Tôi Mở Chuỗi Cửa Hàng Trong Phó Bản Linh Dị [Vô Hạn] - Chương 34: A Vĩ chết rồi (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:15:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“A Vĩ c.h.ế.t ?”

 

A Vĩ nào cơ?

 

“A Vĩ” huyền thoại mạng, suốt ngày c.h.ế.t sống còn khiêng bãi tha ma ? Trò chơi nghiêm túc thật đấy ?

 

Liêu Vĩ chỉ cảm thấy cái tên phó bản đúng là quá nhiều chỗ để châm chọc.

 

yên tại chỗ đợi một lát, thấy hệ thống dường như ý định đưa thêm gợi ý nào, liền quan sát căn phòng một nữa. Cô vẫn đang cố tìm nhân viên của .

 

“Phó Tư Vĩ…” Cô khẽ gọi một tiếng, nhưng gọi xong thấy gì đó .

 

Kỳ lạ thật, tên là gì nhỉ? Phó Tư…

 

Chắc là sai ? Cô nhớ rõ vẫn gọi là Phó Tư Vĩ mà.

 

Liêu Vĩ gõ gõ lên đầu, cố tìm nguồn gốc của cảm giác sai lệch trong lòng. nghĩ mãi vẫn tìm manh mối nào.

 

… Thôi bỏ , mặc kệ tên là Phó Tư Vĩ tên gì khác, dù hiện giờ cũng ở đây, thế nào cũng .

 

Sau nhiều gọi mà hồi âm, Liêu Vĩ đành chấp nhận sự thật rằng Phó Tư Vĩ ở trong căn phòng . Cô dứt khoát từ bỏ việc tìm , bắt đầu lục soát căn phòng một cách cẩn thận.

 

Căn phòng rộng mười mét vuông. Ngoài chiếc giường nhỏ , trong phòng còn một bàn , một chiếc ghế và một giá để chậu rửa mặt. Không cửa sổ, chỉ một cánh cửa duy nhất và hiện tại khóa c.h.ặ.t. Từ bên trong cũng thấy bất kỳ âm thanh nào từ bên ngoài.

 

Trên cửa một ổ khóa mật mã dạng xoay. Muốn mở cửa cần nhập một dãy bốn chữ . Xem chìa khóa của vòng khám phá chính là tìm mật mã đó.

 

Ừm, hệ thống tổng cộng mười chơi, nơi cô đang ở phần lớn chỉ là một cửa ải tiền đề. Cô tìm cách ngoài để hội họp với những chơi khác mới .

 

Biết Phó Tư Vĩ cũng ở bên ngoài.

 

Nghĩ đến Phó Tư Vĩ, Liêu Vĩ thấy đau đầu. Tốt nhất là vẫn đang ở trong phó bản . Nếu , một kẹt ở Khu An Toàn, khác thấy chuyện, lỡ xảy chuyện gì thì đến cầu cứu cũng xong, chỉ nghĩ thôi thấy lo.

 

Cô thở hắt một , ánh mắt dời xuống sàn nhà. Trong phòng vứt đầy quần áo lộn xộn, qua đều ít nhiều dính m.á.u, vài bộ thậm chí còn vắt giá chậu rửa mặt.

 

Hoàn trái ngược với cảnh đó, chiếc bàn sạch sẽ đến lạ, mặt bàn đặt bất cứ thứ gì. Liêu Vĩ ghé sát kỹ, thấy bàn một tấm kính, bên tấm kính ép nhiều mẩu báo cắt rời.

 

Liêu Vĩ kỹ từng mẩu, đôi mày dần cau .

 

“Ngày X tháng X, một chiếc xe khách ở ngoại ô thành phố A may lật xuống sông, bộ 21 xe đều t.ử nạn. Danh sách nạn nhân như : Trương Vĩ, Đỗ Vũ Vĩ, Hoàng Đại Vĩ, Bao Vĩ…”

 

“Giang Vĩ Vĩ, qua đời vì bệnh lúc X giờ đêm ngày X tháng X năm XX, nay đăng cáo phó, tang lễ sẽ cử hành X giờ ngày X tháng X…”

 

“Tên sát nhân hàng loạt Vương Vĩ Khanh cuối cùng sa lưới, khi chống trả quyết liệt cảnh sát tiêu diệt tại chỗ…”

 

Những mẩu báo ngoại lệ, nếu là cáo phó thì cũng là tin tức liên quan đến các vụ án mạng.

 

Điều quái dị hơn là, tên của tất cả những c.h.ế.t trong các bản tin đều chữ “Vĩ”.

 

Chẳng lẽ đây chính là hàm ý của câu “A Vĩ c.h.ế.t ”? Tất cả những tên Vĩ đều c.h.ế.t?

 

… Hay là, tất cả những tên Vĩ đều c.h.ế.t?

 

Liêu Vĩ liên tưởng đến tên của chính , trong lòng dâng lên một dự cảm lành.

 

Nói một cách nghiêm túc, cô cũng là một “A Vĩ”.

 

Chẳng lẽ vì mà cô mới ném phó bản ?

 

Liêu Vĩ mím môi, tờ báo lớp kính, ánh mắt bỗng khựng .

 

Tầm mắt cô dừng ở mẩu báo ở góc ngoài cùng, chính là bản tin về vụ t.a.i n.ạ.n xe khách, cũng là mẩu đầu tiên cô .

 

Cách sắp xếp của tờ báo hợp với thẩm mỹ của cầu . Sau dòng chữ “Danh sách nạn nhân” là một hàng mới, tên các nạn nhân xếp thành hai hàng ngay ngắn, khớp , ngay cả lượng chữ cũng bằng , hề chút lệch lạc.

 

chính điểm khiến Liêu Vĩ cảm thấy .

 

Tin tức ghi rõ nạn nhân là 21 , danh sách thể chia thành hai hàng đều tăm tắp như ?

 

Liêu Vĩ vội vàng đếm từng cái tên, càng đếm càng khẳng định suy đoán của .

 

Rõ ràng chỉ 21 nạn nhân, nhưng trong danh sách xuất hiện đến 22 cái tên.

 

Người dư đó là ai? Anh liên quan gì đến phó bản hiện tại ?

 

Liêu Vĩ cau mày suy nghĩ. Cô đang định kiểm tra xem trong các bản tin khác xuất hiện tình trạng tương tự thì bỗng thấy một tiếng “loảng xoảng” vang lên bên cạnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-chuoi-cua-hang-trong-pho-ban-linh-di-vo-han/chuong-34-a-vi-chet-roi-1.html.]

Liêu Vĩ căng thẳng đầu , thấy một cái chậu đồng đang lăn sàn.

 

Bên cạnh là cái giá để chậu, trông giống như thứ gì đó rơi chậu xuống.

 

Liêu Vĩ chằm chằm cái chậu đồng, cơ thể dần cứng . Cô cảnh giác liếc quanh giá chậu vài lượt nhưng phát hiện thứ gì.

 

Một cái chậu đồng lớn như thể tự dưng rơi xuống , huống chi căn phòng còn lấy một cái cửa sổ.

 

Liêu Vĩ nắm c.h.ặ.t con d.a.o sắt nhỏ trong tay, suy nghĩ một chút lấy chiếc ghế xếp nhỏ trong ba lô .

 

Cô mở ghế xếp, xuống, đợi một lát thử cất tiếng: “Người ơi, ngoài gặp mặt một chút ? Khó khăn lắm mới gặp , chuyện một chút .”

 

Căn phòng im phăng phắc, bất kỳ thứ gì đáp cô.

 

Được , dụ dỗ thất bại.

 

Liêu Vĩ thở dài, bất lực dậy, tiếp tục kiểm tra chiếc bàn mặt.

 

Chiếc ghế xếp bằng sắt cô đặt phía lưng. Như nếu thứ gì đó bò từ phía thì cũng thể vồ tới cô ngay lập tức.

 

Theo hướng suy nghĩ đó, Liêu Vĩ kiểm tra bộ các mẩu báo một nữa, đặc biệt là những vụ c.h.ế.t nhiều. Tuy nhiên, tình trạng tương tự xuất hiện thêm nào nữa. Việc trong danh sách khớp với c.h.ế.t chỉ xảy ở duy nhất mẩu báo về vụ t.a.i n.ạ.n xe khách.

 

Nói cách khác, mấu chốt ở 22 cái tên . Chính xác hơn là đó.

 

Ừm, thông tin hiện tại vẫn đủ để suy luận sâu hơn, nhưng ít nhất cũng một hướng .

 

Liêu Vĩ xoa xoa trán, đang định mở ngăn kéo bàn thì trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ, ánh mắt cô lập tức trở những mẩu báo .

 

“Nhắc mới nhớ… thứ , chắc là thể tháo nhỉ?”

 

Cô thử ấn mép tấm kính, nhấc lên nhưng nó hề nhúc nhích. Liêu Vĩ quan sát độ dày của tấm kính, khôn ngoan đổi cách, chuyển sang đẩy nó sang bên.

 

Tấm kính nhẵn bóng quả nhiên trượt một chút mặt bàn, để lộ một phần mẩu báo ép ở góc. Mẩu báo ghi vụ t.a.i n.ạ.n xe khách cũng trong đó.

 

Liêu Vĩ vội vàng kẹp lấy mẩu báo, cẩn thận rút nó từng chút một.

 

Vì quá tập trung mẩu báo, cô hề nhận phía lưng , một chiếc áo khoác da dính m.á.u đang lặng lẽ dựng lên như một con , từ từ bay về phía cô.

 

“…?”

 

Khi chiếc áo khoác da sắp bay đến lưng, Liêu Vĩ bỗng như cảm nhận điều gì đó, cơ thể đột nhiên căng thẳng.

 

Bàn tay cầm d.a.o sắt siết c.h.ặ.t, cô bất ngờ đầu , đồng thời buột miệng thốt một câu nịnh nọt hề chút thành ý nào: “Bạn trông quá !”

 

phía trống rỗng. Ngoài một đống quần áo vứt sàn thì chẳng gì cả.

 

“… Có cần nhát gan đến chứ.” Liêu Vĩ im lặng một lát, bĩu môi, tiếp tục lấy mẩu báo. Bề ngoài trông cô vẻ bình thản, nhưng chỉ chuôi d.a.o sắt ướt đẫm mồ hôi lạnh.

 

Xem vẫn nên nắm tay Phó Tư Vĩ mà ngủ. Không thì ôm ngủ cũng . Chỉ cần Phó Tư Vĩ để ý là .

 

Vừa tìm manh mối đề phòng đ.á.n.h lén, đúng là mệt thật.

 

Liêu Vĩ bất lực nghĩ thầm, cúi đầu mẩu báo rút .

 

Bản mẩu báo gì đặc biệt. Điều bất thường ở vị trí mà nó che khuất.

 

Ngay tại chỗ đó, bốn chữ đỏ tươi hiện rõ mắt cô: 0930.

 

Liêu Phỉ cẩn thận cất mẩu báo , chần chừ mang dãy đến thử ổ khóa mật mã cửa. Chỉ một tiếng “cạch”, ổ khóa lập tức mở .

 

Cánh cửa mở , mắt cô là một căn phòng kín khác. Diện tích cũng mười mét vuông, cửa sổ, chỉ một cánh cửa.

 

Trong phòng bàn giá chậu, nhưng một chiếc tủ quần áo nhỏ. Cánh tủ hé mở, lộ vài chiếc áo khoác đang treo bên trong. Mùi long não trộn lẫn với mùi mục rữa xộc từ tủ khiến Liêu Vĩ khó chịu nhíu mày.

 

“… Được , hóa từ nãy đến giờ mới chỉ vượt qua phần tiền đề của tiền đề…” Liêu Vĩ thầm thở dài, xách chiếc ghế xếp lên bước căn phòng đó.

 

Đi vài bước, Liêu Vĩ bỗng khựng .

 

“Suýt nữa thì quên mất, cái vali của !”

 

Liêu Vĩ vỗ mạnh đầu, hốt hoảng lao trở căn phòng đầu tiên.

 

Vừa bước , cô liền thấy chiếc vali khổng lồ vốn khóa c.h.ặ.t lúc đang mở toang.

 

Còn Phó Tư Vĩ, nhân viên một mà cô gọi đến khản cổ vẫn thấy trả lời, lúc đang giữ tư thế chui từ trong vali, ngẩng đầu cô với vẻ mặt cứng đờ.

 

 

Loading...