Tôi Mở Chuỗi Cửa Hàng Trong Phó Bản Linh Dị [Vô Hạn] - Chương 119
Cập nhật lúc: 2026-03-01 16:30:24
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , mười giờ sáng.
Mới mở cửa đầy một tiếng, mấy bàn bài trong ngoài tiệm khách đang hăng say xây “thành vuông” (mạt chược) và đ.á.n.h Tiến lên (đấu địa chủ). Tuy nhiên so với buổi tối, thời điểm khách vẫn còn khá ít. Đầu Đinh đến phiên trực tiệm nên khá rảnh rỗi, kéo ghế nghỉ ở cửa.
Bạch Thần tối qua uống ít rượu, lúc đến tiệm vẫn còn say. Anh xoa đầu từ ngoài , thấy Đầu Đinh thì ngẩn : “Sao là trực tiệm? Giờ ca của Kiều Tinh Hà ?”
“Cậu việc bận nên trực .” Đầu Đinh đáp.
Bạch Thần “ồ” một tiếng, lập tức hiểu , khẽ cau mày: “Nói cũng , hôm nay là ngày thứ sáu ...”
Tính cả hôm nay, nhiệm vụ của họ chỉ còn hai ngày nữa là kết thúc.
“Cho nên mới gấp như .” Đầu Đinh thở dài. “ cũng hiểu tâm trạng của .”
“Thật thấy thể thả lỏng một chút.” Bạch Thần . “Cậu gần như chạy khắp bộ khu thương mại mà vẫn thu thập thông tin liên quan nào. Nói cách khác, chẳng điều đó chứng minh em gái còn ở phó bản ? Hơn nữa chuỗi cửa hàng của Liêu Phỉ sắp mở rộng quy mô, đợi cô phân bố thêm cửa hàng, thông qua NPC tìm cũng sẽ dễ hơn nhiều.”
“Nói đúng.” Đầu Đinh lắc đầu. “Có đôi khi một việc chỉ để bản cảm thấy yên lòng hơn thôi. So với điều đó thì hiệu suất phương pháp trở thành thứ yếu.”
“Cũng đúng.” Bạch Thần suy nghĩ một lúc gật đầu cảm thán.
“ thật cũng lo... ừm, thế nào nhỉ.” Đầu Đinh do dự mở lời, nửa chừng nhíu mày, tự lắc đầu.
Bạch Thần khó hiểu : “Sao ? Chuyện của Kiều Tinh Hà ?”
“Cũng xem như . đây chỉ là suy đoán mơ hồ của , tiện thẳng với .” Đầu Đinh gãi đầu, thẳng dậy Bạch Thần. “Cái tiệm sườn xám phía tiệm , còn nhớ ? Cái tiệm vì quần áo tồn kho mà cả đội tiêu diệt.”
Bạch Thần khẽ gật đầu, xoa cằm: “ nhớ từng , đêm Kiều Tinh Hà và Liêu Phỉ mất liên lạc, đến đó hỏi thăm.”
“Ừ. Lúc đó thấy cô nhân viên đang sắp xếp quần áo, nhưng thực khi cô c.h.ế.t .” Đầu Đinh lắc đầu. “ đó trọng điểm.”
“Trọng điểm là tối qua... hình như thấy cô .”
“Cô ?” Bạch Thần sững . “Ý là của tiệm sườn xám?”
“Cô nhân viên đó.” Đầu Đinh khẳng định. “Hơn nữa chính là từng gặp. Cô vẫn tồn tại trong phó bản , nhưng với phận chơi...”
Lúc đó gần chín giờ tối, đang bận bốc dỡ hàng từ xe buýt của Trương. Khi đang ôm thùng hàng vội vàng chạy về 355 phố Bình Thành, một bóng mờ ảo lướt ngang qua. Khi takhông thấy gì bất thường, chỉ theo bản năng cảm thấy bộ quần áo đối phương mặc quen mắt. Đi hơn mười bước, mới chợt nhận đó chẳng cô bé tiệm sườn xám từng chào hỏi ?
Anh kinh ngạc đầu , đúng lúc thấy cô bé cũng đang hì hì . Khác với việc Đầu Đinh chỉ nửa đầu, đầu của cô thật sự xoay ngoắt một trăm tám mươi độ phía .
“...”
Nghe đến đây, Bạch Thần chỉ cảm thấy một luồng lạnh chạy từ lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu, cơn say còn sót lập tức biến mất sạch.
“Sau đó thì ?” hỏi.
“Sau đó tới, nhét cho cô một tờ rơi quảng cáo giả vờ bình tĩnh rời .” Đầu Đinh xoa gáy đáp.
“... Anh chắc chắn là cô ?” Bạch Thần mím môi suy nghĩ, càng nghĩ càng thấy kỳ lạ. “... chuyện hợp lý lắm.”
“ cũng thấy bình thường. cực kỳ chắc chắn đó chính là cô . Trí nhớ của , thể nhận nhầm . cũng lý do gì lừa .” Đầu Đinh chắc nịch.
Bạch Thần im lặng vài giây, vẻ mặt dần bình tĩnh , nhưng trong mắt vẫn còn sự kinh ngạc nhàn nhạt.
“Nếu đúng như , nghĩa là khi c.h.ế.t cô gái đó biến thành ma, trở thành NPC... chuyện quá kỳ quái. Rốt cuộc là logic gì ?”
Theo những gợi ý đó, kết quả quyết toán của phố thương mại Vân Cổ chỉ ba loại: vượt ải thành công và rời , thành tích quá thấp nên cưỡng chế tiếp tục vượt ải, hoặc trực tiếp phán định đạt yêu cầu và chịu hình phạt thất bại. mục nào nhắc tới việc chơi khi c.h.ế.t sẽ biến thành NPC tiếp tục tồn tại trong phó bản.
“Biết đây chính là ‘hình phạt’ nhắc tới trong gợi ý thì ?” Đầu Đinh trầm giọng . “Dù phó bản cũng rõ hình phạt t.ử vong là trừ tích điểm.”
Hơn nữa, tuy nhiệm vụ ngẫu nhiên trong phó bản phần thưởng hậu hĩnh nhưng hình phạt cũng cực nặng. Không loại trừ khả năng chơi của tiệm sườn xám tiêu hao quá nhiều tích điểm khi tổng quyết toán. Có lẽ vì tích điểm trừ về nên mới xảy chuyện như , hoặc kích hoạt một hình phạt khác nào đó...
Tóm , trong phó bản , chơi khi c.h.ế.t thể sẽ biến thành NPC. Ít nhất dựa những gì thấy và hiện tại, Đầu Đinh cho rằng suy luận cơ sở.
“Vậy nên nghĩ em gái của Kiều Tinh Hà lẽ cũng...” Bạch Thần lập tức nhíu mày.
“Chỉ là suy đoán thôi.” Đầu Đinh bình thản . “Trước khi bằng chứng xác thực hơn, dám nhắc chuyện với .”
“... vẫn thấy hợp lý.” Bạch Thần trầm ngâm một lúc lắc đầu. “Dù biến thành ma thì em gái vẫn là em gái . Kiều Tinh Hà tìm khắp nơi suốt mấy ngày nay, nếu thật sự gặp linh hồn em gái thì chắc chắn nhận từ lâu.”
“Cũng chắc. Nhỡ em gái biến thành hình dạng khác thì ?” Đầu Đinh . “Anh Phó Tư Viễn , vốn trông vẫn giống , biến thái là biến thái ngay (biến đổi trạng thái). Nếu còn chuyện để chứng minh phận thì ai nhận nổi.”
Bạch Thần: “...”
Im lặng một lúc, nhịn thở dài: “Nếu thật sự là ... thì em gái đúng là quá t.h.ả.m .”
Cùng lúc đó, trong con hẻm đối diện 250 phố Đông Vân Cổ.
“Đã cô đừng theo nữa mà. còn việc.”
Phía bức tường đá [vẽ] từ hư , Kiều Tinh Hà đang cẩn thận đẩy linh thể màu hồng cứ liên tục áp sát xa, căng thẳng ngoài hạ giọng chuyện với nó.
Linh thể đó trông như một giọt nước màu hồng, kích thước và hình dáng giống những con ma phiên bản Q trong phim hoạt hình, trán còn buộc một chiếc khăn tam giác. Nó chỉ mắt, mũi miệng, cũng , chỉ phát tiếng “u u u u”, khiến Kiều Tinh Hà thường hiểu nó biểu đạt điều gì.
Thứ là do hôm qua khi dò hỏi tin tức về em gái thì vô tình gặp . Với nguyên tắc “NPC nào gặp cũng là khách hàng tiềm năng”, tiện tay đưa cho đối phương một tờ rơi của 355 phố Bình Thành. Không ngờ nó chẳng hứng thú gì với phòng c.ờ b.ạ.c đồ ăn vặt, mà nảy sinh hứng thú với , từ đó bám theo suốt.
Ban đầu còn theo từ xa, khi phát hiện Kiều Tinh Hà gì , nó liền trắng trợn biến thành cái đuôi nhỏ phía , thỉnh thoảng còn kêu “u u” hai tiếng, đang gì.
Kiều Tinh Hà vốn để tâm. Dù thứ cũng khá đáng yêu, gây phiền phức, theo thì cứ theo. hiện tại thì .
Kiều Tinh Hà sang nhà trọ đối diện, yết hầu căng thẳng khẽ động.
“Tóm , đừng theo nữa. Việc sắp quan trọng. Nếu cô cản trở , sẽ khách khí .”
Kiều Tinh Hà đầu, nghiêm giọng với linh thể màu hồng.
Linh thể màu hồng khẽ “u” một tiếng, lúc mới miễn cưỡng buông .
Kiều Tinh Hà lập tức xoay , tự thi triển kỹ năng lên bản , phủ một lớp ngụy trang tàng hình, đó bước khỏi hẻm, lén lút nhà trọ.
Hiện tại giờ kinh doanh nên phía quầy lễ tân ai. Trong đại sảnh vài NPC đang trò chuyện rải rác. Kiều Tinh Hà lách qua họ, đến phía quầy lễ tân, bắt đầu tìm sổ đăng ký khách trọ.
Số 250 phố Đông Vân Cổ là nhà trọ duy nhất trong mấy ngày qua mà mượn sổ đăng ký.
Một phần vì họ cảnh giác hơn những chơi khác, phần khác là do Kiều Tinh Hà sợ gây nghi ngờ nên dám nhắc đến tên em gái để nhờ kiểm tra, chỉ thể bịa lý do. Kết quả dối khéo, ngược khiến đối phương nghi ngờ, cuốn sổ đăng ký cứ thế mượn .
Không mượn thì trộm.
Kiều Tinh Hà vốn ngày càng sốt ruột, đầu óc nóng lên liền đưa quyết định .
Tất nhiên đó cũng chuẩn . Anh từng cải trang lẻn quan sát vị trí cất sổ đăng ký, đồng thời điều tra quy luật hoạt động của nhà trọ. Theo quan sát, từ mười giờ sáng đến bốn giờ chiều là thời gian nghỉ ngơi, còn trong mười đến mười một giờ, những quản lý sẽ cùng lên tầng hai. Đó cũng là lý do đặc biệt chọn thời điểm .
Cẩn thận cúi thấp , Kiều Tinh Hà dựa theo trí nhớ lục tìm quầy lễ tân, nhưng phát hiện thấy cuốn sổ đăng ký .
lúc , một bóng từ cửa nhà trọ bước .
Kiều Tinh Hà ló đầu , lập tức nín thở.
Người bước chính là một trong hai chị em sinh đôi phụ trách quản lý nhà trọ.
Cô cửa thẳng về phía quầy lễ tân, sát ngay bên cạnh Kiều Tinh Hà, bắt đầu sắp xếp đồ đạc quầy. Kiều Tinh Hà dám thở mạnh, cũng dám cử động, cả cứng đờ như khúc gỗ, chỉ thể theo động tác của cô gái mà nhẹ nhàng né sang bên cạnh, ngay cả nuốt nước bọt cũng cực kỳ cẩn thận.
Dù cố hết sức né góc, nhưng gian phía quầy vốn chật. Chẳng bao lâu , ép đến mức nửa dán sát tường, còn đường lui. Thấy khuỷu tay cô gái sắp đụng n.g.ự.c , sắc mặt Kiều Tinh Hà lập tức trắng bệch.
Thế thì xong ... nếu cô chạm , sẽ lộ ngay tại chỗ mất!
“Du Âm.” lúc , lầu vang xuống một tiếng gọi sắc nhọn của phụ nữ. “Lên đây một lát.”
“Vâng, đến ngay.” Cô gái gọi là “Du Âm” đáp . Ngay mặt Kiều Tinh Hà, cô giơ tay gõ nhẹ hai cái trống mặt bàn quầy.
Một cuốn sổ bìa cũ kỹ lập tức hiện từ hư . Cô cầm lấy cuốn sổ, xoay rời khỏi quầy nhanh ch.óng lên lầu.
Kiều Tinh Hà nấp phía quầy, ánh mắt dán c.h.ặ.t cuốn sổ trong tay đối phương, khẽ nghiến răng dứt khoát theo lên lầu.
Số 250 phố Đông Vân Cổ, tầng ba.
Hành lang dài và hẹp chìm trong bóng tối, rèm cửa kéo kín mít. Kiều Tinh Hà theo sát cô gái suốt quãng đường đến căn phòng cuối hành lang tầng ba, nhưng mà xổm cửa, nín thở chờ đợi.
Thông thường, loại nhà trọ thể tiếp đón cả chơi lẫn NPC. Phần lớn sẽ chia khu vực sinh sống riêng, ví dụ một tầng cho chơi, một tầng cho NPC. Nhà trọ thì tầng hai sáng sủa ấm áp, còn tầng ba tối tăm lạnh lẽo, qua cũng nơi nào dành cho NPC.
Vì khi phục cửa, Kiều Tinh Hà còn đặc biệt lấy từ trong túi một con d.a.o sắt nhỏ để phòng .
“… Chuyện tìm tạm thời cần lo.” Bên trong phòng vang tiếng đứt quãng. Kiều Tinh Hà theo bản năng áp tai sát cửa.
Một giọng nữ sắc nhọn vang lên: “Ý của cấp là bảo chúng tập trung tìm đạo cụ.”
“Không vì tìm thấy nên mới tính đưa Dương Đăng Nam về .” Du Âm đáp với vẻ khó chịu. “Manh mối vốn mơ hồ. Cái gì mà ‘chạm ranh giới thế giới’, quá kỳ quặc. Bức tường đất cuối phố thương mại chúng chạm bao nhiêu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-chuoi-cua-hang-trong-pho-ban-linh-di-vo-han/chuong-119.html.]
“Đừng nghi ngờ manh mối.” Người phụ nữ . “Manh mối đưa như thì chắc chắn lý do.”
“Cô thấy lý thì tự mà tìm.” Du Âm thẳng. “Theo thấy, gặp thì cứ đưa Dương Đăng Nam về luôn là xong. Người tên Liêu Phỉ cũng chẳng nhân vật gì đáng gờm. Theo điều tra của , năng lực phối hợp đội nhóm của cô bình thường...”
“Người tên Liêu Phỉ từng nhiều NPC công khai truy tìm, trong đó còn cả Tiểu Boss đóng quân ngoài phố thương mại.” Giọng nữ sắc nhọn phản bác. “Cô còn mời NPC vận chuyển hàng hóa. Cô thật sự cho rằng như là đáng gờm ?”
“NPC Dương Đăng Nam chẳng quan hệ với cô ?” Du Âm tỏ vẻ quan tâm. “Biết họ chỉ nể mặt Dương Đăng Nam thôi... Với mời NPC thì ? Chúng cần đối đầu trực diện, chỉ cần tìm cơ hội đưa Dương Đăng Nam là . Thầy Tô cũng nghĩ .”
“Đừng mang Thầy Tô ép , cũng đừng quên Diệp Du c.h.ế.t thế nào!” Giọng phụ nữ lộ rõ tức giận.
Trong phòng lập tức rơi im lặng.
Vài giây , Du Âm mới : “Cậu chắc c.h.ế.t. Có khi chỉ kẹt ở đó thôi.”
Người phụ nữ lạnh một tiếng, thêm gì.
Kiều Tinh Hà ngoài cửa hết, tâm trạng trở nên khá phức tạp.
Dù lập trường khác , nhưng lúc bất giác sinh cảm giác đồng cảm kỳ lạ với cô gái tên “Du Âm”.
Ngay lúc đó, trong phòng vang lên tiếng giày cao gót đang tiến về phía cửa.
Kiều Tinh Hà giật , vội lùi , nhưng lưng đụng thứ gì đó lạnh buốt —
“Vãi!” Anh thầm kêu trong lòng, hoảng hốt đầu .
Đập mắt là gấu váy của một chiếc váy phục cổ hoa lệ. Bên là đôi cổ chân gầy guộc, xám xịt chút sức sống.
Kiều Tinh Hà lên .
Một khuôn mặt nhựa trơn nhẵn, ngũ quan tinh xảo nhưng vô hồn.
Một ma-nơ-canh mặc váy dài kiểu châu Âu lưng từ lúc nào, đôi mắt 2D vô hồn đang chằm chằm chớp.
“Vãi nồi!” Lần Kiều Tinh Hà thật sự bật thành tiếng.
“Ai ở ngoài đó?” Người trong phòng lập tức cảnh giác. Tiếng giày cao gót nhanh ch.óng tiến gần cửa.
— Toang !
Kiều Tinh Hà thầm c.h.ử.i, lập tức bật dậy, nhanh ch.óng phủ thêm một lớp ngụy trang tàng hình lên , đồng thời lùi mạnh về để tránh ma-nơ-canh hoặc chơi chạm trúng.
Ngay khoảnh khắc cửa phòng mở , biến cố xảy đến —
Một bóng hồng đột nhiên lao dọc hành lang, len qua khe cửa xông thẳng phòng. Bên trong lập tức hỗn loạn.
Kiều Tinh Hà thấy thời cơ liền xông , đảo mắt một vòng, thấy cuốn sổ bìa cũ đang mở bàn, do dự chộp lấy đầu bỏ chạy.
Anh dám dừng dù chỉ một giây, lao cửa, chạy thẳng xuống lầu, xuyên qua đại sảnh phóng về con hẻm nhỏ đối diện. Sau khi phủ lớp ngụy trang, lúc mới thở phào một dài.
“Vèo” một tiếng, linh hồn màu hồng linh hoạt xuyên qua tường, ngơ ngác quanh.
Kiều Tinh Hà vội gỡ ngụy trang, khẽ vẫy tay với nó. Linh hồn phát tiếng “u” khe khẽ bay quanh hai vòng.
“Lần đúng là cảm ơn cô.” Kiều Tinh Hà nhỏ giọng , vô thức siết c.h.ặ.t cuốn sổ trong tay.
“Đợi về gặp Liêu Phỉ, sẽ hỏi cô xem thứ gì tặng cô .” Anh thở dốc cảm kích. “Cô ăn gì ? Tiệm chúng nhiều đồ ăn vặt lắm, thể mời cô...”
Khoan .
Kiều Tinh Hà nửa câu thì chợt nhận điều gì đó .
Anh cảnh giác đầu, xuyên qua lớp ngụy trang ngoài, đúng lúc thấy Du Âm cùng một phụ nữ khác mang giày cao gót lao đường, chia tìm về hai hướng.
Chỉ hai ...
Kiều Tinh Hà khẽ nhíu mày.
Lúc xông phòng ban nãy, trong phòng cũng chỉ hai .
… theo quan sát đó của , thời điểm lẽ bốn tụ họp mới đúng.
Hai còn ?
Liên tưởng đến đoạn đối thoại , sắc mặt Kiều Tinh Hà đột nhiên đổi. Không kịp mở sổ xem, lập tức lấy vật đ.á.n.h dấu , gửi tin nhắn thoại cho Liêu Phỉ.
…
Cùng lúc đó, trong một quán bar phố Bình Thành.
Dương Đăng Nam ở góc quen thuộc. Trên bàn mặt rượu mà là nửa ly sữa đá.
Anh lơ đãng nhai trân châu, cô gái sân khấu đang đàn hát.
Nghe một lúc, bỗng đưa tay mò túi áo, cúi đầu đồng hồ, dậy, nắm tay về phía nhà vệ sinh.
Một lát , bước , đầu mà thẳng cửa quán bar.
Hai vị khách đang uống rượu trò chuyện ở chỗ khác lập tức ngẩng đầu, ánh mắt bám theo bóng lưng Dương Đăng Nam. Ngay khi đẩy cửa bước , họ cũng dậy theo.
Hai đó gồm một cô gái trẻ hơn hai mươi tuổi và một đàn ông trung niên khí chất nho nhã.
Họ bám sát phía Dương Đăng Nam, nhưng thấy dường như đang chờ gì đó bên đường lâu, thỉnh thoảng còn quanh. Không qua bao lâu, lộ vẻ mất kiên nhẫn rẽ con hẻm phía .
Hai lập tức đuổi theo.
Họ tưởng Dương Đăng Nam định về 355 phố Bình Thành nên tăng tốc, chặn khi tới nơi. hẻm, bóng dáng Dương Đăng Nam biến mất.
Người đàn ông trung niên lập tức nhận vấn đề, ngay lập tức lệnh rút lui.
bức tường phía họ đột nhiên d.a.o động như đầm lầy. Dương Đăng Nam từ trong tường nhẹ nhàng bước , ngay trong hẻm, chặn kín đường lui.
Ở đầu còn , Liêu Phỉ dẫn theo Phó Tư Viễn lúc cao bằng nửa trưởng thành lặng lẽ xuất hiện, khoanh tay, nửa nửa hai .
“Xin nhé, các bao vây .” Liêu Phỉ mỉm rạng rỡ. “Dương Đăng Nam thì các mang . phương án thế khá . Hay là các cùng chúng một chuyến?”
“Cô hôm nay chúng sẽ đến?” Cô gái trẻ kinh ngạc mở to mắt, đồng thời rút một con d.a.o găm sắc bén.
Con d.a.o lóe hàn quang, từ hợp kim, rõ ràng dùng để đối phó NPC.
“Rõ ràng trong các kẻ phản bội.” Liêu Phỉ thản nhiên bừa.
“Cô linh tinh...” Cô gái cau mày, định phản bác nhưng đàn ông trung niên bên cạnh hiệu ngăn .
“Đi theo cô e là tiện. Hay chúng chuyện ?” Người đàn ông trung niên đẩy kính hỏi.
“Được thôi, chuyện.” Liêu Phỉ đáp. “Vậy hết về yêu cầu của các . khá tò mò vì các nhắm cái tên đáng ghét ...”
Cô còn dứt lời, một âm thanh ch.ói tai đột ngột x.é to.ạc bầu trời, giống hệt còi báo động phòng , khiến tai Liêu Phỉ ù .
“… Vãi, chuyện gì ?” Liêu Phỉ theo bản năng bịt tai, nhíu c.h.ặ.t mày.
Ngay đó, một giọng nam máy móc vang lên từ .
“Thông báo... khẩn cấp... Thông báo... khẩn cấp...”
Giọng đứt quãng như robot sắp hỏng: “Do chịu sự... tấn công rõ nguyên nhân... Hệ thống tích điểm... Hệ thống khu an ... Hệ thống bảo hộ vị thành niên... cùng các hệ thống khác... bước giai đoạn... bảo trì khẩn cấp... Trong thời gian bảo trì... các chức năng liên quan... thể sử dụng... Đề nghị chơi... sắp xếp hợp lý... bảo vệ bản ... Cố lên...”
“…???”
Liêu Phỉ sững.
Ý là ?
Cái gì gọi là các chức năng liên quan thể sử dụng? Những thứ khác còn đỡ, nhưng hệ thống tích điểm thể dùng bình thường là thế nào?
Trong lúc cô còn kịp phản ứng, Dương Đăng Nam bên dường như hiểu điều gì. Hàng mày đang nhíu của bỗng giãn , ngay đó lời nào lao thẳng về phía cô gái trẻ.
Cô gái vẫn còn choáng váng vì thông báo, cảm nhận công kích liền theo bản năng xoay , đ.â.m con d.a.o về phía .
“… Vãi! Chặn !”
Liêu Phỉ thấy , trong đầu lóe lên một ý nghĩ, lập tức hiểu tình hình hiện tại.
Hệ thống tích điểm thể sử dụng, đồng nghĩa tất cả tạm thời mất tích điểm.
— Mà cái tên ngốc Dương Đăng Nam , định nhân cơ hội đó tìm c.h.ế.t!