp đỡ thì vẫn thể hỗ trợ lẫn . thấy năng lực của cô phù hợp để gia nhập, chúng cũng thể hứa sẽ mang cho cô một thuận tiện nhất định. Vậy nên... cô hứng thú tìm hiểu kỹ hơn một chút ?”

 

Nói cách khác, thật là đến để kéo về phe .

 

Liêu Phỉ âm thầm thở phào, liếc Phó Tư Viễn bên cạnh, đầu vẫn còn bốc lửa xanh hừng hực, bèn đưa tay an ủi vỗ nhẹ cánh tay đối phương, ngẩng mắt Bạch Thần.

 

“Tổ chức của các là tổ chức kiểu gì?”

 

“Chỉ là một nhóm thám hiểm hỗ trợ lẫn thôi, giống như . Có thể cùng phó bản, hỗ trợ thành nhiệm vụ, cũng thể trao đổi một thông tin.” Anh dừng một chút tiếp, “ , trò chơi kiểm soát c.h.ặ.t thông tin về manh mối phó bản. cô yên tâm, chúng kênh thu thập thông tin của riêng .”

 

Vừa , xắn tay áo lên, để lộ cánh tay với những đường cơ bắp săn chắc.

 

Do hiệu ứng mosaic ( mờ), Liêu Phỉ thể thấy rõ. Phó Tư Viễn ở bên cạnh cô thì thấy rõ.

 

Trên cánh tay một hình xăm chuồn chuồn màu đỏ.

 

 

Loading...