Tôi là thiên kim giả trà xanh trong văn án niên đại - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-01-25 14:41:01
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiện tại trong tay cô tích góp cũng khá nhiều, chỉ năm đồng thôi mà, coi như bỏ tiền mua lấy niềm vui.
Cô đầu Trần Trạch Dữ, đúng lúc chạm ánh mắt của .
Chỉ là trông vẻ... Lương Diên mím môi, tới: "Sao thế? Không vui ?"
Trần Trạch Dữ cau mày, giọng điệu chút trầm buồn: "Diên Diên, xin em, đều là tại cậy mạnh..."
Nếu tại , Lương Diên nhiều chế giễu như .
Nếu tại , Lương Diên cũng sẽ đội cái nắng gắt để cùng đào giếng.
Đều là của , sớm thế... chẳng nghĩ mấy cái ý tưởng tồi tệ .
Lương Diên khoanh tay n.g.ự.c liếc một cái, giọng điệu thản nhiên: "Tiểu bá vương trong ấn tượng của bao giờ ủ rũ thế , tiền cược đặt , chúng thể tự oán tự trách ."
Trước đây Lương Diên mấy khi thèm để ý đến , càng khỏi đến việc những lời cổ vũ lòng như thế . Bây giờ thấy những lời , như tiêm m.á.u gà, tinh thần phấn chấn hẳn lên: "Được, chúng nhất định sẽ thành công."
Bốn lãng phí thời gian nữa, tiếp tục tìm kiếm nguồn nước tiếp theo.
Cái thứ hai... thất bại.
Trong đám đông, những tiếng châm chọc khiêu khích dần lớn hơn, chỉ một bộ phận nhỏ cổ vũ cho bọn họ.
Cái thứ ba... thất bại.
Những cổ vũ cho bọn họ đều im lặng gì.
Cái thứ tư... thất bại.
Những tiếng gở càng lớn hơn.
Cái thứ năm...
Cái thứ sáu...
Mãi đến khi trời tối, bọn họ vẫn đ.á.n.h nước lên.
"Theo thấy, các mau nhận thua cho ."
"Chậc, phơi nắng cả buổi chiều, chẳng cái gì."
"Trên huyện còn ai , mấy cái đứa trẻ ranh mới là lạ."
" bảo mấy đứa thanh niên tri thức nổi mà."
"Bình thường việc đồng áng hồn, đào giếng càng xong."
"Các xem mấy đứa thanh niên tri thức cũng thật là..."
Người trong đại đội coi thường thanh niên tri thức, thanh niên tri thức cũng coi thường trong đại đội.
Hai bên ghét bỏ lẫn .
Các thanh niên tri thức thấy , thấy trong đại đội mà từ tấn công bốn Lương Diên lan sang tất cả , nhất thời sắc mặt mấy . Trong lòng thầm oán trách nhóm Lương Diên rảnh rỗi sinh nông nổi, nhưng bọn họ thể ngay mặt trong đại đội, nếu sự chia rẽ nội bộ của thanh niên tri thức bại lộ, uổng công để cho.
Bác trai : "Cô bé, trai , theo thấy các cứ nhận thua cho xong, ít nhất cũng đỡ mệt ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-la-thien-kim-gia-tra-xanh-trong-van-an-nien-dai/chuong-52.html.]
Đào giếng quá tốn thể lực, nếu vì một thở kiên trì, Lương Diên sớm mệt lả bò đất .
Cô thở dốc mấy , giơ tay quẹt mồ hôi cổ: "Bác ơi, giờ là gì ạ, theo cháu thấy chi bằng cứ ăn cơm , đợi chúng cháu tiếp tục."
Chương 27
Thấy Lương Diên kiên trì như , bác trai vui vẻ phẩy tay: "Được thôi, thì ăn cơm xong , đến lúc đó thua thì nhè nhé."
Lương Diên mím môi : "Chúng cháu dám thì tuyệt đối sẽ nuốt lời."
Đám đông dần tản , Lương Diên thở phào nhẹ nhõm, bệt xuống đất chút hình tượng.
Giây tiếp theo, Trần Trạch Dữ từ lấy một chiếc bình tông màu xanh quân đội: "Sạch đấy."
Những xem náo nhiệt dù cũng thể tìm chỗ mát mẻ để che nắng, còn bọn họ thì thực sự phơi nắng gắt suốt cả buổi chiều.
Lương Diên đón lấy uống vài ngụm, đó đưa cho Tống Đại và Mạnh Hương Hương.
Tống Đại nắng hun đến đỏ bừng hai má: "Chúng ăn chút cơm để bổ sung thể lực ."
Mạnh Hương Hương phụ họa: " đúng đúng, sớm đói đến mức dán cả bụng lưng , ăn chút gì chắc là trụ nổi mất."
Lúc điểm thanh niên tri thức nấu cơm xong, bốn chỉ rửa mặt qua loa xếp hàng lấy cơm.
Trước đây cơ bản đều bậc thềm ngoài sân ăn cơm, rảnh rỗi còn thể trò chuyện, lúc rõ ràng gạt bốn bọn họ ngoài.
là vì nguyên nhân của bọn họ mà khiến tất cả ở điểm thanh niên tri thức chê , nhưng đây kết quả bọn họ cố ý gây .
Tương lai còn ở đây thêm một năm rưỡi nữa, Lương Diên xích mích với trong đại đội gây gổ với ở điểm thanh niên tri thức, nếu những ngày tháng chắc chắn sẽ khó khăn.
Ăn cơm xong, nhóm Lương Diên tìm thấy Trương Lượng và trình bày ý định của .
Trương Lượng thở dài một tiếng: " là trong lòng thoải mái, mà là cảm thấy các quá bốc đồng , tiền cược tận năm đồng bạc, nếu thua thật thì lấy gì mà ăn!"
Lương Diên chủ động nhận : "Trưởng điểm, đều là của ..."
Lời còn dứt, Trần Trạch Dữ chắn mặt cô, thành thật nhận với Trương Lượng: "Trưởng điểm, chuyện suy cho cùng đều là vấn đề của , là mua dụng cụ, là nảy ý định, Diên Diên chỉ là hảo tâm giúp thôi, tất cả liên quan đến cô ."
Hôm nay, lúc ai lựa chọn , chính là cô gái mà luôn bảo vệ dứt khoát mặt , giống hệt như ngày đó nhiều năm về khi mấy đứa trẻ chặn trong con hẻm nhỏ.
Cô gái tỏa sáng rực rỡ ánh mặt trời của hiện tại và cô gái của nhiều năm về chồng khít lên .
Thật rạng rỡ, thật ch.ói mắt.
Giây phút đó, trái tim dường như ngừng đập.
Thực sự việc phát triển đến mức ngoài dự tính của , ngờ chuyện ầm ĩ đến thế, cũng ngờ kéo cả Lương Diên cuộc. Chuyện cho dù kết quả , cũng gì hối tiếc.
Nhiều năm nhắc ngày hôm nay, điều thể nghĩ đến chính là thời gian tươi cùng Lương Diên đón nhận sự nghi ngờ, cùng sát cánh chiến đấu.
Trương Lượng qua : "Bây giờ là truy cứu vấn đề của ai, mà là lấy tiền đó."
Anh xuống nông thôn hơn ba năm, một đôi giày vải suốt hai năm, một chiếc quần mặc ba năm, ngay cả chiếc áo khoác may cũng là mặc mặc . Điều kiện ở nông thôn gian khổ thế nào những thanh niên tri thức mới đến nhưng .
Từng đồng từng cắc đều tiết kiệm mà tiêu, nếu sẽ thắt lưng buộc bụng chịu đói vài bữa thậm chí vài ngày.
Anh điều kiện gia đình Trần Trạch Dữ , chiếc xe đạp đắt tiền như mua là mua ngay, nhưng cảm thấy tiền nên tiêu việc cần thiết, mang đ.á.n.h cược thật là quá lý trí.