Tôi Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Của Quái Vật - Chương 7: Tòa nhà dân cư số 22 (7)
Cập nhật lúc: 2026-03-20 19:59:31
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô gái gọi là Tiểu Na ôm c.h.ặ.t lấy đùi Xuân Cáp, đến nước mũi nước mắt tèm lem.
Xuân Cáp hề tỏ khó chịu, ngược còn vỗ vỗ vai cô gái.
“Không , bọn đến cứu các bạn , đừng sợ.”
“Nhân văn ghê ha.”
Khô Ưng giơ ngón cái với Xuân Cáp.
An Thầm thì cài ghim áo, mặt đổi sắc :
“Cô nữa khi sẽ dẫn quái vật tới g.i.ế.c sạch chúng đấy.”
“……”
Tiểu Na mím môi, dám thành tiếng nữa, nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t vạt áo, trông tủi vô cùng.
“Xin , tưởng là quái vật, haizz.”
Cậu con trai mặt đầy áy náy kéo Tiểu Na , cất gậy bóng chày .
“Không , ý thức phòng .”
Khô Ưng cách khích lệ khác, khiến con trai càng thêm ngượng ngùng.
“Đi thôi, tầng còn một nữa. Nếu vẫn mở cửa thì e rằng……”
Khô Ưng sang An Thầm.
“Hiểu .”
An Thầm cũng giơ ngón cái đáp .
Quả nhiên, ai mở cửa.
Cầm tỷ trong phòng căng thẳng tì c.h.ặ.t cửa, tin lời bên ngoài tự xưng là thám viên.
A, con quái vật bắt chước thật giống, đến cả giọng An Thầm cũng học bảy tám phần.
Đến khi tiếng cạy khóa quen thuộc vang lên, Cầm tỷ mới bắt đầu d.a.o động.
An Thầm mở cửa , thấy chính là Cầm tỷ đang trầm tư.
“ là em!”
Cầm tỷ mừng rỡ ngoài dự liệu, ôm lấy An Thầm vẫn còn khom .
“Tiểu Thầm, các đội viên khác hội hợp ?!”
“Hả?”
An Thầm ngơ ngác gãi đầu.
Chẳng cô vẫn luôn ở cùng Bảo Mẫu Số 1 ?
“Đi thôi, lên tầng mười một.”
Thấy những sống sót ở tầng cứu xong, Khô Ưng vẫy tay với .
Thực phòng trống ở tầng mười nhiều.
Phòng trống nhiều đồng nghĩa với việc quái vật sinh .
Khô Ưng chỉ cảm nhận khí tức, còn An Thầm bước khỏi phòng thấy mười mấy cái tên quái vật.
Quá trực quan.
E rằng thám viên bình thường cũng xử lý nổi.
Sao thể giải quyết , huống chi mỗi khi trời tối, thực lực của quái vật tăng thêm một bậc.
Nói ngắn gọn, ý là—
Đây là một phó bản nuôi dưỡng!
Chờ đến khi quái vật phía mạnh đến mức nhất định, liệu quy tắc đổi ?
“Tại lên ?”
An Thầm tò mò hỏi.
“Bởi vì con luôn tiến về chỗ cao hơn.”
“……”
Chẳng buồn chút nào.
An Thầm liếc Khô Ưng một cái, thèm đáp.
Thực lý do đơn giản, với cấp bậc như Khô Ưng, cực kỳ nhạy cảm với khí tức của và quái vật.
Những sống sót tầng mười còn đến một phần tư tổng .
Phần lớn đều tập trung lên tầng mười.
Trong tình huống khẩn cấp như , buộc lựa chọn.
Thám viên cấp B cải trắng ngoài chợ, ngày nào cũng .
Trong cục cũng chỉ bảy tám cấp B, cơ bản đều bận tối mặt với nhiệm vụ, một hai còn cũng việc riêng, đến đây cũng cần thời gian.
Hiện tại, thám viên cấp B duy nhất mặt chỉ .
Xé rách một khe hở cũng chuyện đơn giản, mỗi nhiều nhất chỉ đưa mười qua.
Anh cần tối đa hóa lợi ích.
Tầng mười một khẽ cảm nhận một chút, ít.
Mười hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-the-nhin-thay-quy-tac-cua-quai-vat/chuong-7-toa-nha-dan-cu-so-22-7.html.]
An Thầm cũng tiện tay cầm theo ghim cài áo.
Hiện tại vẫn xuất hiện quy tắc nào chắc chắn gây c.h.ế.t , ngoại trừ thang máy sinh t.ử mà chỉ An Thầm .
Khô Ưng dứt khoát gõ cửa nữa, dù kẻ ngốc phỏng chừng lừa ngoài c.h.ế.t sạch .
Anh trực tiếp để An Thầm cạy khóa.
1101 là một gia đình bốn , lúc đang ở huyền quan, trong tay cầm vật phòng .
“Suỵt, đừng gì cả.”
Người cha ở cửa nhỏ giọng dặn hai đứa trẻ.
Hai đứa bé phía , ngoan ngoãn bịt miệng.
Khi nhận tiến dị gian quy tắc, họ thấy tấm bảng treo trong nhà đột nhiên biến thành vài dòng chữ.
Thời buổi , ai mà chẳng thuộc lòng quy tắc trong dị gian như cơm bữa?
Hai vợ chồng lập tức khóa trái cửa, ghi nhớ mấy điều quy tắc ít ỏi .
An Thầm cạy xong thuần thục lùi phía .
“Không !”
Người cha vung d.a.o phay, run rẩy. khi thấy ngoài cửa đều là , ông khựng .
“Đây… các là…”
“Xin chào, thám viên Khô Ưng.”
Khô Ưng chỉ thẻ n.g.ự.c , tiếp lời:
“Đến để cứu sống sót, đưa gia đình ông rời .”
Xuân Cáp mỉm bước lên, ân cần hỏi:
“Ông và gia đình đều thương chứ?”
“Bịch.”
Dao phay rơi xuống đất, đàn ông phịch xuống.
“Tốt… quá … nhà chúng cứu .”
Khô Ưng , nhưng bọn họ nhiều thời gian. Anh hiệu cho An Thầm, tiến đến nhà kế tiếp.
Là một cô gái trẻ và cô.
Hai con mừng rỡ khôn xiết, liên tục cảm ơn An Thầm và Khô Ưng.
“Xem về thể đề xuất với cấp , để học viên học kỹ năng một chút.”
Khô Ưng xoa cằm, cảm thấy kỹ năng khá .
“……”
Gom đủ mười mấy , Khô Ưng đến cuối hành lang, chắp hai tay , chậm rãi đẩy .
Từ trong tay áo bay hơn chục sợi dây leo, chui trong tường.
“Đã sớm thám viên lợi hại đều đủ loại năng lực, hôm nay coi như mở mang tầm mắt .”
Cầm tỷ nhịn cảm thán, sang An Thầm.
Năng lực của Tiểu Thầm hẳn là thể đối phó với mấy con quái vật nhỉ?
An Thầm thì đột nhiên như khai sáng.
Năng lực của thám viên đến từ , chuyện cũng chẳng bí mật gì.
Trong dị gian quy tắc, chỉ nguy hiểm, mà còn đầy rẫy cơ hội.
Vũ khí, đạo cụ quy tắc, thậm chí là năng lực.
Thám viên thường xuyên tiến dị gian, thứ thu đều thể giữ , chỉ cần qua kiểm tra.
cách năng lực thì muôn hình vạn trạng— ăn nhầm thứ gì đó trong phó bản mà , ngủ một giấc tỉnh dậy , dung hợp với đạo cụ nào đó.
Tóm , sắc màu thần bí của dị gian quá nhiều, ai bản chất hình thành của nó là gì, chỉ liên quan đến linh hồn c.h.ế.t.
Vậy thì, việc cô thấy quy tắc của quái vật… chính là năng lực của cô ?
Năng lực xuất hiện từ khi nào chứ…
Còn kịp nghĩ thông, bên Khô Ưng tụ những dây leo thành hình như thùng gỗ, mạnh mẽ x.é to.ạc một khe nứt tường.
Dù chỉ là như , An Thầm vẫn Khô Ưng phần kiệt sức.
“Một lát khe nứt mở , lập tức ngoài!”
Khô Ưng đầu, dặn Xuân Cáp.
“Rõ!”
Xuân Cáp lập tức cho bọn trẻ phía , dặn chúng đừng sợ, ngoài là an .
“Được , để bọn trẻ !”
Xuân Cáp liền gọi hai đứa trẻ gần, nhưng khe nứt đen kịt, thấy rợn .
“Đừng sợ, nhắm mắt là ngoài thôi.”
Cô xoa đầu hai bé gái, đẩy chúng trong.
Còn An Thầm thì bế đứa bé từ tay bảo mẫu 1, giao cho của gia đình bốn .
“Mau ngoài .”
“Được.”
Người đỏ hoe mắt, vội vàng chui trong khe nứt.