Tôi Dùng Cái Miệng Quạ Đen Để Cứu Cả Nhà - Chương 88: Bà Cụ Có Tầm Nhìn, Nếm Được Chút Ngọt Ngào
Cập nhật lúc: 2026-01-05 06:51:47
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba em thu hoạch khá nhiều, từ xa thấy bà cụ Lâm đang cửa.
“Bà nội, bà nội, bà nội.” Ba em đồng thanh gọi.
Nhìn thấy cháu trai cháu gái nhỏ trở về, vẻ mặt bà cụ Lâm dịu đôi chút.
Lâm Tây Tây ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ, tự khen: “Bà nội, bà xem cháu và các lợi hại ? Đào nhiều nhiều rau dại, nhặt nhiều nhiều củi.”
Ánh mắt bà cụ Lâm rơi thành quả hôm nay của bọn trẻ, tán đồng gật đầu, “Quả thực tồi, về nhà thôi.”
Củi nhặt về còn phơi nắng, phơi khô nước mới đốt .
Lâm Đông và Lâm Nam đổ củi trong gùi .
Lâm Tây Tây và bà cụ Lâm mang ghế nhỏ nhặt rau dại.
Ngắt bỏ những lá khô già của rau dại, chỉ giữ phần ăn .
Đây cũng là công việc tốn thời gian, lâu.
Nhặt một lúc, đợi Lâm Đông và Lâm Nam xếp củi gọn gàng ở chân tường, bà cụ Lâm liền bảo ba em rửa tay rửa mặt, nhà uống nước ăn chút gì đó, bài tập.
Đối với việc học của trẻ con, bà cụ Lâm vô cùng tán thành.
Phải bà cụ Lâm là một bà cụ tầm , bất kể ngoài mát lưng thế nào. Trẻ con trong nhà bà đều cho học, ít chữ. Trừ khi năng khiếu, bản học nữa, thì hết cách, cũng thể ép học .
Cuộc đời tự chịu trách nhiệm, bà là một bà già quản nhiều thế.
Như trong thôn, nhất là bà cụ Thái hàng xóm thường lải nhải sách vô dụng, bà cụ Lâm bao giờ tranh luận với họ.
Nếu sách thực sự vô dụng, thì tại trong thôn hễ việc gì nhẹ nhàng một chút đều cần ?
Ví dụ như kế toán thôn, ghi điểm công, thủ kho vân vân, cái nào mà chẳng cần học vấn mới .
Không cứ học là những việc , nhưng ít nhất khi cạnh tranh với khác những vị trí , vì từng học mà ngay cả tư cách cạnh tranh với cũng .
Lâm Đông, Lâm Nam và Lâm Tây Tây bài tập, nên lời bà nội bài tập.
Lâm Lập Hạ của phòng lớn và Lâm Thu của phòng hai, Lâm Lập Đông, Lâm Đông Chí của phòng ba cũng giống em Lâm Tây Tây, đều nhặt củi đào rau dại.
Không chỉ nhà họ Lâm, nhà khác cũng .
Bài tập của Lâm Tây Tây thành một phần lớp, nhanh xong.
Lâm Nam gốc kém, bài , Lâm Tây Tây bèn giảng cho .
Không tại , lúc cô giáo giảng, Lâm Nam cảm thấy như sách trời buồn ngủ rũ rượi, em gái giảng nhanh hiểu.
Lâm Nam cảm thấy em gái giỏi quá .
Buổi tối, bà cụ Lâm hấp cho ba đứa trẻ hai quả trứng gà, bảo ba đứa chia ăn.
Lâm Tây Tây cùng Lâm Đông và Lâm Nam cũng ăn mảnh, mỗi múc cho ông bà nội bố một thìa, ăn nốt phần còn .
Có sự giúp đỡ của bà cụ Lâm, Lâm Lão Tứ và Lý Xuân Hạnh tan về là cơm nóng ăn.
Bác gái cả và bác gái hai chụm đầu thì thầm, mặc dù con cái hai nhà họ cũng nấu cơm chín , nhưng thể giống .
Đều là con trai con dâu như , bà cụ chỉ giúp đỡ phòng bốn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-dung-cai-mieng-qua-den-de-cuu-ca-nha/chuong-88-ba-cu-co-tam-nhin-nem-duoc-chut-ngot-ngao.html.]
Phòng bốn một nhà năm , hai ông bà chỉ hai , tính thế nào cũng là phòng bốn chiếm hời.
Hai thầm mắng vợ chồng chú tư gà tặc, mà thể nghĩ cách ăn chung với hai ông bà.
Sao các bà nghĩ nhỉ!
Dù trong lòng bất mãn, cũng chỉ dám thì thầm lưng vài câu, trong lòng các bà sáng như gương, cho dù ầm lên, các bà cũng chẳng lợi lộc gì.
Phòng ba cũng chẳng thanh tịnh gì, đợi bác ba và bác gái ba tan , ăn cơm xong, Lâm Đông Chí liền suy nghĩ của .
Lâm Đông Chí xây một bức tường trong sân, cô ngẩng đầu thấy cúi đầu gặp với mấy phòng nhà họ Lâm bao gồm cả ông cụ bà cụ.
Còn một điểm nữa là bây giờ trong nhà nồi , cô buôn bán đồ ăn, cả một đại gia đình thế chẳng chút riêng tư nào, cô chút gì thò đầu là thấy, cô thấy, nhất là chú tư thím tư, hai đó giới hạn, học lỏm việc buôn bán của cô .
Tốt nhất là thể xây nhà mới, như thể tránh xa thật xa, chỉ là bây giờ trong nhà ngay cả tiền xây một gian phòng cũng , chuyện xây nhà mới xa vời, cho nên cô xây một bức tường trong sân.
Bác ba và bác gái ba xong đồng loạt lắc đầu.
“Sao thể thế , đều là một nhà, gì chuyện xây tường trong sân, cho.
Hơn nữa, ông bà nội con , ông bà nội con chắc chắn sẽ tức giận.” Bác ba đồng ý.
Bác gái ba thấy con gái gây chuyện, cúi đầu lau nước mắt, lời chồng thì gật đầu lia lịa, đúng là lý lẽ , tuy phân gia , ai sống nhà nấy, nhưng gì chuyện xây tường trong sân, tự dưng để chê .
Bà cảm thấy khổ thế , chị em dâu đều nếp tẻ, thiên vị bà là kẻ đáng thương, chỉ sinh hai cô con gái, hơn nữa cô con gái út còn là đồ quậy phá, lúc nào để yên .
Trước đây con gái út quậy đòi phân gia, nhà phân , tưởng là sẽ yên chút, ai ngờ nó bày trò .
Cái sân vuông vắn, xây một bức tường từ giữa , thế chẳng chắn mất một nửa cửa nhà chính , bố chồng chẳng sẽ mắng bà c.h.ế.t khiếp.
Lâm Đông Chí dường như nỗi lo của cha , “Cha nghĩ xem, Tết cha con bắt cá sông bán vất vả thế nào, bây giờ con một ý tưởng hơn, cần cha con thức khuya dậy sớm bắt cá nữa.
Cha nghĩ cho kỹ, chuyện cho dù chúng , cũng sẽ , một chuyến kiếm bao nhiêu tiền, ai là kẻ ngốc.”
Bác ba và bác gái ba con gái mắng là kẻ ngốc, sắc mặt đều chút khó coi.
Kiếm tiền đúng là kiếm tiền thật, tiền kiếm trong thời gian bắt cá đó còn nhiều hơn ruộng hai năm.
Bây giờ con gái con đường khác để , thật lòng, đều là từ những ngày nghèo khó lên, nếm chút ngọt ngào, kiếm tiền ai mà động lòng.
Nhất là bác gái ba, từ khi trong tay tiền, khi đối mặt với ba chị em dâu, lưng cũng vô thức thẳng lên vài phần.
Trước đây khúm núm, chị em dâu chèn ép mặt ngấm ngầm, bà chỉ là lời ý , ngốc, thực trong lòng sáng như gương, chỉ là cảm thấy con trai tiền, khi đối mặt với chị em dâu đủ tự tin mà thôi.
Lâm Đông Chí sự d.a.o động mặt cha , “Cha , nghĩ kỹ , chỉ là một bức tường thôi mà, đến lúc đó cha con xây lệch về phía chúng một chút, tránh cửa nhà chính là , ông bà nội con là hiểu lý lẽ, sẽ giận cha .
Đợi xây tường xong cha con quây thêm cái chuồng gà, sang xuân , con hỏi xem nhà ai ấp gà con, chúng đổi về nuôi.
Gà nuôi lớn, đẻ trứng, để con tẩm bổ cơ thể cho , con chắc chắn là lúc sinh con và chị con dinh dưỡng đủ, đợi cơ thể tẩm bổ , con sinh thêm một em trai, cuộc sống của chúng sẽ hy vọng, xem ai còn dám nhà là tuyệt tự.”
Một tràng của Lâm Đông Chí, phía dài dòng văn tự, đều bằng mấy câu phía khiến bác ba và bác gái ba động lòng.
Trên mặt bác gái ba còn vương nước mắt, gật đầu lia lịa, cảm thấy con gái út hiểu , chắc chắn là như , chính là lúc sinh con tổn hại cơ thể, nếu bao nhiêu năm nay mãi mang thai.
Lâm Đông Chí kín đáo nở nụ , cô tâm bệnh của cha chính là con trai, đ.á.n.h rắn đ.á.n.h dập đầu, cô thế nào để cha động lòng.
Kiếp cha chỉ cô và chị gái hai đứa con, kiếp cũng thể nào em trai , , dù cô cảm thấy cha cô và chị gái là đủ , cô cũng chẳng thêm em trai.