Bên ngoài vang lên từng tiếng nện nặng nề, mà bực bội.
Nó ngoài cửa, gào c.h.ử.i đến khản giọng.
“Con khốn, mở cửa! Con khốn, con khốn!”
bên mép giường, im lặng, từng nhát từng nhát mài d.a.o.
Khoảnh khắc cửa đập bung, dậy, nó thấy con d.a.o phay trong tay mài sáng loáng.
Nó khỏi sững .
vẫn với nó, giọng nhẹ nhàng như .
“Con thể thử xem. Mình, mỗi một nhát, cùng c.h.ế.t.”
Khi đến hai chữ “cùng c.h.ế.t”, ký ức nhơ nhớp ập đến dồn dập, giọng run lên kiểm soát.
chẳng sợ chút nào.
Vì nếu nó dám động, chắc chắn sẽ kéo nó xuống địa ngục cùng .
Cẩn Du dọa sợ.
“Choang” một tiếng, cái rìu trong tay nó rơi xuống đất.
Nhìn sắc mặt nó từ giận dữ chuyển sang hoảng loạn, trong lòng dâng lên một cảm giác hả hê.
Đây là đầu tiên trong bao năm, mặt nó, che giấu sát ý của .
Hóa nó sợ đến .
Hóa nó thể sợ đến …
Cẩn Du mặt trắng bệch con d.a.o phay trong tay , gần như ngẩng nổi đầu thẳng mắt , nó lẩm bẩm.
“Tại … tại … con hiểu, rõ ràng là ruột của con…”
Nó như bỗng lấy hết can đảm, run giọng chất vấn .
“Chẳng lẽ Cẩn Huyên là con của , còn con thì , ?”
siết c.h.ặ.t con d.a.o phay trong tay, mỉm .
“Con cần hiểu.”
“Chỉ cần , còn mong con c.h.ế.t ngay lúc hơn bất kỳ ai.”
thấy ánh sáng trong mắt nó, như ngọn nến tàn trong gió, tắt dần từng chút một.
từng cho nó hy vọng.
Từ việc học, đến tình , dù chỉ là một tia nhỏ bé mong manh.
Cuối cùng đều bóp tắt hết, như vứt bỏ một con ch.ó, vứt bỏ nó.
Đau lớn nhất là đau , mà là tim c.h.ế.t.
nghĩ, nó đau như , hả hê mới đúng.
lúc thấy… vẫn đủ, còn xa mới đủ.
Cẩn Du buông xuôi .
Liều mạng, nó dám.
Cuối cùng, ánh mắt lạnh lùng của , nó thất thần rời .
Vài ngày , tin truyền đến.
Nó một chạy lên thị trấn, theo một ông thợ mộc già học việc.
Ông thợ mộc già tính tình gắt, nhưng ít nhất cũng đủ lấp bụng qua ngày.
Người trong làng hiểu vì cho con trai học, dốc tiền cho một con bé học hành.
Gặp là họ vòng đường xa.
những chuyện đó, đều chẳng bận tâm.
10
Cẩn Huyên học hành vẫn luôn chăm chỉ.
Sau khi Cẩn Du cắt đứt quan hệ với , con bé còn chăm chỉ đến mức gần như liều mạng.
Ngày giấy báo trúng tuyển Thanh Hoa gửi về nhà , cả làng sôi sục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-coi-con-cua-ke-thu-nhu-bao-vat-nhung-lai-coi-con-cua-minh-nhu-suc-sinh/4.html.]
Họ như thể quên mất những cái khinh bạc dành cho suốt bao năm, ai nấy đều kéo đến chúc mừng.
Ngay cả thím Vương hàng xóm, từng bênh Cẩn Du lâu năm đó, cũng nhịn mà đổi giọng.
“Thẩm Trân Trân , con gái cô đúng là giỏi như con trai nhà .”
mỉm thím .
“ cầu nó tiền đồ, chỉ cầu nó bình an, đừng nhiễm thói ăn chơi rượu chè c.ờ b.ạ.c trác táng.”
Khuôn mặt dài của thím Vương lập tức xụ xuống, trong chốc lát đến cả nụ giả cũng giữ nổi.
Bởi vì thằng út mà thím thương nhất, mấy năm nay thua sạch ít tiền trong nhà.
Thím nghiến răng nhổ phì một bãi xuống đất, đầu bỏ .
đối phó với đám trong làng tới xem náo nhiệt, đang định nhà thì bỗng phía vang lên một giọng quen lạ.
“Trân Trân!”
, rõ Tống Thời Tự và Ninh Nguyệt đang phía .
11
Tống Thời Tự và Ninh Nguyệt về thành phố cưới , đăng ký kết hôn bao năm, vẫn luôn con.
Vì thế, Cẩn Huyên trở thành đứa con gái duy nhất của họ ở thời điểm .
Giờ đỗ Thanh Hoa, họ tin vội vã chạy về quê.
Tống Thời Tự đối với áy náy cảm tạ hết lời, cảm ơn nuôi dạy con gái của họ ưu tú đến .
Bây giờ còn quản nghiêm như mấy năm nữa.
Ninh Nguyệt ôm Cẩn Huyên, nước mắt đầm đìa.
“Mẹ là ruột của con mà, Huyên Huyên, hồi đó thật sự nỗi khổ…”
Cẩn Huyên cô ôm trong lòng, ánh mắt như phủ một lớp sương, khiến rõ.
Con bé hỏi Ninh Nguyệt.
“Vậy… chị mới là ruột của con? Còn bà là… dì Thẩm?”
Tống Thời Tự như an ủi mà vỗ nhẹ lưng con bé, giọng trầm đầy chắc chắn.
“Dì Thẩm tuy ruột con, nhưng những năm qua đối xử với con , cả nhà ba chúng đều nên cảm ơn dì .”
Một nhà ba , vội vàng thật đấy.
Cẩn Huyên bỗng , , ánh mắt sâu thẳm mà bình tĩnh.
“Con hiểu hết , yên tâm .”
Cẩn Huyên còn định gì đó, Tống Thời Tự chợt nhớ chuyện gì, hỏi .
“Cẩn Du ?”
“Trước đó em gửi thư nó học , học nghề , chuyện vui lớn thế cũng đến?”
.
“Có lẽ nó giận em, đứa trẻ từ nhỏ thấy em thiên vị.”
Tống Thời Tự gật đầu, cau mày .
“Thằng bé cũng thật là, đàn ông con trai mà chút độ lượng, còn so đo với em gái.”
12
Hôm , họ rình rang trong làng, mở tiệc mừng công cho Cẩn Huyên.
Tiện thể mặt cả làng, nhận .
Nhà ba họ thiết thiết, như thể những chuyện hổ năm xưa là một thứ vinh quang.
Còn một bên, lúng túng, ít trong làng ném về phía những ánh mắt hả hê.
thì thầm.
“Nhìn kìa, đó là kết cục nuôi con gái hộ nhà !”
“Hồi đó mà đối xử với con trai hơn chút thì đến nỗi.”
“…”
Trong lúc nâng chén cạn ly, Cẩn Huyên kéo tay áo Tống Thời Tự nũng.
“Bố, , hai đón con về thành phố, thể đưa dì Thẩm cùng ?”