Tôi Có Thể Nhìn Thấy Quy Tắc Của Quái Vật - Chương 25: Sơn trang nghỉ dưỡng (11)

Cập nhật lúc: 2026-03-20 20:22:07
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cô một cái là tác dụng gì ?”

Tự Miểu chút kinh ngạc hỏi.

An Thầm sờ cằm, gật đầu.

Tự Miểu hiểu ý, mỉm .

hiểu .

“Cô bơi lên , để xử lý chỗ .”

“Ừm.”

An Thầm gật đầu, bơi lên phía .

Vừa lên bờ, đáy nước liền nổ tung như một quả b.o.m, b.ắ.n tung mặt nước lên cao mấy chục mét. Hơn chục con thủy quỷ trong nháy mắt bay vọt khỏi mặt nước, giây tiếp theo hóa thành sương m.á.u.

Đây là đầu tiên An Thầm trực quan cảm nhận sự lợi hại của thám viên cấp cao.

Căn bản cần quy tắc gì, thực lực mạnh hơn thủy quỷ quá nhiều, cô thể trực tiếp phớt lờ quy tắc.

Ngay đó, mặt đất rung chuyển dữ dội.

Thân ảnh Tự Miểu chậm rãi xuất hiện bờ, với ba :

“Xử lý xong .”

“Lợi hại quá!”

An Thầm khỏi cảm thán.

“Muốn học ? thể dạy cô.”

năng lực về nước.”

“Sau sẽ thôi. Đây là danh của , cần thì liên hệ.”

Tự Miểu nháy mắt với An Thầm, đưa tay vuốt mái tóc dài xoăn như rong biển, biến mất mặt ba .

“Dị gian quy tắc biến mất !”

“Xử lý xong !”

Nhân viên hậu cần thấy sơn trang khôi phục bình thường, lập tức khiêng cáng chuẩn cứu viện.

An Thầm, Bạo Bạo và Chó Săn đều ấn lên cáng để kiểm tra.

“Đợi , chúng ! Các kiểm tra Xích Ưu là , với Chó Săn còn xuống nước mà!”

Bạo Bạo vội vàng chuẩn nhảy khỏi cáng, ấn trở .

“Không ! Lỡ ám thương thì ! Phải kiểm tra xong .”

Còn An Thầm thì ngoan ngoãn yên khiêng .

Không cần bộ cũng thoải mái thật, tại Bạo Bạo với Chó Săn bài xích như chứ.

Tự Miểu đến bên cạnh Long Lục, rạng rỡ :

“Thám viên mới của các năng lực tệ , chẳng trách đặc cách cục.”

Xong đời .

Long Lục thầm c.h.ử.i thề trong lòng.

Vẫn phát hiện . Cũng , ba đều còn là mới, An Thầm càng là mới trong mới.

Sao thể qua mặt một tinh ranh như Tự Miểu.

……”

cũng cần che giấu thế chứ, năng lực của cô thể phát huy nhiều tác dụng.”

“Nói thì , nhưng năng lực điểm yếu của quái vật như Xích Ưu so với những khác quá nổi bật, sớm muộn cũng sẽ phát hiện……”

Nghe , Tự Miểu nhướng mày:

“Anh , cô năng lực thấy điểm yếu của quái vật?”

Khốn khiếp.

?!

Long Lục lập tức nghẹn họng, mồ hôi tuôn như mưa.

Không chứ, ba lộ, ngược lộ???

“Không, cái ……”

“Cô chỉ điểm yếu của quái vật, còn thể một cái là tác dụng của đạo cụ quy tắc. Các đến năng lực của thám viên nhà cũng nắm rõ ?”

Tự Miểu xong, ảnh biến mất.

Chuyến thành phố Đan Khánh , thu hoạch của cô nhỏ .

“C.h.ế.t tiệt!!”

Long Lục tức đến giậm chân.

Người phụ nữ vẫn khó đối phó như , vài câu moi tin từ .

Anh cũng chuyện với Tự Miểu nữa.

Bạch Kỳ đang chuẩn báo cáo tổng hợp dị gian, tiếng “c.h.ế.t tiệt” của Long Lục cho giật nảy .

E là phó cục trưởng thành phố Bái Đô "hố" .

An Thầm cáng, chìm giấc ngủ. Ở trong dị gian quy tắc cô cảm thấy mệt, nhưng ngoài, cơn uể oải lập tức ập đến.

Giống như trải qua một giấc mộng thật dài.

Cô mơ thấy ngày gặp chú Trần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/toi-co-the-nhin-thay-quy-tac-cua-quai-vat/chuong-25-son-trang-nghi-duong-11.html.]

“Con bé , cháu ngủ một bên đường thế? Nguy hiểm lắm đó!”

“…Cút…”

An Thầm khi còn nhỏ, đầy thương tích, co ro trong vũng bùn nước, ánh mắt lờ đờ chằm chằm đàn ông đang tiến gần .

Ánh mắt của An Thầm khiến chú Trần nhói lòng. Rõ ràng chỉ là một đứa trẻ lớn, nhưng trong mắt tràn đầy cảnh giác và sợ hãi.

Sợ dọa đến cô, chú Trần liền gọi điện nhờ một bà lão mang tới bộ quần áo sạch để cho cô.

Bà lão cùng chú Trần canh bên cạnh suốt một đêm, An Thầm mới chịu dậy theo họ.

“Chú sẽ bán cháu đổi tiền ?”

Khuôn mặt nhỏ của An Thầm lấm lem, nhưng đôi mắt đặc biệt sáng ngời, thuần khiết, cứ như rụt rè chú Trần.

“Không , cháu .”

“Vậy vì chú đưa cháu ?”

“Bởi vì chúng duyên.”

Nói xong câu , bóng lưng chú Trần dần dần rời xa.

Đừng … đừng …!

mở miệng gọi chú Trần, nhưng cổ họng như bóp nghẹt, phát tiếng.

“Xích Ưu… Xích Ưu?”

Bên tai đang gọi , An Thầm mở mắt , mơ mơ màng màng thấy một… cái đầu hói?

Bên cạnh còn Long Lục và Khô Ưng.

“Cục trưởng, ngài tới đây?”

An Thầm nhận đó là Cục trưởng của Cục Quản Lý Dị Không Gian, liền dậy.

“Bên hậu cần phản ánh là cháu vẫn tỉnh, suốt gần hai ngày , sợ cháu xảy chuyện nên tới xem thử. Thấy cháu yên tâm , nhé.”

Cục trưởng ha hả, trông hiền hòa.

Ông đặt mấy món đồ bồi bổ mua cho An Thầm xuống, liếc Khô Ưng một cái ngoài.

Cửa phòng bệnh đóng , cục trưởng lập tức áp tai lên cửa.

“Tự Miểu gì với cô ?”

Khô Ưng thẳng vấn đề.

Đến lượt An Thầm thấy kỳ quái.

thể gì chứ? Mọi đều là thám viên mà.

“Không mà? Câu hỏi gì lạ .”

“Cô với cô lời nào mang tính mời chào ?”

An Thầm gãi đầu, lôi từ trong túi tấm danh mà Tự Miểu đưa.

“Đưa danh thì tính ? Bảo nếu cần thì liên lạc với cô .”

Cục trưởng thấy, lập tức đẩy cửa xông :

“Không !!”

Một tiếng quát ba trong phòng đồng loạt sang.

“Cục trưởng, ngài đang lén ở cửa ?”

Trong bầu khí ngượng ngập, An Thầm buột miệng thêm một câu càng ngượng hơn.

“Ha ha.”

Khô Ưng cũng nhịn bật .

“Ha ha ha, khéo ở cửa gọi điện thoại, tai thính nên thấy thôi. Các cô tiếp , tiếp .”

Cục trưởng vội vàng tìm cớ, lấy điện thoại trong túi áp lên tai.

“À lô? Ừ, tiếp .”

Đóng cửa , An Thầm vẫn mang vẻ mặt khó hiểu.

“Mọi kỳ lạ thật.”

Long Lục chút lúng túng, lưng .

Khô Ưng xong, :

thích vòng vo, thẳng nhé. Tự Miểu là Phó Cục trưởng của thành phố Bái Đô. Lần tới thành phố chúng danh nghĩa là lấy tài liệu, thực là tới dò xét tình hình của cô.”

“Dò xét tình hình của ?”

An Thầm ngẩn .

Không ngờ thật sự một ngày, sẽ vì cô mà chạy từ thành phố sang thành phố khác.

Cảm động quá.

“Ừ, cô là đặc cách tuyển , năng lực để trống ghi, chắc họ đều dò hỏi.”

“Vậy , thế thì hình như lộ năng lực của .”

An Thầm cẩn thận nhớ từng chi tiết khi ở chung với Tự Miểu.

chỉ thể thấy công dụng của đạo cụ quy tắc.

Chắc nhỉ?

lộ .”

Long Lục ho khẽ.

“Lộ thì lộ thôi, lộ thì thám viên ở thành phố khác cũng sẽ nghĩ đủ cách để dò xét, khó mà phòng hết.”

Loading...