Tôi Điên Cuồng Ôm Đùi Nam Chính Giả - Chương 77: Đó là mông ta

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-08 09:52:08
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Cơ thể của ngươi tệ, là đưa cho ?" Trần Âm nở một nụ âm hiểm với Tần Phù Ý.

 

"Dương khí bổn tiểu thư nặng lắm, sợ ngươi chịu nổi !"

 

Tần Phù Ý vung chân đá quét ngang, móng tay một bàn tay của Trần Âm đột nhiên dài , vung về phía chân nàng như thái rau. Tần Phù Ý trợn tròn mắt, lập tức thu chân , trở tay tung một cú c.h.ặ.t bằng cạnh bàn tay nhắm thẳng đầu lão.

 

Trần Âm phản ứng nhanh hơn, nghiêng đầu né đòn, tay tung một chưởng đ.á.n.h thẳng n.g.ự.c nàng.

 

"A!!! Đau quá mất!!!"

 

Tần Phù Ý thét lên t.h.ả.m thiết, chỉ là tiếng kêu phần... quá lố. Nàng mượn lực từ cú chưởng của Trần Âm, để cơ thể ngừng lùi phía , thậm chí còn bẻ lái tóm lấy Hoa Ân hất văng lúc nãy, tay lôi tuốt Quý Uyên, vắt chân lên cổ chạy thẳng miệng rồng.

 

Đám đông: "?" Rốt cuộc là cô đau thế hả?

 

Trần Âm: "..." Khá cho một con nhóc mượn gió bẻ măng!

 

Nàng lợi dụng chính lực đ.á.n.h của lão để thoát khỏi phạm vi công kích dẫn chạy mất! Lão mà g.i.ế.c nàng thì đủ bình định phẫn nộ trong lòng! Trần Âm trưng bộ mặt c.h.ế.t đuổi theo bén gót.

 

Tần Phù Ý kịp đưa Hoa Ân và Quý Uyên trong họng rồng. Còn những đồng bọn khác, ngoại trừ hai vì lo lắng cho nàng mà lỡ lộ diện, còn vẫn đang ẩn nấp, chắc là vấn đề gì lớn.

 

Ngay khoảnh khắc Trần Âm đuổi kịp, Tần Phù Ý cảm thấy một luồng lực hút mạnh mẽ kéo nàng cùng Quý Uyên và Hoa Ân một . Ngay đó, mắt nàng còn thấy gì nữa, một màn đen kịt bao trùm.

 

 

 

"Chắc là truyền tống đến cùng một chỗ nhỉ?" Trong bóng tối, Tần Phù Ý nhỏ giọng lầm bầm, "Nếu mà xui xẻo đến mức rơi đúng chỗ của tên Diện Khôi thì ba đứa xong đời thật."

 

"Khụ khụ... Thế thì thà để c.h.ế.t quách bây giờ cho xong!" Hoa Ân ôm c.h.ặ.t lấy Tần Phù Ý, giọng điệu đầy đau đớn.

 

"Công chúa, cô trụ nổi thật ?" Tần Phù Ý thoang thoảng ngửi thấy mùi m.á.u, vẻ là do Hoa Ân nôn . Cú vung tay của Trần Âm khiến nàng thương nặng đến ?

 

Hoa Ân ho như văng cả phổi ngoài: "Khụ khụ... Ta ... Cảm giác ngũ tạng lục phủ nát hết ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-dien-cuong-om-dui-nam-chinh-gia/chuong-77-do-la-mong-ta.html.]

"Chà, thế thì nghiêm trọng đấy." Tần Phù Ý thở dài một tiếng.

 

"Cô còn mỉa mai !" Hoa Ân định đ.á.n.h nàng một cái nhưng chẳng còn sức lực nữa.

 

"Này Quý Uyên, t.h.u.ố.c, mò lấy cho Công chúa uống ." Bên trái nàng vướng Công chúa, bên lôi Quý Uyên, thật sự còn tay nào để lấy t.h.u.ố.c cho Hoa Ân.

 

Quý Uyên ngẩn : "Ở ?"

 

"Trên eo , cái túi gian." Tần Phù Ý lắc lắc cái eo.

 

Quý Uyên mò trong bóng tối, một bàn tay áp tới, hình như... chạm nhầm chỗ.

 

Tần Phù Ý chê bai: "Đó là m.ô.n.g ."

 

Hoa Ân: "..."

 

Quý Uyên: "..."

 

Sao nàng thể một cách trực diện như thế hả!

 

"Dịch lên một chút, thấy ?" Tần Phù Ý chỉ huy Quý Uyên.

 

Bàn tay Quý Uyên nhất thời lúng túng đặt .

 

"Ta ! Đừng để loạn!" Trong thoáng chốc, Hoa Ân cảm thấy vết thương của như lành hẳn luôn.

 

Tuy nhiên, Quý Uyên theo chỉ dẫn của Tần Phù Ý, chạm đúng túi gian bên eo nàng. Trong trận pháp truyền tống tối đen như mực, Quý Uyên chỉ cảm thấy hai gò má đang nóng bừng lên. Đang định lấy t.h.u.ố.c , đột nhiên một luồng ánh sáng ch.ói mắt ập tới khiến ba vốn quen với bóng tối đồng loạt nheo mắt .

 

Giây tiếp theo, cả ba cùng rơi từ trung xuống một t.h.ả.m cỏ ngập tràn ánh nắng.

 

Phụt ——

 

Tần Phù Ý tay trái một , tay một , cả hai đều đè nghiến lên hình nhỏ bé của nàng, suýt chút nữa khiến nàng nghẹn thở mà thăng thiên!

Loading...