Tôi Mở Chuỗi Cửa Hàng Trong Phó Bản Linh Dị [Vô Hạn] - Chương 104

Cập nhật lúc: 2026-03-01 16:21:14
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhìn từ bên ngoài, chiếc xe buýt vẫn chật kín những bóng quỷ dị với khuôn mặt tái nhợt. Tất cả đều ở hàng ghế sát cửa sổ, đồng loạt mặt về phía Liêu Phỉ đang bên ngoài, đầu khẽ lắc lư. Trên mỗi khuôn mặt đều là nụ kỳ quái, giả tạo, giống hệt như đúc từ cùng một khuôn.

 

sắp bước lên đúng chuyến xe cần , Liêu Phỉ vẫn khỏi cảnh giác những khuôn mặt trắng bệch cùng ánh mắt bám theo dai dẳng , trong lòng dâng lên cảm giác bất an.

 

Anh Trương dường như nhận sự lo lắng của cô, liền bụng an ủi:

 

“Không , chỉ là trang trí thôi. Vào trong xe cô sẽ , đều là trò đùa thôi mà.”

 

Liêu Phỉ thầm nghĩ thấy mấy thứ dọa gì vui vẻ... nhưng nhờ lời , tâm trạng cô cũng thả lỏng hơn đôi chút.

 

Khi tới cửa xe, Phó Tư Viễn bước lên cô. Một lát , nhỏ một tiếng “Không ”, Liêu Phỉ mới yên tâm bước .

 

Tài xế là một gã cao gầy chỉ nửa . Thấy Liêu Phỉ lên xe, chào, nhiệt tình bảo cô “cứ tự nhiên ”.

 

Liêu Phỉ lịch sự gật đầu đáp , nhưng khi đầu trong xe, nụ mặt lập tức cứng .

 

Bên trong xe buýt, hai hàng “” đang ngay ngắn.

 

Tất cả đều sát cửa sổ, chính là những bóng thấy từ bên ngoài. là “” cũng hẳn chính xác, bởi bọn họ thậm chí chân.

 

Mỗi “hành khách” chỉ nửa . Những đốt xương sống trắng hếu đ.â.m từ phần đứt, cắm thẳng xuống ghế như cây chống, nhờ mới cố định cơ thể.

 

Những đoạn xương sống rõ ràng còn độ đàn hồi, theo chuyển động khởi hành của xe mà khẽ nảy lên, kéo theo thể các “hành khách” đung đưa nhẹ. Lúc ngoài xe thấy đầu họ lắc lư, e rằng cũng vì nguyên nhân .

 

“Đây là ‘trang trí’ mà Trương ?” Liêu Phỉ thể tin nổi hỏi. Dù cố kiềm chế, khóe miệng cô vẫn giật liên hồi. “Cái chẳng giống đùa chút nào.”

 

“Haizz, đều là vật c.h.ế.t thôi, dọa chút thôi mà.” Tài xế khởi động xe đáp, “Trước đây chị Vô Quang còn hỏi mua ở đấy. Chị đặt một cái trong cửa hàng tiện lợi.”

 

Liêu Phỉ: “...”

 

Không, chủ tiệm đồng ý! Cô mở cửa hàng tiện lợi, nhà ma!

 

“Phỉ Phỉ?”

 

Phó Tư Viễn tìm chỗ , nhận sự kháng cự của cô liền dậy.

 

Liêu Phỉ lắc đầu hiệu , bảo cứ xuống, nghiêng nhường đường cho Dương Đăng Nam bước lên xe.

 

Dương Đăng Nam nhàn nhạt liếc cô một cái tự tìm chỗ .

 

Liêu Phỉ chọn ở lối , một tay vịn lưng ghế của Phó Tư Viễn, tay nắm tay vịn phía .

 

Xe buýt chậm rãi rời bến. Tài xế qua gương chiếu hậu, vội nhắc:

 

“Bà chủ Liêu, cô . Lát nữa qua đường hầm, tay cô sẽ giật đứt đấy.”

 

Liêu Phỉ: “...”

 

Cô lặng lẽ đặt cả hai tay lên lưng ghế Phó Tư Viễn, nhưng vẫn nguyên tại lối .

 

Nói chuyện ăn với “ cõi âm” là một chuyện, nhưng điều đó nghĩa cô sẵn sàng sát mấy thứ gây khó chịu .

 

Đặc biệt là phần xương sống lộ , đ.á.n.h trúng điểm khiến cô khó chịu về mặt sinh lý. Từ tận đáy lòng, Liêu Phỉ từ chối tiếp cận.

 

“Ngồi ghế an hơn.” Tài xế vẫn kiên trì khuyên, “Hơn nữa phần thưởng cũng hơn.”

 

Trong mắt Liêu Phỉ hiện rõ sự giằng co.

 

Phó Tư Viễn sang “hành khách” bên cạnh, do dự :

 

“Phỉ Phỉ, cô thể chỗ . nép một chút...”

 

“Chỉ là mấy món đồ c.h.ế.t, đồ chơi lò xo thôi. Có cần phản ứng .”

 

Dương Đăng Nam lạnh nhạt lên tiếng, dùng ngón tay chọc mặt “hành khách” bên cạnh. Người đang lập tức lắc lư trái theo động tác của .

 

Phó Tư Viễn nghẹn câu còn dang dở, trân trối Liêu Phỉ lườm Dương Đăng Nam một cái, xoay xuống hàng ghế phía .

 

Vừa xuống, cô thấy “hừ” một tiếng.

 

Liêu Phỉ bực bội liếc sang, ngay đó phát hiện “hành khách” bên cạnh đang lắc lư dữ dội theo nhịp xóc của xe. Trong lúc lắc lư, cái đầu tròn dần sang phía cô, khẽ gật gật, kết hợp với nụ bất biến mặt, trông như đang chào hỏi.

 

Liêu Phỉ: “...”

 

Theo bản năng, cô đáp bằng một nụ xã giao cần thiết, lặng lẽ dịch ngoài, nhắm mắt giả vờ nghỉ ngơi.

 

Từ trạm Đảo Điểm đến phố thương mại Vân Cổ mất tổng cộng bốn mươi lăm phút.

 

Liêu Phỉ vốn định tranh thủ nghỉ ngơi, nhưng dọc đường liên tục xảy chuyện quái dị. Khi thì dơi khổng lồ bay cửa sổ, khi thì quái vật hình nhảy qua nhảy nóc xe.

 

Đến lúc qua đường hầm, cô còn thấy thứ gì đó thòng xuống từ trần xe.

 

Do ánh sáng quá tối nên cô rõ, nhưng thể chắc chắn đó giống những chiếc thòng lọng. Có bảy tám cái, mỗi cái rũ xuống đúng vị trí cách đỉnh đầu cô một cố định.

 

Ngay khoảnh khắc xe lao khỏi đường hầm, tất cả thòng lọng đồng loạt siết c.h.ặ.t kéo mạnh lên .

 

Liêu Phỉ tin rằng nếu lúc đó còn , tay hoặc thậm chí đầu cô kéo đứt .

 

Không trách tài xế nhắc cô cẩn thận.

 

Vì lòng ơn, khi xuống xe, Liêu Phỉ đặc biệt tặng vài tờ phiếu giảm giá, còn đưa thêm hai tờ tiền Quỷ Đầu mệnh giá nhỏ tiền boa.

 

Dương Đăng Nam xuống xe cô một bước, đợi đến khi xe rời mới thong thả :

 

“Có lẽ nên nhắc cô một chút. Trong phó bản , dư gắn liền với tính mạng.”

 

.” Liêu Phỉ thản nhiên đáp, quanh vẫy tay gọi Phó Tư Viễn theo .

 

“Chỉ bốn mươi tệ thôi, cần tính toán .”

 

xong liền cùng Phó Tư Viễn về phía cổng chào phía .

 

Không vì cô tiêu tiền tiếc. Nguyên nhân chủ yếu là khi xuống xe, cô nhận thông báo kết toán.

 

Nhờ thành hành trình từ trạm Đảo Điểm tới phố thương mại Vân Cổ, cô nhận 5 điểm tích lũy. Ngoài , vì thành nhiệm vụ trong ba giờ và tư thế đúng quy định, cô còn nhận thêm 100 tiền Quỷ Đầu.

 

Khoản thưởng rõ ràng công nhắc nhở của tài xế, nên Liêu Phỉ cảm thấy trích bốn mươi để cảm ơn là hợp lý. Hơn nữa đối phương còn là đối tác tiềm năng, thể lái xe khắp phó bản. Cô dự cảm thể còn cần nhờ đến .

 

Về phía Trương, cô cũng dự định bảo Vô Quang chuyển lời cảm ơn thêm —— tiện thể nhắc cô tuyệt đối mua cái “đồ chơi lò xo” .

 

mua, cô cũng sẽ thanh toán.

 

Liêu Phỉ kiên định nghĩ về phía cổng chào mặt.

 

Đó là cổng đá ba gian bốn cột, hoa văn quá phức tạp, phía khắc hai chữ đỏ sẫm vô cùng nổi bật.

 

“Vân Cổ...”

 

Liêu Phỉ khẽ , ánh mắt sâu bên trong.

 

Sau cổng là một con phố rộng lớn. Hai bên là cửa tiệm phong cách cổ xưa, tường trắng ngói xám, mang đậm phong vị vùng sông nước Giang Nam. kỹ sẽ thấy xen lẫn nhiều yếu tố hiện đại: bảng hiệu tiếng Anh, cục nóng điều hòa treo ngoài tường, thậm chí cả đèn xoay ba màu của tiệm cắt tóc.

 

Xa hơn nữa còn xuất hiện kiến trúc phong cách châu Âu, rõ dùng gì. Hai bên đường cũng nhiều ngõ nhỏ, dường như còn ẩn giấu ít thứ bên trong.

 

Liêu Phỉ ngoài cổng quan sát kỹ, nhưng thấy bất kỳ bóng nào phố. Nghĩ đến trải nghiệm đây, cô nghi ngờ đang “chặn”, chỉ khi bước qua cổng mới thể thấy thật sự.

 

Ngay lúc cô đang do dự bước , một giọng quen thuộc vang lên bên cạnh:

 

“Liêu Phỉ?!”

 

đầu , thấy Đầu Đinh và Kiều Tinh Hà đang tới với vẻ mặt như gặp cứu tinh.

 

“Tạ ơn trời đất, cuối cùng cũng thêm hai nữa... Ơ, hóa chỉ cô.”

 

Kiều Tinh Hà phía Liêu Phỉ sững .

 

Ban nãy từ xa, thấy hai mặc trang phục đặc chế nên tưởng Liêu Phỉ cùng đồng đội khác, ngờ còn là Phó Tư Viễn.

 

... Khoan .

 

Kiều Tinh Hà chớp mắt liên tục, ánh qua giữa Dương Đăng Nam và Phó Tư Viễn, há hốc miệng:

 

“Sao... hai Phó Tư Viễn?!”

 

Liêu Phỉ khựng , nhất thời nên giải thích thế nào.

 

So với , Đầu Đinh bình tĩnh hơn nhiều.

 

Anh chỉ liếc hai một lượt Liêu Phỉ, giọng điệu quen thuộc:

 

“Cô trò gì nữa ? Lần là chuyện gì?”

 

Liêu Phỉ: “...”

 

Không, thật sự cô cố ý.

 

Năm phút .

 

Dưới cổng chào, Kiều Tinh Hà đang cố tiêu hóa lời giải thích rút gọn của Liêu Phỉ. Dù cô lược bỏ nhiều chi tiết, vẫn ngơ ngác hồi lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-mo-chuoi-cua-hang-trong-pho-ban-linh-di-vo-han/chuong-104.html.]

 

“Nghĩa là cô định triệu hồi Phó Tư Viễn thất lạc thông qua khung tranh, nhưng vô tình triệu hồi phiên bản cũ...”

 

So với , Đầu Đinh hiểu khá nhanh. Có lẽ do thời gian chơi game lâu hơn nên khả năng tiếp nhận những chuyện vượt ngoài lẽ thường cũng cao hơn.

 

Liêu Phỉ gật đầu, chỉ tay về phía Dương Đăng Nam phía : “Hắn tên Dương Đăng Nam, nhiều thứ, nhưng tính tình lắm. Chuyện quản , khi tiếp xúc với thì cẩn thận một chút.”

 

Kiều Tinh Hà tò mò Dương Đăng Nam một cái chậm rãi gật đầu.

 

Liêu Phỉ ngẩng lên quan sát xung quanh, nhanh ch.óng kéo chủ đề trở : “Nói mới nhớ, ở đây chỉ hai thôi ? Sao trong?”

 

“Không đủ thì .” Đầu Đinh giải thích, dẫn Liêu Phỉ sang bên cạnh vài bước. Một thứ trông giống giá để tạp chí xuất hiện mắt, nhưng bên báo tạp chí mà là những tấm bưu đầy màu sắc. Tất cả đều kẹp ngay ngắn, mặt ngoài.

 

“Đây là chỗ để chơi rút thẻ. Tổng cộng năm cột bưu , rút mỗi cột một tấm ghép thành một bộ thì mới phố thương mại Vân Cổ. Mà mỗi mỗi chỉ rút một tấm, nên đủ năm mới cùng .”

 

“Trước khi cô tới, cũng chơi khác kéo bọn lập đội. bọn đều từ chối.” Kiều Tinh Hà bổ sung.

 

Có lẽ vì tạm thời hợp tác với , bầu khí giữa và Đầu Đinh dịu nhiều. Khi chuyện cũng còn khó chịu nữa, mà thuận miệng dùng luôn “chúng ”.

 

Liêu Phỉ hai gật đầu, đó chuyển ánh mắt sang giá bưu : “Mọi rút ? Mặt gì?”

 

từng rút một tấm . gom đủ năm tấm trong thời gian quy định nên hủy, nội dung phía cũng nhớ nữa.” Kiều Tinh Hà đáp.

 

Đầu Đinh tiếp: “Lúc nãy một NPC bán bản đồ tuần tra ngang qua. hỏi thử thì ông chỉ những tấm bưu ở đây liên quan đến nội dung trò chơi phía . Ngoài còn mua cái từ ông .”

 

Anh lấy một món đồ trong túi mở . Liêu Phỉ kỹ thì thấy đó là một tấm bản đồ vẽ tay.

 

“Đây là bản đồ bên trong phố thương mại, tốn 20 tiền quỷ đầu để mua.” Đầu Đinh mà cơ mặt co giật, rõ ràng đau lòng, “Chắc sẽ ích.”

 

Liêu Phỉ vỗ vai an ủi, cúi đầu nghiêm túc xem bản đồ. Bên trong quả nhiên giống như cô đoán, đường chằng chịt, còn nhiều nhánh rẽ.

 

“Xem khu phố thương mại khá nhiều cửa hàng...” Liêu Phỉ lẩm bẩm. Khi vô thức ngẩng đầu lên, cô phát hiện Dương Đăng Nam tới từ lúc nào, đang mím môi chăm chú bản đồ.

 

“Có lời khuyên gì ?” cô hỏi.

 

“Có mấy cũng .” Dương Đăng Nam ngẩng đầu, đưa tay chỉ một vị trí bản đồ, “Chỉ cần nhớ một điều, nếu rút thẻ trúng chỗ thì bỏ luôn, chơi từ đầu.”

 

Liêu Phỉ: “...?”

 

theo hướng chỉ, thấy đó là nơi mang tên “Số 355 phố Bình Thành”.

 

Vì Bạch Thần và Ngài Anh Đào vẫn tới, nhóm Liêu Phỉ chỉ thể chờ cổng phố thương mại. May mà họ cũng . Khi màn chơi, Đầu Đinh và Kiều Tinh Hà mỗi đều ngẫu nhiên nhận vài chiếc ghế xếp nhỏ. Lúc gần mười chiếc ghế bày thành hàng mái hiên, ai thích cái nào thì cái đó.

 

Đối với chuyện , Liêu Phỉ, ngay từ đầu đến một chiếc ghế cũng nhận , lựa chọn giữ im lặng.

 

Đặc biệt là khi Kiều Tinh Hà từng vứt bỏ hai ba cái để chạy trốn cho nhẹ , cô càng gì hơn.

 

Theo lời Kiều Tinh Hà, ban đầu và Đầu Đinh xuất hiện cùng chỗ. nhiệm vụ của cả hai đều yêu cầu tàu điện ngầm đến phố thương mại Vân Cổ, tuyến đường trùng nên cuối cùng lên cùng một chuyến tàu.

 

lên hai trạm, lúc đó tàu điện ngầm loạn xác sống.” Kiều Tinh Hà vẫn còn sợ hãi, “Lúc lên thì đang hóa trang thành xác sống, giả c.h.ế.t. Kết quả tên xông định b.ắ.n nát đầu ...”

 

b.ắ.n .” Đầu Đinh thản nhiên , Liêu Phỉ, “ nhớ cô xe buýt tới đúng ? Màn đúng là thú vị. Không hai còn tới bằng cách nào.”

 

 

Rất nhanh, họ câu trả lời.

 

Không lâu khi Đầu Đinh xong, Bạch Thần xuất hiện cùng tiếng rao “Thu mua điện thoại cũ, hỏng, tủ lạnh, tivi, máy giặt”. đạp xe , mà ở ghế của một chiếc xe ba bánh.

 

Khoảng nửa tiếng , Ngài Anh Đào cũng tới. Cách xuất hiện của còn khoa trương hơn, sấp nóc một chiếc taxi để tới đây.

 

“Hết cách , taxi đắt quá.” Đối diện ánh mắt kinh ngạc của , bất lực giải thích, “ hết 200 tệ, ai chịu nổi.”

 

Đó là lý do “quá giang” nóc xe ... Khóe miệng Liêu Phỉ giật nhẹ, phía . Ở đó hai cô bé giống như đúc cạnh chiếc taxi mà bám theo.

 

Hai dường như cũng đội sẵn. Sau khi thử tiến phố thương mại thất bại, họ chỉ yên lặng chờ, tìm thêm .

 

Còn nhóm Liêu Phỉ, khi xác nhận đủ , liền tới giá bưu và bắt đầu rút thẻ.

 

rõ nội dung thẻ là gì và ảnh hưởng thế nào, họ quyết định thử nghiệm . Một vài sẽ rút thẻ , để Phó Tư Viễn ghi nhớ nội dung. Sau đó cố ý rút đủ năm tấm để thẻ hủy, khiến mất ký ức về nội dung.

 

Tiếp theo sẽ để Phó Tư Viễn nội dung, từ đó kiểm tra xem quy tắc xóa ký ức của , mới chính thức rút thật.

 

Điều kiện tiên quyết là ký ức của Phó Tư Viễn xóa.

 

“Vậy rút nhé?” Kiều Tinh Hà cột ngoài cùng bên trái hỏi.

 

Liêu Phỉ gật đầu. Anh hít nhẹ một rút một tấm.

 

“Số 355 phố Bình Thành.” Anh nhỏ, liếc Dương Đăng Nam sang , “Kết quả lắm đúng ?”

 

“Không , chỉ là thử thôi.” Liêu Phỉ an ủi, nghiêng đầu hiệu cho Phó Tư Viễn ghi nhớ.

 

Bên , Bạch Thần cũng tiến lên rút tấm thứ hai, xong liền cau mày:

 

“Thời gian mở cửa: 9:00 sáng ~ 12:00 trưa.

6:00 tối ~ 2:00 sáng.”

 

… Thời gian mở cửa?

 

Lông mày Liêu Phỉ khẽ nhướn lên, trong đầu lập tức hình thành suy đoán.

 

Bạch Thần cũng nghĩ tương tự, ngẩng lên : “Nếu là thời gian mở cửa thì chắc liên quan đến cửa hàng? Vậy địa chỉ lúc nãy là vị trí cửa hàng? Nghĩa là bắt chúng tìm cửa hàng, tự mở một cửa hàng?”

 

“Hiện tại cả hai khả năng đều .” Đầu Đinh đáp, bước lên rút tấm thứ ba.

 

Trên bưu ghi:

 

“Đối tượng thể bán hàng:

Người chơi ×

Quái vật √

Linh hồn √√√”

 

“Cái nghĩa là gì?” Đầu Đinh nhíu mày, đưa cho xem.

 

Dương Đăng Nam liếc qua, khóe môi khẽ nhếch: “Vận may của đấy. Xác suất rút trúng cái thấp, nhưng hiệu quả cực . Trừ khi rút tấm thứ năm xui tận mạng.”

 

“Nghĩa là ?” Kiều Tinh Hà hỏi theo bản năng.

 

Đứng bên cạnh, Liêu Phỉ lộ vẻ bừng tỉnh.

 

hiểu .

 

Những tấm bưu chính là điều kiện chi tiết cho nhiệm vụ tiếp theo, mà nhiệm vụ của họ thể là mở một cửa hàng trong khu phố thương mại .

 

Địa điểm, thời gian mở cửa, nhóm khách hàng… tất cả đều là điều kiện kinh doanh.

 

Còn dấu tích đúng sai chắc liên quan đến lợi nhuận. Ví dụ tấm nghĩa là họ thể bán cho chơi, nhưng thể bán cho quái vật và linh hồn, mà bán cho linh hồn sẽ nhận lợi ích cao hơn.

 

Cô nhanh ch.óng suy luận của cho , đồng thời Dương Đăng Nam xác nhận. Anh lơ đãng gật đầu khẽ: “Cho nên mới vận may các . Ba dấu tích ở mục linh hồn hiếm. Mà khách dạng linh hồn thì dễ đối phó nhất, gần như cái gì cũng mua.”

 

“Vậy chúng cần rút ?” Đầu Đinh do dự.

 

“… Xem tấm tiếp theo .” Liêu Phỉ suy nghĩ trả lời.

 

Dựa theo lời nhắc đó, địa điểm “Số 355 phố Bình Thành” rõ ràng . tấm khách hàng cực hiếm, nếu bỏ thì quá đáng tiếc.

 

Cô bước lên, rút tấm thứ tư.

 

“Nếu thành thuận lợi kinh doanh , phần thưởng nhận là: mỗi 10 điểm tích lũy, cùng với một nhân đôi tài sản tiền mặt...”

 

Liêu Phỉ xong, gần như tin mắt .

 

Cô ngẩng đầu , phát hiện chỉ những khác mà ngay cả Dương Đăng Nam cũng lộ vẻ kinh ngạc.

 

Chưa đến nhân đôi tiền mặt, chỉ riêng 10 điểm tích lũy thôi đủ khiến choáng váng!

 

“… Cô cộng dồn may mắn ?”

 

thể thấy kỹ năng của Liêu Phỉ, Dương Đăng Nam nhanh ch.óng đoán .

 

Liêu Phỉ ngơ ngác gật đầu: “Tăng thêm 5%.”

 

“Thảo nào...” lẩm bẩm, hừ nhẹ khi thấy đều .

“Đã rút trúng cái thì chắc cần nhắc nữa chứ?”

 

đúng đúng, thưởng gấp mười thì còn đòi gì nữa.” Ngài Anh Đào như tỉnh mộng, chủ động bước lên, “Còn thiếu tấm cuối… Không khoe , hồi xưa chơi Âm Dương Sư rút một phát SSR…”

 

Anh đầy tự tin rút một tấm bưu .

 

Sau đó xuống.

 

Rồi đơ tại chỗ.

 

“… Sao ?” Linh cảm dâng lên trong lòng Liêu Phỉ. Bạch Thần lập tức bước tới cầm lấy tấm thẻ, lớn:

 

“Sản phẩm kinh doanh…”

 

Anh há miệng, giọng run lên:

 

“Sản phẩm kinh doanh là… các loại đồ sắt?!”

Loading...