Tôi là thiên kim giả trà xanh trong văn án niên đại - Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-01-25 14:43:35
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếc là những ngày tháng hạnh phúc quá ngắn ngủi.

 

Năm cô bảy tuổi, cha là lính cứu hỏa vẫn thực hiện nhiệm vụ như thường lệ, nhưng hy sinh trong biển lửa, mãi mãi thể trở về.

 

Lương Diên thấy vốn luôn rạng rỡ xinh bỗng chốc trở nên ảm đạm chút sức sống, nhưng ngay khi cha hạ táng vài ngày, lập tức lao vòng tay của một đàn ông khác.

 

Cô bé nhỏ tuổi hiểu tại thể lòng đổi dễ dàng đến thế, cũng hiểu tại rời , cô chỉ nếu rời khỏi nơi , lẽ sẽ mãi mãi gặp cha nữa.

 

Đồng Thư lạnh lùng cô đang ôm c.h.ặ.t lấy ghế sofa: "Hỏi nữa, theo ?"

 

Tiểu Lương Diên lắc đầu: "Bố con đợi bố về nhà."

 

"Lương Côn Bằng biến thành một nắm tro , vĩnh viễn nữa ."

 

Tiểu Lương Diên rơm rớm nước mắt: "Con tin, bố sẽ về mà."

 

Đồng Thư một tay chống hông, ngón tay run lên vì tức giận: "Dù nhà cũng bán , theo thì con sẽ đuổi ngoài đấy."

 

"... Con sẽ rời khỏi đây."

 

Đồng Thư mất kiên nhẫn đồng hồ, tiến lên lôi kéo cô: "Buông tay ."

 

Sức lực của cô cuối cùng cũng địch , cả ép nhét trong xe.

 

Chiếc xe chạy quanh co mãi cuối cùng cũng dừng một căn nhà lớn.

 

Đồng Thư kéo cô xuống xe, gõ cửa, mở cửa chính là đàn ông mà lòng.

 

Sau Đồng Thư với cô, bà và đàn ông đó kết hôn.

 

Năm , đứa em trai cùng khác cha chào đời.

 

Đồng Thư dành nhiều tâm trí hơn cho em trai và gia đình đó.

 

Lương Diên học một , về nhà một , lúc trời mưa sẽ ai đưa ô cho cô, lúc sinh nhật cũng ai đưa cô công viên giải trí, cô tẩy chay ở trường, ở nhà trách mắng, cô càng lúc càng trở nên trầm mặc ít .

 

Vốn dĩ tưởng rằng ngày tháng sẽ cứ bình lặng trôi qua như thế, một ngày năm cô mười tuổi, cha dượng Đổng Khai Vũ đột nhiên xông phòng cô, ôm cô lòng, một tay đặt lên vai cô một tay đặt lên m.ô.n.g cô.

 

Trước đây khi cha còn sống bao giờ như cả, Lương Diên ông đang những chuyện với , cô liều mạng kêu cứu, tiếc là chẳng ai cứu cô cả.

 

Cô vớ con d.a.o gọt b.út chì bàn đ.â.m mạnh chân Đổng Khai Vũ, Đổng Khai Vũ đau đớn buông cô , đó ngừng xin .

 

"Diên Diên, xin con, bố uống quá chén , đừng với nhé, con?"

 

Là thực sự uống nhiều là cố ý đây?

 

Kể từ khi và Đổng Khai Vũ kết hôn, nụ mặt nhiều hơn, cô yêu , to chuyện, liền chôn giấu chuyện đó trong lòng.

 

Cô tưởng say rượu đó chỉ là một sự cố ngoài ý , Đổng Khai Vũ sẽ tái phạm sai lầm tương tự nữa, ngờ ông hết đến khác xông .

 

Lương Diên do dự lâu vẫn chuyện với , nhưng câu trả lời Đồng Thư dành cho cô là — một cái tát vang dội.

 

Đồng Thư hừ lạnh một tiếng: " là đứa con gái ngoan của Lương Côn Bằng, mới mười tuổi dối , chồng thế nào còn ."

 

Trước đây chỉ cần cô một cái, sẽ ôm cô lòng dỗ dành, giờ tại điều tra rõ ràng đ.á.n.h cô ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-la-thien-kim-gia-tra-xanh-trong-van-an-nien-dai/chuong-73.html.]

 

Cô thực sự sai ?

 

Lương Diên thấy Đổng Khai Vũ ở cách đó xa đang đắc ý nhún vai, nhưng tỏ vẻ là đàn ông khi qua.

 

Thì ... là như .

 

Lương Diên định cầu xin khác nữa, vì chỉ tin những gì họ tin, Đổng Khai Vũ quá khéo diễn là ông chủ công ty xây dựng và là cha của con trai bà, tin ông chứ tin cô.

 

cô mới mười tuổi, sức lực đ.á.n.h Đổng Khai Vũ, chỉ thể cầm chiếc kéo sắc nhọn để tự vệ.

 

Mỗi ngày điều đáng sợ nhất chính là màn đêm buông xuống, cô xốc tinh thần mười hai phần, để bản chìm giấc ngủ.

 

Em trai càng lúc càng lớn, sự hiện diện của cô trong nhà càng lúc càng thấp.

 

Cứ như mà nơm nớp lo sợ qua mấy năm, cho đến khi lên cấp hai, cô chút do dự chọn ở nội trú, thỉnh thoảng kỳ nghỉ mới về nhà một chuyến.

 

Sau khi kỳ thi lên cấp ba kết thúc, Lương Diên nơi nào để ở, chỉ thể về nhà họ Đổng.

 

Mấy năm qua, công ty của Đổng Khai Vũ càng càng lớn, căn nhà đây đổi thành biệt thự, xe sang đổi mấy chiếc, trang sức của cũng càng ngày càng nhiều.

 

Lương Diên nghĩ, ông bận rộn như chắc là chạm mặt , ngờ ngày đầu tiên về chạm mặt ông .

 

Ánh mắt đây còn giấu trong bóng tối lúc đang thản nhiên lướt cô.

 

"Ồ, Diên Diên về , bảo bố đón con?"

 

Kể từ khi chuyện đó xảy , thái độ của Lương Diên đối với ông vô cùng lạnh lùng.

 

Lương Diên thản nhiên : "Cũng xa lắm, con tự về ."

 

Đổng Khai Vũ đưa tay lấy cặp sách của cô, thực tế là lòng bàn tay phủ lên lưng cô.

 

Lương Diên chán ghét bước lên phía một bước: "Không chuyện gì nữa con về phòng đây."

 

"Cái đồ con gái c.h.ế.t tiệt, mới về trưng cái bộ mặt đưa đám, còn tưởng nợ nó mấy triệu bạc bằng." Đồng Thư mắng vài câu, đó nhiệt tình ôm lấy cánh tay Đổng Khai Vũ, "Anh yêu, đừng chấp nó gì, em đang nhắm một cái túi..."

 

"Mua mua mua. Chỉ cần vợ thích, đều mua hết."

 

"Bố ơi, con cũng ."

 

Lương Diên lười tiếng huyên náo của gia đình ba họ, đóng cửa chốt và đeo tai .

 

Còn vài tháng nữa mới lên cấp ba, cô đây, nhưng rời khỏi đây cô thể chứ?

 

Vốn dĩ còn đang do dự, một chuyện xảy buổi tối khiến Lương Diên ý định rời khỏi nhà họ Đổng.

 

Chương 38

Bà giúp việc nấu xong bữa tối, khi hỏi qua Đồng Thư mới lên lầu gọi Lương Diên.

 

Lương Diên vốn ăn cơm, nhưng bà giúp việc năm bảy lượt thúc giục, khó bà , cô đành xuống lầu theo.

 

Chưa đến phòng ăn, thấy đứa em trai kém cô tám tuổi Đổng Văn Diệu vẻ mặt ngây thơ hỏi: "Chị họ Đổng, tại ở nhà chúng ạ?""

 

 

Loading...