Tôi Mở Chuỗi Cửa Hàng Trong Phó Bản Linh Dị [Vô Hạn] - Chương 37: A Vĩ chết rồi (3)

Cập nhật lúc: 2026-01-31 13:06:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh mắt Liêu Phỉ lặng lẽ lướt qua những đang vây quanh bàn tròn. Bề ngoài cô tỏ bình tĩnh như chuyện gì, nhưng trong lòng cuộn trào sóng dữ.

 

Trong chơi kẻ giả mạo… mà kẻ giả mạo đó chắc chắn là một NPC…

 

Và NPC đó thể chính là “A Vĩ thực sự” mà nhiệm vụ trò chơi yêu cầu họ tìm .

 

… Chỉ tiếc là trong đầu cô hiện bất kỳ bản sơ yếu lý lịch nào, nếu thì cô thể “headshot” tên NPC đó ngay tại chỗ .

 

chuyện nên ?

 

Vấn đề ở chỗ, hiện tại cô thể xác định ai mới là NPC. Nếu nóng vội vạch trần, thể sẽ đ.á.n.h rắn động rừng, thậm chí còn khiến bản trở thành mục tiêu đối phương nhắm tới.

 

Liêu Vĩ do dự một lúc ngắn ngủi, cuối cùng vẫn quyết định im lặng quan sát, chờ thêm manh mối mới tính tiếp. lúc đó, giọng nam máy móc vang lên trong gian căn phòng.

 

“Giai đoạn đầu tiên, ‘Tám trăm cách c.h.ế.t của A Vĩ’.”

 

“Trong tất cả chơi mặt, sẽ ba chơi chọn ngẫu nhiên lượt nhận quyền bốc bài. Mỗi chỉ bốc một lá.”

 

“Lá bài chia thành hai loại, bài gợi ý và bài gợi ý. Người chơi bốc bài gợi ý thể lựa chọn công khai hoặc che giấu gợi ý. Người chơi bốc bài gợi ý bắt buộc to nội dung lá bài mặt .”

 

“Thời gian hiện tại theo giờ phó bản là đúng 8 giờ tối. Giai đoạn đầu tiên chính thức bắt đầu.”

 

“Mời mười chơi tập trung tinh thần, nỗ lực vượt ải, cố lên.”

 

Nói xong, giọng nam máy móc biến mất.

 

Trên bàn tròn chỉ còn sự im lặng nặng nề.

 

Một lúc , đàn ông râu quai nón cạnh Liêu Vĩ thở dài một tiếng: “Mười chơi? Ở đây đủ mười …”

 

Quả thật bàn tròn vẫn còn trống một vị trí. Những đang ở đây chỉ chín .

 

“Chắc là vượt qua cửa ải tiền đề.” Cô gái đội mũ lưỡi trai nhún vai thờ ơ. “So với lượng , thấy vấn đề về thời gian còn kỳ lạ hơn. Lúc nãy hệ thống bây giờ là 8 giờ, nhưng nhớ rõ lúc đến đây là nửa đêm. Hơn nữa…”

 

ngẩng đầu quanh , miệng thổi một bong bóng kẹo cao su màu hồng: “ chỉ mất đầy năm phút để bước khỏi căn phòng đó. Dù đợi các khá lâu, nhưng tuyệt đối thể kéo dài đến tám tiếng.”

 

“Năm phút ?” Cô gái mặc váy dài khéo léo phụ họa: “Vậy thì cô thật sự lợi hại. suýt chút nữa bỏ mạng ở trong đó .”

 

Cô gái đội mũ lưỡi trai tỏ vẻ hưởng thụ, hất cằm lên. Thanh niên đầu đinh cạnh cô kín đáo đảo mắt một cái.

 

“Được , thời gian trong phó bản vốn dĩ thể xem là thật.” Thanh niên đầu đinh lên tiếng kéo chủ đề trở . “Thời gian hạn, cứ theo quy trình . Ừm, lượt ai bốc bài?”

 

“Là cháu.” Một cô bé loli trông mười một mười hai tuổi bình tĩnh lên tiếng. Cô bé ở phía đối diện thanh niên đầu đinh.

 

Trên mặt bàn mặt cô bé rõ ràng gì, nhưng từ lúc nào cô bé rút một lá bài, đặt xuống bàn.

 

“Lá bài cháu bốc ghi là: ‘A Vĩ’.”

 

 

là một lá bài chẳng chút thông tin nào.

 

Liêu Vĩ thầm phàn nàn trong lòng. Ngay đó, gã râu quai nón bên cạnh lên tiếng: “Người bốc bài thứ hai là .”

 

Gã cũng đặt một lá bài lên bàn: “Của là: ‘Ở trung tâm thế giới’.”

 

… Hả?

 

Ở trung tâm thế giới thì gì? Gào thét tên ai đó ?

 

Liêu Vĩ khỏi ngẩn .

 

Ngay lúc , cô gái mặc váy dài cũng cất tiếng. Khác với hai , giọng cô run.

 

thứ ba. cũng bốc xong …”

 

chậm rãi đặt lá bài trong tay xuống bàn, sắc mặt tái.

 

“Của ghi là: ‘Bị nổ đầu’.”

 

“A Vĩ”, “Ở trung tâm thế giới”, “Bị nổ đầu”.

 

Khoan , cách sắp xếp quen mắt đến ?

 

Đồng t.ử Liêu Vĩ đột ngột co rút, theo phản xạ định chui xuống gầm bàn tránh né. còn kịp hành động, một tiếng “Đoàng” vang lên.

 

Đầu của Lưu Vĩ, đang cạnh gã râu quai nón, bỗng nhiên nổ tung. Máu thịt đỏ trắng văng tung tóe, mảnh còn b.ắ.n thẳng tới mặt Liêu Vĩ.

 

Ngay cả một tiếng hét t.h.ả.m cũng kịp phát , cơ thể đổ gục ghế, bất động.

 

Liêu Vĩ: …

 

“Tám trăm cách c.h.ế.t của A Vĩ”, hóa là như .

 

Sự im lặng quái dị lan khắp gian. Phải một lúc lâu , ông chú đeo kính mới lên tiếng với giọng vô cùng khó hiểu: “Vậy nên, cụm ‘Ở trung tâm thế giới’ rốt cuộc ý nghĩa gì?”

 

… Không . Có lẽ chỉ để c.h.ế.t cho thêm phần thơ mộng mà thôi.

 

Liêu Vĩ thầm đáp trong lòng.

 

“Câu hỏi của ông vốn dĩ vô nghĩa .” Thanh niên đầu đinh nhịn lên tiếng. “Được , tiếp tục lượt tiếp theo .”

 

Anh hạ bàn tay đang che mắt cô bé loli xuống, thở một dài: “Tạm thời coi thứ tự t.ử vong là ngẫu nhiên. Lần nếu gặp tình huống , cố gắng tránh né .”

 

“Chúng nhất định chơi theo trò chơi ?” Người đàn ông đội mũ chuối đưa nghi vấn. “Có lẽ chúng thể dùng cách khác để xác nhận ai là ‘A Vĩ’. Không nhất thiết theo quy trình hệ thống đưa . Nếu c.h.ế.t thêm nữa, đến hai bàn mạt chược cũng đủ chơi.”

 

“Xác nhận bằng cách gì? Tâm linh ?” Cô gái đội mũ lưỡi trai khinh. “Dùng mạng đổi lấy manh mối cũng hẳn là lỗ. Hơn nữa cũng chắc sẽ c.h.ế.t. Đòn tấn công rõ ràng là thể né .”

 

Nói xong, cô đập mạnh lá bài trong tay xuống bàn.

 

“Vòng đến lượt . Bốc xong , ‘A Vĩ’.”

 

Liêu Vĩ bằng ánh mắt phức tạp, đang định gì đó thì bỗng thấy thanh niên đầu đinh đối diện ngẩn rõ, đôi mắt lập tức trở nên đờ đẫn.

 

Ngay đó, lấy tinh thần, đặt thêm một lá bài lên bàn: “Người thứ hai là . bốc là, ừm…”

 

Anh do dự một chút thành thật : “‘Ở trong chuồng gà’.”

 

Liêu Phỉ: …

 

Sao phong cách bỗng dưng đổi khác thế ?

 

Còn nữa, mấy bốc bài kiểu gì ? Sao trông như chỉ cần yên là bài ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-chuoi-cua-hang-trong-pho-ban-linh-di-vo-han/chuong-37-a-vi-chet-roi-3.html.]

 

Liêu Vĩ, liên tục hai vòng bốc bài, cảm thấy giống như cô lập.

 

Ở phía đối diện, cô bé loli vốn luôn vô cảm bỗng ngước mắt lên.

 

“Lại ngẫu nhiên trúng cháu .” Cô bé , đồng thời đặt một lá bài lên bàn. “Lần cháu bốc là gợi ý.”

 

Liêu Phỉ vốn đang định chui xuống gầm bàn thì lập tức thẳng dậy.

 

Cô bé loli như cảm nhận gì đó, liếc cô một cái tiếp tục: “Gợi ý cháu nhận là: ‘Người chơi đầu tiên nhớ và xác nhận tên thật của , chơi g.i.ế.c “A Vĩ thực sự” thành công, cùng với chơi sống sót đến cuối cùng, cả ba đều thể nhận phần thưởng thêm khi kết toán’.”

 

… Ơ?

 

Liêu Vĩ sững sờ, buột miệng hỏi: “Ý là cái tên hiện tại của chúng thể đều là giả?”

 

“Có lẽ là .” Gã râu quai nón bên cạnh trầm tư gõ nhẹ lên mặt bàn. “Tên của đều chữ ‘Vĩ’ ?”

 

“Của đúng là như . tên Liêu Vĩ.” Liêu Vĩ gật đầu, nghĩ một chút nhịn hỏi tiếp: “Chẳng lẽ đó từng trao đổi tên với ?”

 

Cô còn tưởng đến muộn nên bỏ lỡ phần tự giới thiệu.

 

“Tất nhiên là , đến đây để xem mắt , cái tên để gọi là đủ , tốn công.” Cô gái đội mũ lưỡi trai thờ ơ . “Người mà bây giờ cô còn nhớ mặt, giây c.h.ế.t …”

 

“Vì khả năng gặp kẻ thù, nên trong phó bản nhiều báo danh tính, cũng tên thật.” Thanh niên đầu đinh thản nhiên cắt lời cô , ánh mắt sang những khác. “ trong tình huống hiện tại thì che giấu cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Ừm, trong ký ức của , tên là ‘Hàn Vĩ’. nghĩ ký ức thể là sai.”

 

“Rất thể phó bản động tay động chân với tên của chúng .”

 

Cô gái mặc váy dài cũng lộ vẻ suy nghĩ: “So với nam giới, nữ giới mang tên chữ ‘Vĩ’ chắc chắn ít hơn. Không lý do gì mà trong cùng một phó bản xuất hiện mấy cô gái đều tên ‘Vĩ’. , tên là ‘Đỗ Vũ Vĩ’. Dĩ nhiên cũng tên là thật giả.”

 

Ngừng một chút, cô tiếp: “Còn một khả năng khác, đó là phó bản chuyên kéo những tên là ‘A Vĩ’ . Chỉ cần trong tên chữ ‘Vĩ’ là . nếu thì gợi ý vô dụng. Hơn nữa tên là ‘Vũ Vĩ’, cách ghép kỳ quặc. Vì thế vẫn nghiêng về khả năng tên của đều sửa .”

 

“Không nhất thiết là tất cả đều sửa.” Ông chú đeo kính đẩy gọng kính, bổ sung. “Có thể chỉ ‘A Vĩ thực sự’ là giữ nguyên tên. Việc chúng đổi tên chính là để che giấu cho ‘A Vĩ thực sự’.”

 

Hừm, từng một lúc đều bắt đầu sức ám chỉ rằng A Vĩ.

 

Cũng khó hiểu. Không loại trừ khả năng sẽ kẻ phát điên vì lấy phần thưởng mà g.i.ế.c sạch tất cả những cho là “A Vĩ” ở đây.

 

Liêu Vĩ khẽ nhếch môi, tiếp lời: “Vậy chỉ cần đều nhớ tên thật của , A Vĩ sẽ tự nhiên lộ diện ?”

 

Ông chú đeo kính lắc đầu: “Không đơn giản như . Ký ức của chúng thể cũng sửa. Chỉ thể trông chờ những thứ xung quanh thể chứng minh phận, hoặc là các gợi ý tiếp theo.”

 

Thứ thể chứng minh phận?

 

Liêu Vĩ mím môi. Không Phó Tư Vĩ còn nhớ tên thật của . Không đúng, cũng biến thành A Vĩ , e là cũng ảnh hưởng.

 

Giá mà mấy bản hợp đồng gửi ngân hàng thì . Trên đó đều chữ ký…

 

… Khoan , hợp đồng?

 

Liêu Vĩ sững , trong đầu bỗng nảy một ý nghĩ.

 

Cùng lúc đó, ở phía bên bàn tròn, thanh niên đầu đinh cũng rõ ràng khựng một chút.

 

“Lại đến lượt bốc bài.” Sau khi hồn, lộ vẻ bất lực. “Vẫn là hai chữ đó, ‘A Vĩ’.”

 

Người bốc bài là gã đội mũ chuối. Lần gã bốc là “‘Ở gầm xe’.”

 

Vị trí của A Vĩ đúng là càng lúc càng kỳ quái.

 

Liêu Vĩ thầm mỉa mai trong lòng, thì cảnh tượng mắt bỗng nhiên đổi.

 

về căn phòng kín nhỏ hẹp chỉ một bàn một ghế.

 

Điểm khác biệt là lúc mặt bàn xuất hiện một xấp bài úp ngược.

 

… Hóa , cái gọi là “bốc bài” thì là bốc theo cách . Bảo nãy giờ chẳng thấy ai động tác gì.

 

Cuối cùng cũng đến lượt bốc bài, Liêu Vĩ chợt bừng tỉnh, nhưng cô vội lật xấp bài mặt.

 

Cô cúi đầu xuống chân, thấy chiếc vali chứa hàng hóa và Phó Tư Vĩ vẫn yên đó.

 

“Phó Tư… .”

 

Vì tạm thời vẫn nhớ tên thật của nhân viên nhà , Liêu Vĩ nghẹn một chút dứt khoát : “Bé cưng ơi, ngủ ?”

 

Trong vali truyền tiếng sột soạt, bề mặt vali phồng lên.

 

“Gì ?” Giọng Phó Tư Vĩ vang lên từ bên trong.

 

“Giúp lấy một món đồ.” Liêu Vĩ lập tức . “Thứ đó chắc đang ở .”

 

Một lúc , Liêu Vĩ khẽ thở một dài.

 

Ý thức của cô trở bàn tròn, trong tay là lá bài mới bốc .

 

bốc gợi ý.” Cô đẩy lá bài giữa bàn. “Nội dung gợi ý là: ‘Mỗi khi một xuống dòng chữ “A Vĩ c.h.ế.t ”, sẽ một A Vĩ c.h.ế.t vì tai nạn’.”

 

“….”

 

“Một câu đùa nhạt nhẽo.” Một lúc , gã râu quai nón mới lên tiếng.

 

“Đặt trong cảnh thì hề buồn .” Thanh niên đầu đinh lạnh lùng . “Hiện tại tất cả chúng đều là A Vĩ.”

 

Cô gái mặc váy dài khẽ nhíu mày: “Gợi ý khiến cảm thấy nguy hiểm.”

 

“Người nên cảm thấy nguy hiểm là ‘A Vĩ thực sự’ mới đúng.” Liêu Phỉ bình tĩnh . “Bởi vì họ thể xác nhận tên thật. Nếu giấy, họ luôn khả năng c.h.ế.t. Vì thế bây giờ, hai việc.”

 

“Việc gì?” Gã râu quai nón liếc cô bằng ánh mắt kỳ quái.

 

Liêu Phỉ thẳng : “Thứ nhất, xác nhận tên của . Tên thật của là Liêu Phỉ.”

 

Lời dứt, mặt cô xuất hiện một tấm bảng tên ghi hai chữ “Liêu Phỉ”. Đồng thời, giọng nam máy móc vang lên trong phòng.

 

“Chúc mừng chơi ‘Liêu Phỉ’, xác nhận thành công.”

 

Liêu Phỉ… thanh niên đầu đinh lẩm bẩm cái tên , mặt lộ vẻ bừng tỉnh.

 

Liêu Phỉ thấy phản ứng của liền hiểu . Lúc còn ở cổ lâu, bọn họ từng cho tên. Chỉ là khi đó, thanh niên đầu đinh phần lớn dùng tên thật.

 

Không để ý đến ánh mắt của , Liêu Phỉ chủ động lấy cây b.út ID luôn mang theo bên , đồng thời cầm lấy lá bài bàn.

 

“Tiếp theo là việc thứ hai. Bây giờ, sẽ lên lá bài bảy dòng chữ ‘A Vĩ c.h.ế.t ’.”

 

 

Loading...