Tôi Điên Cuồng Ôm Đùi Nam Chính Giả - Chương 75: Ta chịu hết nổi rồi!

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-07 20:19:39
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những lúc thế , bộ ba Trương Tam, Lý Tứ và Nhị Ma T.ử mới thực sự phát huy tác dụng. Những nhân vật nền với gương mặt " qua đường" điển hình thế , đến cũng chẳng sợ ai nghi ngờ.

 

Thế là, Tần Phù Ý gọi cả ba để giao nhiệm vụ tung tin đồn nhảm. Rất nhanh đó, ba họ trở quán trọ để thực hiện kế hoạch.

 

Đại sảnh quán trọ vẫn còn vương những vệt m.á.u, cho thấy nơi đây trải qua ít biến cố, nhưng lúc chuyện tạm lắng xuống. Những khác đều tỏ điều, kẻ thì trốn biệt trong phòng dám , kẻ thì túm năm tụm ba thì thầm bàn tán, đến thở mạnh cũng dám.

 

Trần Âm và Diện Khôi nghiễm nhiên tiếp quản vị trí chủ quán, lúc đang ở quầy thu ngân, lật tung hòm tiền lên kiểm tra.

 

Một lát .

 

"Vì chẳng ai chịu khai kẻ nào lấy hết tiền trong hòm, nên vui lòng nộp tiền phòng một nữa ." Diện Khôi lạnh lùng lên tiếng, giọng điệu chẳng hề chút thương lượng nào.

 

"Dựa cái gì chứ? Chúng đóng tiền mà!" Có kẻ phục gào lên, nhưng nhanh ch.óng xìu xuống ngay lập tức.

 

Dựa cái gì? Dựa việc nắm đ.ấ.m của hai lão to hơn chứ !

 

"Cái thể trách bọn , trách thì trách kẻ trộm tiền . Bọn mạo hiểm cả mạng sống để mở quán trọ ở cái nơi quỷ quái , tổng thể để bọn chịu lỗ , đúng ?" Trần Âm thản nhiên .

 

Mọi : "..." Là bọn đang mạo hiểm mạng sống để ở trọ thì !

 

Đám đông dám giận mà dám gì, đang do dự xem nên lời hai lão mà nộp tiền thêm nữa .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-dien-cuong-om-dui-nam-chinh-gia/chuong-75-ta-chiu-het-noi-roi.html.]

"Anh em ơi! Tìm thấy lối bí cảnh !"

 

Trương Tam và đồng bọn chạy về, thấy thời cơ đến liền hổn hển xông quán trọ. Trương Tam một tay vịn khung cửa, há miệng thở dốc như đúng , diễn sâu tả nổi: "Chúng ... chúng tìm thấy lối bí cảnh ! Chẳng cần đợi bí cảnh mở cửa gì hết, nó vẫn luôn mở đấy thôi, cứ bước thẳng cái miệng rồng khổng lồ !"

 

Rầm!

 

Diện Khôi đột nhiên phắt dậy từ quầy, vung sợi xích sắt trong tay lên: "Thằng ranh con từ chui thế ! Cút ngay!"

 

"Cho dù ngươi là Số 9 Diện Khôi của mười hai Xác Sống thì cũng hung dữ thế chứ? Không cho sự thật ? Sao nào? Chẳng lẽ bí cảnh các giấu để lừa tiền em? Đợi lừa đủ tiền mới chịu mở cửa bí cảnh chắc? Thật là thất đức quá mà! Hôm nay tới đây là để cứu vớt các em! Thay vì ở đây run rẩy sợ hãi, chẳng thà bí cảnh sớm một chút, tìm thấy thú đan thì ? Ta thấy , tin tùy các !"

 

Trương Tam quăng một câu vắt chân lên cổ chạy mất hút, sợ chậm một bước là sợi xích của Diện Khôi sẽ quật trúng ngay. Thực tế chứng minh đúng. Ngay khi chạy khỏi, sợi xích của Diện Khôi đập nát cái khung cửa vịn lúc nãy.

 

Dù đeo mặt nạ nhưng ai cũng thể cảm nhận cơn thịnh nộ của Diện Khôi: "Ta xem hôm nay đứa nào dám bước khỏi đây!"

 

"Các định cưỡng mua cưỡng bán đấy ? Hắn đúng! Thay vì ở đây chịu nhục, chẳng thà bí cảnh còn hơn!" Lý Tứ trộn đám đông từ lâu, lớn tiếng gào lên để dẫn dắt dư luận.

 

"Ngươi tìm c.h.ế.t!" Diện Khôi chuyển sự chú ý sang Lý Tứ, vung xích sắt quật tới.

 

Chớp thời cơ đó, Nhị Ma T.ử đang lẩn ở một góc khác trong đám đông liền vọt thẳng ngoài cửa: "Mặc xác các ! Ta là chịu hết nổi ! Ta đây! Ha ha, thú đan ơi tới đây!"

 

Sự chú ý của Diện Khôi đang dồn hết Lý Tứ nên kịp để mắt tới Nhị Ma Tử, chỉ trong chớp mắt để chạy thoát. Trần Âm phi khỏi quầy định bắt Nhị Ma T.ử , nhưng chẳng hiểu tên đó chạy khỏi cửa biến mất tăm mất tích.

 

Những vốn còn đang do dự, nay thấy kẻ tiên phong liền bỗng dưng trở nên dũng cảm lạ thường, cả đám đông ùa lên như ong vỡ tổ, bắt đầu liều mạng xông ngoài.

Loading...