Tôi Dùng Cái Miệng Quạ Đen Để Cứu Cả Nhà - Chương 17: Đổi Thân, Chuyện Xưa
Cập nhật lúc: 2026-01-05 06:49:47
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà cụ Lâm tức đến run cả tay: "Được, , , chia, chia, chia, đỡ cho mày thấy bà già chướng mắt."
Ông cụ Lâm nghiêm nghị cầm điếu t.h.u.ố.c gõ cạnh bàn: "Lão Tam, vợ Lão Tam, chia nhà là ý của các là ý của con bé?"
"Bố, chia." Bác Ba giọng ồm ồm.
Bác gái Tôn Tứ Phán sợ đến tim gần như ngừng đập, : "Bố , con bé sốt mê sảng, linh tinh đấy ạ, con đưa nó phòng dùng nước lạnh lau cho hạ sốt, bố , chúng chia nhà."
Bác gái Tôn Tứ Phán bình thường lời ý , những lời bậy bạ của con gái thứ hai dọa cho đến mức hiểu nghệ thuật ngôn ngữ.
Màn kịch cuối cùng cũng hạ màn.
Bà cụ Lâm tức giận đến mức tối nấu cơm.
Vẫn là mấy chị em dâu về cùng nấu cơm.
Bác gái Hai cũng chuyện hôm nay cho kinh ngạc, vì , lúc nấu cơm bác gái Hai cũng dám lải nhải phàn nàn.
Làm việc quần quật cả ngày, về nhà cơm ăn, còn tự kéo lê thể mệt mỏi nấu cơm. Mọi khi về nhà chồng đều nấu cơm xong, so sánh như , chồng tuy chút thiên vị, nhưng cũng thể chấp nhận . Để ngày nào tan cũng cơm ăn sẵn, xem cũng dỗ dành chồng cho .
Bà cụ Lâm bữa tối tức giận ăn.
Ông cụ Lâm việc cả ngày, vốn dĩ lúc tan đói, trong lòng nén giận, ăn ngon như khi, hôm nay cũng chút con gái nhà Lão Tam cho tức giận, bưng bát ngoài cổng ăn.
Bữa tối ăn đặc biệt yên tĩnh.
Người lớn mặt mày đều nghiêm trọng, trực tiếp ảnh hưởng đến tâm trạng của bọn trẻ.
Bọn trẻ cũng sắc mặt, ăn cơm hiếm khi tranh giành.
Tối ăn cơm xong, mấy chị em dâu cùng dọn dẹp.
Mấy nhà trở về phòng đóng cửa , mỗi cặp vợ chồng khỏi chuyện riêng, đối với chuyện xảy hôm nay đều ý kiến riêng.
Nhà Cả.
Bác gái Cả tạm thời đồng ý chia nhà, tại , tự nhiên là vì con trai lớn và con gái lớn nhà Cả tuổi tác cũng lớn, con gái gả của hồi môn, đây là một khoản chi. Con trai lớn đến tuổi xây nhà, tiền cưới vợ càng là một khoản chi nhỏ.
Không chia nhà, của hồi môn và nhà cửa tự nhiên là do công quỹ chi, đây là lợi ích của việc chia nhà.
Chia nhà, tự nhiên cũng lợi ích, ví dụ như bà thể tự chủ, cần cả nhà ở chung ồn ào, nhưng kết quả cuối cùng là hại nhiều hơn lợi.
Dù chia nhà, tài sản trong nhà chia đều, ông bà thể lấy bao nhiêu tiền để chia, ít nhất cũng chia thành năm phần, bốn nhà mỗi nhà một phần, ông bà còn giữ một phần tiền riêng, cuối cùng chia đến tay bao nhiêu? Chắc là nhiều.
Nhà Hai cũng rảnh rỗi, lúc nãy ăn cơm dám gì, sợ đụng lúc bà cụ vui mắng một trận, bác gái Hai sắp nhịn đến phát điên , khi bà là thích chuyện nhất.
Hôm nay trong phòng chính ồn ào đòi chia nhà, thật bà chút động lòng, chia nhà đối với nhà Hai mà là chuyện .
Bà và chồng bà đều sức khỏe, hai đứa con đều hơn mười tuổi, cũng coi như là nửa lao động, nếu thể chia nhà, chỉ cần bà và chồng bà là lười biếng, công điểm kiếm ít, nuôi con thành vấn đề.
Chỉ là chuyện chia nhà nghĩ cũng thôi, ông bà ở đó, nhà dễ chia như .
Không khí nhà Ba chút nặng nề, bác gái Tôn Tứ Phán giường lau nước mắt, mặt mày sầu não: "Con gái thứ hai, hôm nay con ? Gan lớn thế, cái gì cũng dám ngoài.
Bà nội bảo con gì thì con , cãi bà, thật bớt lo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-dung-cai-mieng-qua-den-de-cuu-ca-nha/chuong-17-doi-than-chuyen-xua.html.]
Không chỉ nhà , con xem nhà nào trẻ con giúp lớn việc, con đừng trách bà nội, bà nội cũng dễ dàng, cả nhà bà thể chu mặt.
Lần ông bà nội con đều đắc tội , đây."
Bác Ba gãi gãi đầu, im lặng xổm ở góc tường.
Đến lúc , Lâm Đông Chí cũng lỗ mãng, chia nhà là chuyện lớn, cô cứ ầm lên là .
, cô hối hận, cô sẽ dung túng cho bất kỳ ai, kể cả ông bà nội.
"Mẹ, con chỉ cảm thấy công bằng, tại nhà Ba chúng việc gì nặng nhọc, bẩn thỉu cũng ? Còn thím Tư suốt ngày bắt nạt , đẩy hết việc của thím cho , tại chứ.
Mẹ nghĩ xem, nếu nhà Ba chúng cần cù chịu khó, nhà Cả, nhà Hai đều , chỉ nhà Tư cuộc sống thể thoải mái như ? Chú Tư, thím Tư lười tham ăn, họ tự còn nuôi nổi, huống chi còn ba đứa con, thể nuôi như ? Đây là hút m.á.u nhà Ba chúng để nuôi con cho họ.
Chúng nhiều việc như cũng ai nhớ đến công lao của chúng , nhà Tư còn thỉnh thoảng ăn trứng, con và chị con ăn gì?
Chẳng gì là của chúng , còn ông bà nội thiên vị như , đồ ngon trong phòng họ bao giờ cho con và chị con một miếng ?
Dù ông bà nội đối xử với con, đừng mong con hiếu kính họ."
Bác gái nhíu mày đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi: "Con gái thứ hai, con thành thế ? Trước đây con như , bố con và chú Tư là em ruột, ầm lên khó coi lắm, còn ông bà nội con, đều là trưởng bối của con, cãi ông bà nội nữa, còn những lời đại nghịch bất đạo đó thì đừng nữa."
Lâm Đông Chí im lặng, kiếp cô chính là chủ kiến như , chồng và chồng gì cũng theo, chút chủ kiến nào của riêng , bạn gì, cô cũng sẽ .
Bố cô ngu hiếu, coi cháu trai còn quan trọng hơn con gái .
Họ tự như cũng thôi, còn con cái cũng giống họ, cần cù chịu khó.
Kiếp , bà nội cô nhờ mai mối cho cô, , cuối cùng thím Tư cô giới thiệu cho một đàn ông.
Lại vì hai trăm đồng tiền thách cưới, mà gả cô cho một đàn ông già hơn cô năm tuổi.
Bà nội cô là đẩy cô hố lửa, còn đàn ông đó lớn tuổi hơn sẽ thương , chín chắn, định, tuy xuất ngũ, nhưng một khoản tiền xuất ngũ lớn, gả sang đó là hưởng phúc.
Biết thương thì gả Lâm Tây Tây sang đó , dù cũng là thím Tư .
Nếu thì để con gái thím Tư là Lâm Tây Tây gả sang đó hưởng phúc, phúc khí cô cần.
Hai trăm đồng tiền thách cưới là tiền thách cưới, là tiền bán con gái.
Ai mà đàn ông đó tiếng khắc vợ, cả nhà đều giấu cô, cuối cùng vẫn cô .
Người đàn ông già đó hai vị hôn thê đều kịp cưới c.h.ế.t vì tai nạn, tiếng khắc vợ của đàn ông đó lan truyền khắp nơi.
Người nhà hề thương xót cô, lỡ như cô cũng khắc c.h.ế.t thì , đó còn vì đây lính để di chứng, tuy thể chạy nhảy, nhưng thể tiếp tục lính.
Ai cũng khen , thì ích gì, quan trọng là mệnh cứng, sẽ khắc .
Cô gả, cách phản kháng đều dùng, lóc, tuyệt thực, đều vô dụng. Bố và ông bà nội cô đều quyết tâm bắt cô c.h.ế.t, còn mỹ danh là đưa cô hưởng phúc, hưởng cái phúc quái gì.
Sau , cô nhờ chị gái, giấu chồng lấy tiền nhà cho cô, cô mới thể bỏ nhà trong đêm. Lúc đó kinh tế mới mở cửa, sợ nhà tìm thấy, cô lang thang nhiều nơi, tiền sắp hết.
Cô khó khăn lắm mới tìm một công việc tạp vụ trong nhà hàng, vài tháng, ban đầu còn , đó ông chủ nhà hàng giấu vợ giở trò với cô, cô sợ hãi vô cùng, cô , nhưng ông chủ cố tình gây khó dễ, trả lương cho cô, tiền trong tay .
Sau , ông chủ nhà hàng cô ở thành phố đó, càng trở nên táo tợn hơn. Phương Chí Vân, một học việc trong nhà hàng, cứu cô. Phương Chí Vân là địa phương, ông chủ đó cũng dám gì , chỉ là cả hai họ đều ông chủ tìm cớ trừ một ít lương đuổi .