Những ngày tiếp theo, đến mỗi lúc một đông. Giờ đây quán trọ còn ai quản lý, kẻ nào cũng thể trú ngụ, cảnh tượng hỗn loạn vô cùng. Thậm chí những kẻ thực lực yếu kém còn kẻ mạnh cưỡng chế đuổi ngoài.
Ngoài những chuyện đó , chủ đề nóng hổi nhất trong quán trọ mấy ngày nay chính là cái tên "Tiêu Quán". Những đến tò mò tại quán trọ trở thành đất chủ, những cũ liền thêm mắm dặm muối kể màn "Tiêu Quán" tiêu diệt Cuồng Phật oanh liệt .
Tay cầm song kiếm, khống bùa ngự thi, áo choàng đen, mặt nạ che mặt, dáng ... ừm... lùn một chút.
Rầm!
Dưới lầu quán trọ đột nhiên kẻ đập bàn phắt dậy: "Các ngươi bảo tên Tiêu Quán đó quen một thằng nhóc lầu đúng ? Chúng bắt thằng nhóc đó , tin Tiêu Quán lộ diện!"
"Ngươi điên ? Định khiêu khích ?" Có đồng tình.
"Hừ, ai bảo thằng nhóc đó thích vẻ! Chúng chằm chằm quán trọ lâu , định bụng tới sẽ giải quyết của Khóc Bi Môn để một bước vang danh thiên hạ! Ai ngờ thằng nhóc đó nẫng tay ! Chỉ cần g.i.ế.c , chúng vẫn sẽ nổi tiếng như thường, ha ha ha... Phụt ——"
Kẻ đang huênh hoang còn kịp dứt lời, một sợi xích sắt lớn từ ngoài cửa bay v.út , đ.â.m xuyên qua tim ! Sợi xích dính m.á.u nhanh ch.óng thu hồi, kéo theo cả một mảng nội tạng trong bụng ngoài. Hiện trường lập tức trở nên đẫm m.á.u và kinh hoàng.
Cảnh tượng đột ngột khiến trợn tròn mắt, những kẻ yếu tim bắt đầu nôn mửa.
"Thật là hạng nào cũng dám coi mười hai Xác Sống chúng gì ?"
Từ ngoài cửa bước hai nam nhân hình cao lớn dị thường, mặc áo choàng, đeo mặt nạ đặc chế khác hẳn với đám tay sai. Họ cao đến mức đụng vỡ cả tấm ván cửa phía mới thể thẳng trong quán.
"Cửu hiệu Thập hiệu! Diện Khôi, Trần Âm!" Mọi kinh hãi hét lên. Hai kẻ chính là bộ đôi cùng đến nhà Quý Uyên dạo !
"Lúc nãy chúng đến thì thấy gì nhỉ? Có kẻ đến đây mục đích là để giải quyết của Khóc Bi Môn? Ai giải quyết chúng ? Bước đây quyết đấu đường đường chính chính , chúng cho các ngươi cơ hội ."
Cửu hiệu Diện Khôi cầm sợi xích sắt trong tay, kéo lê kêu loảng xoảng, mỗi tiếng vang lên đều khiến tim gan run rẩy.
"Hắn... đấy chứ, chẳng liên quan gì đến chúng cả!" Những kẻ tụ tập hóng hớt lúc nãy, giờ đây hèn hạ chỉ tay cái xác đất, bán đồng bọn chút do dự.
"Hắc hắc..." Diện Khôi và Trần Âm cùng bước , tất cả theo bản năng lùi phía .
"Nghe kẻ g.i.ế.c của chúng ? Các ngươi tin tức gì của kẻ đó ?" Diện Khôi xuống ghế, đập sợi xích sắt lên bàn, đầu xích vẫn còn đang nhỏ m.á.u tí tách.
Mọi nuốt nước miếng ực một cái, một kẻ run rẩy : "Kẻ đó tên là Tiêu Quán! Trên lầu một thằng nhóc quen ! Chỉ cần bắt thằng nhóc đó là tìm Tiêu Quán ngay!"
Lúc của Khóc Bi Môn ở đây thì ai nấy đều gào thét hung hăng đòi tiêu diệt, đến khi thật xuất hiện thì bán đồng đội nhanh hơn bất cứ thứ gì.
"Ồ~" Diện Khôi lạnh, "Mang thằng nhóc đó xuống đây cho xem." Lão nghiễm nhiên trở thành đại ca lệnh, mà thật sự những kẻ vứt bỏ tôn nghiêm để theo lời lão.
Vài kẻ lập tức lao lên tầng hai định bắt Quý Uyên xuống. Hôm qua ở hầm ngầm, khi "Tiêu Quán" g.i.ế.c Cuồng Phật, đầu tiên cứu chính là thằng nhóc , bọn họ đều nhớ kỹ! Tuy nhiên lâu , tầng hai truyền đến tiếng kêu hớt hải: "Biến mất ! Thằng nhóc đó và đồng bọn đều biến mất !"
Mọi : "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-dien-cuong-om-dui-nam-chinh-gia/chuong-72-che-do-dia-nguc.html.]
"May mà chạy nhanh đấy."
Tần Phù Ý lúc đang cùng một chiếc xe lạc đà, đang gấp rút chạy về hướng miệng rồng. Xe lạc đà là do họ "mượn tạm" ở hậu viện quán trọ. Mấy ngày nay quán trọ đông đúc, ít xe lạc đà đến, trông chuyên nghiệp.
"Hai kẻ đó là ai ? Cũng trong mười hai Xác Sống ?" Hoa Ân tò mò hỏi.
Lúc nãy Trương Tam vệ sinh, lúc về liền báo cho Tần Phù Ý rằng thấy hai kẻ khó nhằn đang tới. Tần Phù Ý hé cửa sổ một cái, đó lập tức bảo thu dọn đồ đạc chuồn lẹ, một chút do dự.
"Chính là Cửu hiệu và Thập hiệu mà các thấy bảng truy nã đấy." Tần Phù Ý liếc Quý Uyên đang trầm tư, "Hai kẻ đó là kẻ thù cũ của Uyên , chúng phái g.i.ế.c bà nội của , nửa đêm còn định tới bồi thêm nhát kiếm. Nếu chạy, đợi chúng thấy Uyên , tất cả chúng đều tiêu đời ở đó."
Mọi ngỡ ngàng sang Quý Uyên. Tần Phù Ý chớp chớp mắt: "À... cái nhỉ?" Thôi, lỡ xong mất .
Quý Uyên mím môi kịp gì, Lục Tề Chu bên cạnh nhanh nhảu: "Ta chuyện , đêm đó Uyên còn ngủ ở nhà mà!"
Tần Phù Ý lườm Lục Tề Chu một cái. Lại là cái tên nhóc , hèn gì lúc Quý Uyên chịu theo nàng về nhà. Khốn kiếp, dinh thự nhà họ Tần đường bệ thế mà bằng một cái lều đất!
"Vậy nên cái vị Tiêu Quán mà quán trọ đang bàn tán xôn xao, là cô ?!"
Vì liên quan đến chuyện riêng của Quý Uyên nên Hoa Ân hỏi thêm về quá khứ của nữa. Nàng sang đ.á.n.h mắt dò xét Tần Phù Ý, lái câu chuyện sang hướng . Tần Phù Ý tựa thành xe, mặt mày sống dở c.h.ế.t dở: "À đúng đúng đúng, là ." Một vài phận, đối với quen thì thật sự giấu nổi.
"Cô đang nghĩ gì ? Tiểu thư nhà mà bản lĩnh đó thì giờ trực tiếp kế thừa gia sản , ai rảnh mà chen chúc trong học viện học tập với các ?" Trương Tam đang đ.á.n.h xe phía vọng mà thèm đầu .
Tần Phù Ý: "..." Được , nàng và Trương Tam .
"Hừ." Hoa Ân hừ lạnh một tiếng, mà thật sự bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về lời của Trương Tam.
Hình như đúng là thật?
Nếu Tần Phù Ý khả năng g.i.ế.c Cuồng Phật, việc gì đến Linh Tông học viện t.ử? Nàng thể trực tiếp t.ử truyền thừa của trưởng lão, thậm chí còn giỏi hơn cả trưởng lão chứ!
Tần Phù Ý: "..." Bị Hoa Ân truy hỏi mấy ngày trời, mà bằng một câu bừa của Trương Tam?
Trong xe lạc đà lâm tĩnh lặng. Một lúc , Quý Uyên mới trầm giọng lên tiếng: "Ta nghi ngờ tất cả bọn chúng đều đến ."
"Ai cơ?" Hoa Ân thắc mắc.
Tần Phù Ý thở dài một : "Ta cũng cảm giác đó, chỉ là gã khuôn mặt giống hệt lão sếp vô lương tâm của là 'Số' mấy nữa."
Cho đến thời điểm hiện tại, họ : Số 2 là Thương Tuân, Số 3 là Công Tôn, Số 4 là Cổ Nương, Số 9 là Diện Khôi, Số 10 là Trần Âm, Số 11 là Cuồng Phật. Những con còn : 1, 5, 6, 7, 8 và 12 vẫn lộ diện, thậm chí còn rõ phận.
ngoại trừ Thương Tuân, những kẻ danh tính đều xuất hiện tại dãy núi Long Cốt . Những kẻ còn liệu xa ?
Việc bọn chúng đồng loạt xuất hiện ở đây chắc chắn trùng hợp.
Vốn dĩ chỉ là một kỳ khảo thí nhập môn cho học sinh, ai ngờ đụng ngay cái "chế độ địa ngục" mang tên mười hai Xác Sống . Sau còn khổ dài dài đây.